lại quặn đau, ta đâu có lỗi với hắn, trước kia là hắn phản bội ta cơ mà ! Ta cảm thấy chính mình rất kỳ quái. Ta thừa nhận, ở lúc chuẩn bị cho hôn lễ, trong đầu ta luôn nhộn nhạo bóng dáng Vu Tử Phi, có lúc ngay cả bản thân ta cũng hoài nghi ta đối với hắn vẫn còn ôm ảo tưởng gì đó. Nhưng là sau khi gặp hắn ngày hôm nay , ta phát hiện, ta xác thực không thích hắn, thật sự không thích, tuy rằng hôm nay ngay lúc đầu tiên ánh mắt chạm phải hắn, đầu nhức nhối chân như nhũn ra, khẩn trương đến không thể tả.
Nhưng là , tại sao ta lại bất an, lại khẩn trương, lại không biết làm sao ? Lão tử đây lại không có làm chuyện gì đuối lý, đây là vì sao a vì sao !!!
Tâm phiền ý loạn, ta đành thuận tay mở TV lên xem, chuẩn bị tiêu khiển một lúc.Tiết mục giải trí luôn không thiếu tuấn nam mĩ nữ, làm bên ngoài hội viên đáng tin cậy của hiệp hội Thiết Can, thứ này thực sự rất hợp khẩu vị của ta. Vì thế trước sức hấp dẫn của những khuôn mặt tuấn tú đặc sắc kia, ta nhanh chóng quên béng vấn đề Vu Tử Phi.
Xem TV được một lúc thì Giang Ly cũng tắm rửa xong bước tới. Ta lơ đãng liếc mắt nhìn hắn, nhất thời trở nên ngây ngốc.
Thiện tai, vị tiểu công này còn có thể mị hoặc như vậy a, thiên lý ở đâu !!!!!
Giang Ly đã khoác trên mình áo ngủ, cả người tản mát ra một loại hơi thở nồng đậm mà thanh thản, mái tóc ướt sũng rũ trên trán, ngũ quan vốn đã hoàn mĩ, lúc này do mệt mỏi lại tăng thêm vài phần nhu hòa. Áo ngủ của hắn là loại không có nút thắt, chỉ có một cái đai lưng hờ hững quấn bên hông . Sau đó cái cổ thon dài của hắn, xương quai xanh khiêu gợi, cùng với lồng ngực rắn chăc, cứ thế diễu võ dương oai trước mặt ta. Áo ngủ của hắn rất mỏng, cả thân người như ẩn như hiện dưới tầng áo ngủ mỏng manh kia, càng lộ rõ đôi chân dài, thập phần rắn chắc.
Dáng người này, tỉ lệ này, chậc chậc,nhất định không phải phàm vật…..
Giang Ly một câu đánh gãy thần du* của của ta, Hắn nói: “Muốn nhìn?”
*mơ mộng, đầu óc treo ngược cành cây
Ta phục hồi tinh thần lại, phát hiện hắn đang tủm tỉm cười nhìn ta, hai tay đặt trên đai lưng, giống như sẽ lập tức cởi bỏ. Sau đó, hắn lại lặp lại một câu: “Muốn nhìn ?”
(LM : Muốn a, muốn a!!!!)
Mặt ta “Phừng” một cái đỏ bừng, quay đầu tiếp tục xem TV. Thiện tai, biểu hiện của ta háo sắc như vậy sao? Xem TV xem TV, lão tử tư tưởng thực thuần khiết! Nhưng là, nhưng là……Nhưng là ta thật sự rất muốn xem a! Nam ngôi sao trong TV này, so với Giang Ly còn kém a ! Hơn nữa, không có mặc áo ngủ…..Ta nuốt nuốt nước miếng, nhìn chằm chằm màn hình tiếp tục thần du.
Lúc ta mắt cũng không chớp nhìn chằm chằm TV, Giang Ly đột nhiên ngồi xuống sô pha, nói: “Muốn nhìn cũng không cho xem.”
Kháo, khinh người quá đáng !
Ta cố gắng nặn ra một cái hèn mọn thần sắc trên mặt, liếc nhìn hắn một cái, kỳ quái nói: “Ai muốn nhìn? Có gì đẹp đâu!” (LM: Seo lại không có, tỷ đừng tự dối mình gạt người. Yến Yến *ta khinh bỉ ngươi*)
Giang Ly không chút hoang mang nói: “Trước tiên đem nước miếng trên miệng ngươi lau đi rồi hãy nói những lời này, sẽ có hiệu quả hơn một chút.”
Ta cuống quýt đưa tay lên miệng quệt quệt vài cái, nào có nước miếng ?
Bên cạnh truyền đến tiếng cười nhẹ do thực hiện được ý đồ hèn mọn của Giang Ly.
Ta đem điều khiển từ xà vứt trên ghế, tháo trang sức, tắm rửa, ngủ! Lão tử không có công phu cùng cái thể loại bại hoại này nói chuyện phiếm, mà trọng điểm đây không phải là nói chuyện phiếm, mà là đối với tinh thần tự ngược cùng bị ngược.
…
Ta cùng Giang Ly đã sớm quyết định phân phòng ngủ tốt lắm, hiếm có đôi vợ chồng nào ngay đêm động phòng hoa chúc đã bắt đầu ở riêng, trọng điểm là chúng ta ở riêng thì ở riêng, như vậy thản nhiên như vậy tự nhiên, thật đáng mừng, thật đáng mừng.
Kỳ thật về ở riêng, ta có một chút cố kỵ, cái này không liên quan đến Giang Ly, chủ yếu là vấn đề cá nhân ta mà thôi. Lúc trước không phải ta đã nói sao, ta không dám ngủ một minh, thói quen xấu này là do bốn năm trước lúc ta đang thất tình mà hình thành. Khi đó kết hôn bị Vu Tử Phi cho đi tàu bay giấy (*nguyên văn là bị “thả chim bồ câu”) xong, kết quả là rất lâu sau đó ta cơ hồ mỗi ngày đều gặp đủ loại ác mộng, nếu không mơ thấy mình bị bỏ lại một mình trên đảo hoang thì là giữa chiến loạn, hoặc là bị tai nạn, sau đó mọi người lúc chạy trốn khó khăn đều không cẩn thận bỏ quên ta, Dù sao cuối cùng vẫn là ta bị bỏ lại ở nơi om hoặc là khói lửa đầy trời, hoàn cảnh xung quanh cực kỳ hung ác, ta chỉ biết trốn ở một chỗ mà run run a run run a run run a….. Sau này ta lại hình thành thói quen nửa đêm bị ác mộng làm cho tỉnh dậy. Lúc tỉnh dậy xong không sao ngủ lại được làm sao bây giờ, ta liền xem phim kinh dị. Bản thân ta vốn đặc biệt sợ xem phim kinh dị, nhưng là ta cũng không biết đầu óc mình lúc ấy rốt cuộc đụng phải cái gì, đột nhiên lại thích một mình nửa đêm xem phim ma, đại khái là vật cực tất phản* đi. Xem phim ma xong , ta run rẩy bình thường cũng trở nên lợi hại hơn, run run a, trái tim tùy lúc đểu như muốn vọt ra ngoài. Lúc ấy có cảm giác như trong phòng mình tràn ngập các loại ma quỷ, trong chăn có, dưới giườn
