c 11 năm, cũng là ngày thứ
hai Khang Duật lên làm phi công chính thức. Tôi và anh, chính thức trở
thành vợ chồng.
Một tuần sau, hôn lễ được định tổ chức vào tháng
11. Nghe nói, vì năm nay là năm có hai ngày lập xuân(3), là năm tốt hiếm thấy cho việc kết hôn trong vòng 10 năm tới.
Tôi sinh năm con chó, rất thích chó, năm nay là năm Tuất.
Năm Tuất, tôi cầm tinh con chó, muốn được gả về nhà chồng.
Nhưng mà…
Từ đó tới giờ, trong đầu chỉ thôi thúc một ý nghĩ, muốn đem chiếc nhẫn này ra tiệm cầm đồ, lấy tiền đi mua chó.
Chỉ là…
Tôi càng sợ rằng Khang Duật sẽ hành hạ Lassie mất thôi.
Vì thế, cứ mỗi lần nhìn thấy cái nhẫn này, tôi chỉ có thể tự ám thị.
Đây là một con chó Ngao. Đây là tám con chó kéo xe trượt tuyết Alaska.
Đây là một con chó Ngao. Đây là tám con chó kéo xe trượt tuyết Alaska.
Đây là một con chó Ngao. Đây là tám con chó kéo xe trượt tuyết Alaska.
Đây là một con chó Ngao. Đây là tám con chó kéo xe trượt tuyết Alaska.
Trời ơi… tôi chỉ còn biết tự trách sao mình quen lão này rồi âm thầm khóc hận mà thôi.
_____
(1) Chó Ngao Tạng: Chó Ngao Tạng có những đặc tính như lì lợm, đặc biệt là
chỉ trung thành với một chủ nhân duy nhất. Một con chó Ngao Tạng được
tuyển chọn kĩ lưỡng, từ 2-6 tháng tuổi thì được bán với giá 50-200 triệu VND, con trưởng thành là khoảng 680 triệu. Con trong ảnh là có giá 1,6
triệu USD ‘ v ‘.
(2) Chó Berger Đức: Chó chăn cừu Đức, hay còn gọi là Bẹc-giê Đức. Chó chăn
cừu Đức thuộc nhóm chó chăn gia súc, ban đầu được gây giống để chăn cừu. Do có sức lực, thông minh, trung thành và có khả năng tuân thủ mệnh
lệnh trong huấn luyện, chúng thường được dùng trong lực lượng cảnh sát
và quân sự.
(6) Hai ngày lập xuân - QT nguyên văn là ‘song đầu xuân’:
Trong năm 2006 này, chu kì mặt trăng kéo dài tới 385 ngày, có 13 tháng với
một tháng nhuận giữa tháng 7 và 8; có hai ngày lập xuân vào mùng 4 tháng 2 năm 2006 và ngày 4 tháng 2 năm 2007. Hiện tượng này chỉ xuất hiện 12
lần trong suốt 2300 năm. Hầu hết những người cao tuổi đều tin rằng một
năm có hai ngày lập xuân lại có một tháng nhuận là thời gian vàng ngọc
để lập gia đình. Vì thế, năm 2006, Bính Tuất được xem là năm rất tốt cho cưới xin.
Chương 1: VƯƠNG GIA ĐẾN TRƯỜNG
[Nguyên edit - An beta'>
Tên tôi là Âu Dương Miểu Miểu, người Thượng Hải, gia cảnh cũng coi như no ấm, ngoài bố mẹ ra, vẫn còn một em gái sinh đôi – Âu Dương Diễm Diễm. Bố doanh nhân, mẹ bác sỹ pháp y, là một gia đình hết sức bình thường.
Thứ Hai ngày 11 tháng 9 năm 1995 – năm đó tôi 14 tuổi, vì đi học sớm một năm nên lúc này đã học đến năm thứ hai cấp trung học cơ sở – ngày hôm đó, tôi và anh lần đầu gặp nhau.
Tôi vẫn nhớ rõ, ngày hôm đó, mưa phùn rơi, lắc rắc như tơ trời, cả buổi sáng không hề thấy tia nắng nào, cứ mờ mờ mịt mịt. Hôm đó cũng chính là ngày tưởng niệm Mao Chủ tịch qua đời. Theo thường lệ, chúng tôi được miễn tập thể dục buổi sáng, thay vào đó là ở lại phòng học nghe chương trình phát thanh, nội dung là những đóng góp vĩ đại của ông khi còn sống, cụ thể là gì thì tôi chẳng nhớ rõ, vì khi đó… tôi đang ngủ.
Chính lúc ấy, anh xuất hiện.
Anh tên là Khang Duật, một nam sinh đến từ vùng Đông Bắc. Đáng nói nhất là có một cái họ vô cùng đặc biệt – Ái Tân Giác La, trong tiếng Hán là Kim(1). Ngày nay tiểu thuyết thời nhà Thanh rất phổ biến, nói không chừng nếu vương triều Mãn Thanh vẫn còn tồn tại, con cháu thân vương như anh, nhất định đúng thật là một tiểu Vương Gia.
Thế nhưng, đối với bọn học sinh vào những năm đầu thập niên 90 như chúng tôi, Ái Tân Giác La vẫn là dòng họ nào đó rất xa xôi. Khi đó cũng không có nhiều tiểu thuyết hay kịch truyền hình triều đại nhà Thanh để xem đâu, chúng tôi cùng lắm chỉ xem Khát vọng trưởng thành, hoạt hình Cảnh sát mèo đen, hay Hoa tiên tử, Doraemon, Công chúa Shera;… chưa hề có phim kịch lịch sử nhà Thanh, mà cho dù có, cũng sẽ không hay như bây giờ.
Ngay khi giáo viên giáo viết tên anh lên trên bảng, dưới lớp liền thốt lên từng đợt ồ à kinh ngạc, tôi bừng tