Lão Bà, Theo Ta Về Nhà Đi!

Lão Bà, Theo Ta Về Nhà Đi!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326585

Bình chọn: 9.5.00/10/658 lượt.

g này của ta lại tỏ ra rất hưởng thụ. Ta vừa dùng lông vũ phe phẩy trước cằm của hắn, vừa u ám mà nói: “Lập tức biến mất ở trước mắt ta, nếu không lão tử phế ngươi!”

Vương Khải vẫn thờ ơ như không mà cười cười, đứng yên.

Ta nổi giận, nhấc chân lên nhắm vào gốc rễ sinh mạng của hắn mà đá vào….Được lắm, mặc dù ta không có cái can đảm kia, bất quá dọa hắn một chút cũng tốt.

Lúc cú đá của ta sắp đụng đến Vương Khải, hắn đột nhiên bi thảm kêu lên một tiếng, giận dữ bắn ra xa, trên khuôn mặt kia, vẫn còn mang theo thần sắc kinh hoàng.

Ta ngửa mặt lên trời cười lớn, lão nương lần này cũng có thể dũng mãnh được một phen! Quả nhiên bắt nạt người khác thật là sảng khoái a…Ta không dám bắt nạt Giang Ly, còn không dám bắt nạt ngươi hay sao?

Khóe môi ta nhếch lên, quay đầu đang muốn kiếm đồ ăn, nhưng nhìn thấy bóng người trước mặt, đầu lại bắt đầu ê ẩm.

Trước kia ta đặt biệt hiệu cho Vu Tử Phi là “Tử phi ngư”*,nhưng xem ra bây giờ, hắn kỳ thật nên gọi là “Âm hồn bất tán” mới đúng.

* chữ Vu (于 ) và chữ Ngư (鱼 ) đều đọc là [yú'>

Ta cùng Vu Tử Phi ngồi xuống một bên, quyết định nói cho rõ ràng. Mặc dù ta rất thích thú vẻ mặt rối rắm của hắn lúc nói chuyện với ta, bất quá cái loại hứng thú đùa giỡn xấu xa này làm quá mức cũng không thấy thú vị nữa, tốt hơn hết là trực tiếp ra sức mà mắng cho hắn một trận, sau đó mọi người trở mặt.

Ta đột nhiên có chút mù mịt, ta và Vu Tử Phi không phải từ bốn năm trước đã không còn gì rồi sao, nhưng mà tại sao bây giờ hai người giống như rất có quan hệ vậy?

Vu Tử Phi tựa hồ như cũng không rõ ràng cho lắm, hắn không ngừng vuốt ve phần chân của ly rượu. Nếu như bốn năm qua thói quen này của hắn vẫn không thay đổi, thì động tác này nói rõ, hắn đang hồi hộp.

Hồi hộp cái gì, người phải hồi hộp là ta mới đúng có được hay không! Ý niệm này vừa lóe lên trong đầu ta, sau đó ta liền phát hiện ra vấn đề rồi. Ngươi nói xem có phải kỳ quái hay không, bắt đầu từ cái ngày Vu Tử Phi tới công ty quảng cáo XX, hơn một tháng ngắn ngủi, ta ở trước mặt hắn đã có thể đảo khách thành chủ. Trước kia đều là ta nhìn thấy hắn, sợ đến ngay cả đứng cũng không vững. mà bây giờ thì sao? Ta thì ung dung tự tại vẻ mặt chuẩn bị cùng hắn nói rõ ràng một hồi, mà hắn, vẫn đang cúi đầu vuốt ve đáy cái ly…

Vu Tử Phi trầm mặc trong chốc lát, rốt cục ngẩng đầu lên nhìn ta, nói: “Yến Yến, ngươi…rốt cuộc thích người nào?”

“Hả?” Ta nhất thời không kịp phản ứng lại.

