ê thám tử tư, trước phải bắt được tiểu tam đã !”
Ta ngửa đầu nhìn trời, làm bộ làm tịch thở dài một hơi nói: “Quên đi, cứ để ta kiêm nhiệm làm trinh thám đi.” Việc này mà để cho người khác biết ta sẽ rất chật vật, ngay cả thám tử tử cũng không được.
Hạp Tử vỗ vỗ vai ta, nghiêm nghị nói: “Yên tâm đi ! Nhớ kỹ, trước đừng có đánh rắn động cỏ.”
Ta trịnh trọng gật đầu, ghé vào trên vai cô nàng dụi dụi hai cái, nước mắt thiếu chút nữa rơi xuống.
…
Ánh nắng đầu xuân chiếu lên người có chút ấm áp, trước cổng trụ sở của xQ, một người phụ nữ đeo kính râm, ăn mặc cực kỳ buồn cười, lén lút đứng trước cửa nhìn ngó xung quanh, chốc chốc lại nhìn đồng hồ đeo tay, Bảo vệ trước cổng đã chú ý đến người này rất lâu, hắn đại khái rất muốn tống cố người phụ nữ này đi, đáng tiếc thức ự không tìm được lý do thích hợp. Vậy nên hắn không thể làm gì khác ngoài việc đề cao cảnh giác nhìn chằm chằm người đàn bà kia.
Người phụ nữ ăn mặc buồn cười kia chính là ta.
Ta bị chú bảo vệ trừng đến ngực có chút hoảng, cháu van chú, cháu đang theo dõi chồng mình nha, chuyện thiên kinh địa nghĩa như vậy, trừng cái gì mà trừng !
Ta coi như không có chuyện phát hoảng trước mặt chú bảo vệ, nhìn đồng hồ đeo tay, Giang Ly lúc này chắc là đã tan tầm rồi chứ ? Ta chạy đến ven đường đón một chiếc xe taxi, tiến vào trong ngồi đợi một lúc, đã thấy chiếc BMWs hợm hĩnh của Giang Ly chậm rãi lướt qua.
Bác lái xe rất tự nhiên mà nhấn ga, chúng ta liền theo đuôi chiếc xe của Giang Ly.
Ta thật may mắn, tuy rằng không nhớ kỹ chiếc BMWs kia là loại nào, nhưng mà may mà nhớ rõ biển số xe của hắn.
Ta ở trên xe taxi, gọi điện cho Giang Ly. Ta hỏi hắn: “Giang Ly, ngươi bao giờ thì về vậy ?”
Giang Ly ôn nhu trả lời: ” Không phải đã nói với ngươi rồi còn gì, tối nay có lẽ sẽ về muộn một chút, thế nào, nhớ ta rồi ? ” Nửa câu sau mang theo ý cười.
Ta rầu rầu không vui nói: “Ngươi còn chưa có tan tầm sao ?”
Giang Ly: “Cái này, còn một chút chuyện phải làm, ngươi tự ăn một mình đi, không phải chờ ta đâu.”
Ta: “Vậy ngươi ăn cái gì ?”
Giang Ly: “Ta ăn chút gì đó tùy tiện là được rồi, không cần lo cho ta.”
Ta: “Nga.”
Giang Ly: “Quan Tiểu Yến.”
Ta: “Sao ?”
Giang Ly: “Ngươi có nhớ ta không vậy ?”
Ta: “…”
Giang Ly: “Quan Tiểu Yến, ta rất nhớ ngươi.”
Ta: “Nga….Giang Ly, ta đang xào rau, không nói chuyện với ngươi nữa.”
Ta nói xong, cúp điện thoại.
Ta tựa trên ghế, nhìn về chiếc xe trắng có rèm che đang chờ đèn xanh ở phía trước cách đó không xa, Giang Ly đang an vị ngồi bên trong. Hắn nói hắn nhớ ta….
Ta đột nhiên thấy chính mình thật nhàm chán, Giang Ly hắn có công việc bận rộn của hắn, ta làm sao vẫn có thể khiến hắn vướng bận được? Thế nhưng, vừa nghĩ đến mùi nước hoa xa lạ trên người hắn ngày hôm qua, ta lại….
Ta vô lực nhắm mắt lại, quên đi, sự thật ngay lập tức sẽ sáng tỏ. So với việc cả ngày chỉ biết nghi thần nghi quỷ như thế này, không bằng đi theo hắn để mọi chuyện đượcr õ ràng.
Ta nguyện ý tin vào những gì tận mắt mình nhìn thấy.
Chiếc xe của Giang Ly dừng lại ở bên ngoài một nhà hàng cao cấp. Ta thanh toán tiền xe, vừa định bước xuống, lại chợt thấy một bóng người rất quen, bước đến đi cùng hắn. Sau đó bọn họ cùng nhau bước vào trong nhà hàng.
Đó là một người phụ nữ…..
Trái tim ta gần như ngừng đập, trong đầu trống rỗng. Giang Ly, phụ nữ, Giang Ly, phụ nữ, Giang Ly, phụ nữ….
Giang Ly hắn…đang cùng một người phụ nữ khác hẹn hò sao ?
Ta cảm thấy tay chân lạnh lẽo, sức lực toàn thân đều như bị rút sạch
Bác lái xe đột nhiên lên tiếng: “Này, cô làm sao vậy ?”
Ta mờ mịt nhìn bác tài, lúc này ông ta lại nói tiếp: “Cô vấn còn muốn đi đâu sao, sao vẫn còn chưa xuống xe ?”
Ta đột nhiên hoang mang nhảy xuống xe, “Xầm” một tiếng đóng cửa xe lại.
Tài xế quái lạ liếc mắt nhìn ta, sau đó lái xe rời đi.
Lúc này trời đã sẩm tối, ta đứng tại chỗ, trong lòng dâng lên một nỗi cô độc chưa từng có từ trước đến nay. Ta nhìn về phía ngọn đèn sáng lung linh trong nhà hàng cách đó không xa, nơi đó có hai người đang hẹn hò, nhà hàng Pháp cao cấp này, bầukhí thật đúng là lãng mạn.
Ta hít sâu một hơi, cần thận đi về phía nhà hàng.
Khi ta bước vào trong, lúc chạm phải khuôn mặt xinh đẹp tươi cười kia, ta thật hy vọng bản thân mình cả đời này chưa từng bước vào đây,
Khuôn mặt tươi cười kia đã từng ngọt ngào cười nói với ta: “Tiểu Yến tỷ tỷ, ngươi đối với ta thật là tốt.”
Khuôn mặt tươi cười kia cũng từng lạnh lùng nói với ta: “Quan Tiểu Yến, kỳ thực Vũ Tử Phi không thích hợp với ngươi.”
Khuôn mặt tươi cười kia còn từng hùng hồn nói với ta: “Ngươi đã luôn miệng nói chúng ta là bạn bè, vậy tại sao không thể đem Vu Tử Phi tặng cho ta ?” ( ôi chời ơi, muốn cầm dép chọi chết con nhỏ này quá)
Đúng vậy, chủ nhân của khuôn mặt tươi cười kia, tên là Tuyết Hồng.
Ta nhìn Tuyết Hồng cười khổ một tiếng, quả nhiên là oan gia ngõ hẹp, không thể buông tha, chân trời góc bể nơi đâu mới là nhà ta a…..
Tuyết Hồng bên kia dường như cũng nhìn thấy ta, cô ta quay sang Giang Ly cười đến càng thêm chân thành tình tứ, lại còn quyến rũ trò
