Hoàng thượng,
cho dù cấp cho nô tỳ một ngàn một vạn lá gan, nô tỳ cũng không dám mưu
hại hoàng thượng a…”
Gương mặt Tây Môn Liệt Phong trở lên lãnh khốc, hắn vô tình nhìn nữ
nhân quỳ dưới chân mình, thật là một gương mặt đẹp, nhưng lại là một bộ
tâm địa vô cùng độc ác, nếu như không phải hắn, Cẩm Nhi của hắn…
Hắn quay đầu lại, nhìn thấy Mộ Cẩm Cẩm đang nghiêng người dựa vào bên giường tựa như đang xem một cuộc vui trước mắt, đến cuối cùng, nàng còn ưu nhã khoanh hai tay trước ngực.
“Bội phục, bội phục, Nguyệt quý phi vĩ đại của chúng ta quả nhiên hết sức dụng tâm, vì muốn hại ta phải chết, ngay cả kế sách kinh thiên địa
quỷ thần này cũng nghĩ ra được, tò mò muốn hỏi, cái thứ thuốc kia của
ngươi điều chế như thế nào a, vô sắc vô vị, còn có thể vô hình hại
người, người nào lại lợi hại như thế, ngay cả loại thuốc như vậy cũng
làm ra được, nếu như có được loại thuốc này đem đi bán ở ngoài, ta nghĩ
nhất định sẽ bán được giá rất tốt.”
Chu Liên Nguyệt quỳ trên mặt đất hồn đã sớm bị hù dọa bay mất:” Hoàng hậu, thần thiếp nhất thời hồ đồ, xin hoàng hậu nể tình thần thiếp và
người cùng hầu hạ hoàng thượng mà tha cho thần thiếp.”
“Hầu hạ?” Nàng tìm một tư thế thoải mái, một tay chỉ ở cằm của mình:” Mộ Cẩm Cẩm ta từ khi sinh ra tới nay, sẽ không phải hầu hạ bất cứ người nào, ta không biết cái từ ‘hầu hạ chung’ của ngươi rốt cuộc là có ý gì, bất quá… Chu Liên Nguyệt, ta không ngần ngại nói cho ngươi một tiếng,
sau khi gả cho Tây Môn Liệt Phong, nam nhân này chỉ thuộc về một mình Mộ Cẩm Cẩm ta, bất kể người nào muốn cướp đi hắn, hết thảy đều cút qua một bên cho ta, nhưng bây giờ, ta đột nhiên phát hiện người nam nhân này
cũng không có gì đặc biệt, nếu ngươi cảm thấy hắn còn giá trị lợi dụng,
ta đưa ngươi đem về từ từ chơi, dù sao hắn bây giờ dưới con mắt của ta
giá trị cũng chỉ bằng một món đồ chơi không đáng giá một đồng, ý của ta
ngươi nghe hiểu chứ?”
Chu Liên Nguyệt bị lời nói của nàng hù dọa cho sắc mặt tái nhợt, mà
Tây Môn Liệt Phong thì bị nàng đè bẹp thấp đến mức không thể thấp hơn
được nữa.
Tính, hắn nhẫn!
“Cẩm Nhi, chân tướng bây giờ đều đã rõ ràng tất cả, mau cùng ta trở
về tẩm cung, chỗ này vừa ẩm ướt vừa lạnh, hãy vì thân thể nàng mà suy
nghĩ, đừng tức giận ta nữa…” Hắn ăn nói khép nép nhẹ nhàng đến trước
giường của nàng, với người khác thì xưng ‘trẫm’ chỉ có ở trước mặt Mộ
Cẩm Cẩm là khác, hắn cũng không dám hành sử (Hành động và sử dụng) quyền uy hoàng đế của hắn nữa.
“Không tốt, lãnh cung này ta còn ở chưa có đủ, làm sao có thể tùy tiện nói đi là đi…”
“Cẩm Nhi…” Hắn không có to tiếng đáp trả mà chỉ thấp gọi một tiếng,
quay đầu lại, thấy Chu Liên Nguyệt quỳ trên mặt đất càng nhìn càng thấy
ghê tởm.
“Ta biết nếu như không phải vì Chu Liên Nguyệt bày mưu hãm hại, nàng
cũng sẽ không phải chịu nỗi nhục lớn này, hôm nay ta sẽ xả giận cho
nàng, người đâu, lôi Chu Liên Nguyệt ra, đánh thật mạnh cho trẫm…”
“Hoàng thượng… Hoàng thượng tha mạng a…”
Kế tiếp, Chu Liên Nguyệt liền được làm đem ra làm trò cười trước mặt mọi người, bị đè bẹp trên mặt đất, đại bản (gậy lớn) vô tình đánh vào người của nàng, nàng đau đén kêu trời trách đất, mà Mộ Cẩm Cẩm nằm ở một bên đến một cái liếc mắt cũng chẳng muốn nhìn.
“Hoàng hậu… Hoàng hậu tha mạng a, hoàng hậu…” Chu Liên Nguyệt không
nhịn được gào thét:” Thần thiếp không dám nữa, vạn lần không dám nữa,
hoàng hậu người đài từ đại bi a, hoàng hậu…”
“Đánh thật mạnh cho trẫm, đến khi nào hoàng hậu chịu về tẩm cung cùng trẫm, lúc đó mới bỏ qua cho nữ nhân ác độc này.”
Không quá ba mươi gậy, thân hình non mềm của Chu Liên Nguyệt đã bị
đánh cho nhũn như tơ nhện, đến cuối cùng, nàng cũng chỉ có thể để mặc
những tên thị vệ tùy ý vung gậy đánh trên người của mình, Mộ Cẩm Cẩm im
lặng từ đầu rốt cục cũng khẽ đưa tay lên làm một động tác dừng lại.
Thấy thế, Tây Môn Liệt Phong cũng không khỏi nhẹ nhàng thở ra một hơi:” Cẩm Nhi, nàng cuối cùng cũng tha thứ cho ta…”
Nàng không khách khí đẩy hắn ra, thân mình lảo đảo bước đến trước mặt Chu Liên Nguyệt, cúi nửa thân người xuống, một tay nâng cằm đối phương
lên:” Ta làm cho bọn họ dừng tay, cũng không phải bởi vì ta nghĩ muốn
tha thứ cho ngươi, chỉ là muốn nói cho ngươi một tiếng, bị nam nhân mình hết mực yêu thương lôi ra làm trò đánh vào mông như thế trước mặt nữ
nhân khác, Chu Liên Nguyệt, ta đồng tình với ngươi, ta không muốn ngươi
chết, bởi vì chết cũng không giải quyết được hết tất cả, nhưng ta vẫn sẽ chán ghét ngươi, đời này kiếp này, ta cũng sẽ không muốn có một nữ nhân như ngươi làm bằng hữu của Mộ Cẩm Cẩm ta.”
Nói xong, nàng đứng lên, cũng không quay đầu lại mà đi ra ngoài cửa, Tây Môn Liệt Phong vội vàng đuổi theo phía sau.
Chu Liên Nguyệt thì hấp hối gục trên mặt đất, đau đớn vạn phần không
ngừng rơi lệ, nam nhân nàng yêu, trong khi nàng bị đánh tới sắp tắt thở, thậm chí ngay cả nhìn cũng không nhìn nàng một cái, ở trong hậu cung
này, nàng rốt cuộc còn muốn đi tranh giành cái gì?
Giờ khắc này, Chu Liên Nguyệt mờ mịt, hoang mang…
Trải qua mấy ngày nghỉ ngơi, hơn nữa còn được
