, như thế này thì làm sao mà trở lại phòng họp thu thập tài liệu bây giờ?
Lí Trân Nghi chết tiệt!
Nếu biết cô ta khinh người quá đáng như vậy nàng sẽ không che dấu việc
nàng chính là tổng tài phu nhân, cứ để cho cô ta phát hiện ra, lại càng
không để ý việc lạm dụng tư quyền mà xử cô ta một trận…
Chết đi, thật đau quá! Ô…
“Cô làm sao vậy?”
Đột nhiên có tiếng nói vọng trên hành lang, làm Thi Ánh Điệp đang đau
đến cháy nước mắt cũng phải ngẩng đầu lên, chỉ thấy trợ lí phòng nghiệp
vụ bên cạnh – Khương Xảo Quân đang do dự bước đến gần nàng.
“Cô không có việc gì chứ?”
Tuy cô ấy tỏ ra do dự tiến lại gần nhưng lời nói lại chứa đựng sự quan tâm chân thật. Từ lúc nàng vào công ty đến nay chỉ nhận được sự lạnh
lùng ghen tỵ, Thi Ánh Điệp nhất thời cảm động, hốc mắt lại thoáng ẩn lệ.
“Tay của tôi thực đau quá!” Nàng nghẹn ngào nói.
“Đưa tôi nhìn xem cho.” Khương Xảo Quân thật cẩn thận vén ống tay áo
của nàng lên kiểm tra, thấy cánh tay Thi Ánh Điệp tụ máu đỏ ửng lên “Như thế nào lại bị thế này chứ, có bị thương đến xương cốt không?”
Thi Ánh Điệp nhìn xuống cánh tay tụ máu ghê người của mình, ngây người
một lúc. Như thế nào lại nghiêm trọng như thế? Nàng chỉ nghĩ nó bị bầm
tím chút xíu thôi chứ không ngờ tới nó lại tụ máu lớn như vậy. Lần này
là chết chắc rồi! Ân Nghệ mà phát hiện ra nhất định sẽ rất tức giận.
“Cô phải đi bác sĩ mới được, tôi sợ nhỡ cô bị sái tay rồi đó.” Thấy
nàng trầm mặc không nói, Khương Xảo Quân nhíu mày e sợ nhìn vết thương.
“Không được.” Nàng nhanh chóng lắc đầu “Tôi còn phải trở lại phòng họp lau dọn chỗ cà phê đổ hết lên đống tài liệu nữa.”
Nếu nàng không nhanh chóng trở lại, Ân Nghệ nhất định sẽ sinh nghi
ngờ, có khi hắn sẽ bỏ dở hội nghị vừa khai mạc mà chạy đi tìm nàng cũng
nên, nàng không thể để sự việc đó xảy ra được.
“Tôi sẽ giúp cô lau dọn, cô trước tiên đi tìm bác sĩ đi nha.”
“Cảm ơn cô.” Thi Ánh Điệp cảm kích hốc mắt đã đỏ lên “Tôi không có
việc gì đâu, tôi sẽ đi khám bác sĩ sau, còn bây giờ tôi vẫn phải chính
mình đi thu dọn đã.”
“Chính là cô như vậy… tay cô còn có thể cử động không?”
Thi Ánh Điệp thử cử động cánh tay phải của mình, có thể động đậy tí
chút nhưng cảm giác đau rát, cử động một cái là như mất hết tất cả sức
lực còn lại, càng bỏng rát hơn.
“Như thế này thì cô làm sao mà
thu dọn được đây?” Nhìn Thi Ánh Điệp cử động nhẹ liền đau nhăn nhó mặt
mày, Khương Xảo Quân không nhịn được nhíu mày.
“Thử làm động
tác vài lần nhất định sẽ từ từ khôi phục mà.” Nàng cố gắng cười an ủi
chính bản thân mình sau đó lại giật giật thử cánh tay phải.
“Cô so với lời đồn thật không giống nhau.” Khương Xảo Quân có chút đăm chiêu nhìn nàng trong chốc lát, đột nhiên nói.
Nàng sửng sốt một chút, khóe miệng đành cười nở một nụ cười khổ.
“Lời đồn nói tôi như thế nào? Bề ngoài ôn nhu, kiều mị bộ dạng không
biết xấu hổ, tâm địa hồ ly, trước mặt nam nhân giả tạo đáng thương vô
tội vẻ mặt, thu hút sự quan tâm săn sóc của mọi người chăng?”
“Không sai chút nào.”
“Tôi cũng biết mà.”
“Cho nên cô có thật là người như vậy không?”
“Một nửa đi!” Thi Ánh Điệp thở dài.
Không nghĩ tới nàng lại hào phóng thừa nhận như vậy, Khương Xảo Quân
ngây ngốc sửng sốt một lúc, khóe miệng nhịn không được một nụ cười “Vì
sao lại là một nửa?” cô tò mò hỏi.
“Vẻ bề ngoài này của tôi
luôn làm người khác có ấn tượng sai lầm, nghĩ đến tôi thực nhu nhược,
thực cần bảo vệ, loại ấn tượng sai lầm này không chỉ ảnh hưởng đến thái
độ mọi người đối với tôi mà ngay từ nhỏ tôi đã sinh trưởng trong môi
trường luôn bị người khác hiểu nhầm a, trưởng thành rồi vẫn không bỏ
được bộ dạng nhu nhược cần che chở này.”
Cho nên tôi là không
cố ý bày ra bộ dạng kiều mị đáng thương nhưng là những cái đó đã sớm ăn
sâu vào máu rồi tự nhiên lại trở thành một trong những điểm đặc sắc của
tôi, tôi cũng chẳng có biện pháp, thế đấy, đây chính là nguyên nhân tôi
nói một nửa nguyên nhân.” Thi Ánh Điệp bất đắc dĩ nói.
“Đây là
lần đầu tiên tôi nghe có người nói vẻ ngoài kiều mị giả dạng đáng thương cũng là điểm đặc sắc của bản thân đó.” Khương Xảo Quân bật cười ha hả.
“Không biết có phải đau đến tê liệt rồi không, tôi chẳng còn cảm thấy
đau nữa.” Thi Ánh Điệp cúi xuống nhìn cánh tay phải của mình, sau đó lấy tay kéo ống tay áo xuống, che khuất vết tụ máu “Được rồi, tôi bây giờ
phải đi thu dọn tài liệu đây, cảm ơn cô đã nói chuyện phiếm cùng tôi làm tôi quên đi phần nào vết thương nha! Còn nữa, cảm ơn cô đã quan tâm tới tôi, tôi phải đi đây!” Nàng mỉm cười vẫy tay tạm biệt.
“Chờ một chút.” Khương Xảo Quân bỗng nhiên gọi nàng dừng lại.
Nàng quay đầu lại nhìn cô ấy.
“Tôi giúp cô.” Khương Xảo Quân đi đến bên nàng mở miệng nói.
Thi Ánh Điệp không khỏi lộ ra vẻ ngạc nhiên cùng vui mừng vẻ mặt “Cô
chẳng những không chán ghét tôi cùng tôi nói chuyện, lại đi giúp tôi,
nhỡ cũng trở thành người không được hoan nghênh thì sao đây?” Nàng thực
sự đối với Khương Xảo quân cảm kích.
“Tôi biết.” Khương Xảo Quân gật đầu.
“Vậy cô vẫn xác định muốn giúp tôi ư?”
“Vì sao không?”