Vu Tử Phi tiếp tục nói: “Ta hỏi ngươi, ngươi rốt cuộc thích ai, Giang Ly hay Vương Khải? Hay là, cả hai ngươi đều không thích?”

Ta trung khí tràn đầy mà nói: “Cái kia… ta thích ai cũng không liên quan đến ngươi đi?”

Vu Tử Phi có chút mất mát mà cúi đầu, lẩm bẩm: “Đúng vậy.”

Đúng vậy, không có liên quan gì đến ngươi !

Nhưng là không lâu sau, hắn lại nói tiếp: “Nếu như ta vẫn như cũ, thích ngươi thì sao.”

“Vu tổng giám, hôm nay không phải là ngày Cá tháng tư.” Ta đương nhiên không tin vào những lời ma quỷ của hắn, lúc trước hắn rời bỏ ta, đã nói lên hắn không thích ta rồi, bây giờ lại giả mù sa mưa mà nói những lời này. Ta cho rằng hắn cúi đầu trước khí thể của ta, hoàn toàn bởi vì ta sống “Hạnh phúc” hơn so với hắn, hắn đương nhiên không nuốt xuống nổi một bụng tức này, Mặc dù hắn hết sức tức giận, bất quá hắn cũng không có cách nào khác, ai bảo tiểu tử Giang Ly kia rất biết đóng kịch đâu….

Vu Tử Phi đột nhiên lại ngẩng đầu, hết sức chăm chú, một chút cũng không giống vẻ mặt đang nói đùa. Hắn nghiêm túc giống như đang tuyên bố một tin buồn: “Là thật, Yến Yến. Ta cho rằng ta đã quên ngươi rồi, lại không ngờ rằng bốn năm sau…”

“Ngừng, ngừng, ngươi mau tỉnh lại đi.” Ta khoát tay áo, nói, “Giang Ly nói cũng đúng, ngươi thấy ta không bi thảm giống như trong tưởng tượng của ngươi, cho nên không cam lòng, muốn lại giày vò dằn vặt ta, là ý tứ này phải không?”

Sắc mặt Vu Tử Phi đột nhiên trở nên tái nhợt, hắn mấp máy môi, cuối cùng có chút vô lực mà nói: “Ngươi…vẫn luôn nghĩ như vậy?”

Ta gật đầu, đúng vậy. Mặc dù Giang Ly là một tên biến thái, bất quá lời hắn nói tương đối đáng tin.

Vu Tử Phi đột nhiên ý vị thâm trường mà nói: “Yến Yến, ngươi không cần giấu diếm ta, ta biết ngươi cũng không thích bất cứ ai trong số bọn họ.”

Ta giận, liên quan gì đến ngươi.

Vu Tử Phi không nhận thấy đám lửa nhỏ trong mắt ta, tự mình nói tiếp: “Yến Yến, bốn năm nói dài cũng không dài, bảo ngắn cũng không ngắn, bốn năm nhiều thứ có thể sẽ thay đổi, nhưng mà có những thứ sẽ không bao giờ thay đổi, đó chính là….sự hiểu biết của chúng ta đối với nhau.” Vừa nói, ánh mắt của hắn lại nhìn về ngón tay của ta.” Tỷ như trên ngón tay của ngươi có một cái nốt ruồi, ngươi không thích ăn hành tây, ngươi sợ xem phim kinh dị, còn có thói quen ngủ nướng của ngươi từ khi nào bắt đầu….”

“Đủ rồi!” Ta cắt đứt hắn, có chút kích động,”Ngươi nói những lời này để làm gì?”

Vu Tử Phi: “Ta chỉ muốn nói rằng, chỉ có chúng ta mới hiểu rõ lẫn nhau, chỉ có chúng ta, mới là thích hợp nhất.”

“Chúng ta? Ngươi thật đúng là bôi nhọ từ này, lúc đầu là ai đã bỏ ta chạy theo người chị


XtGem Forum catalog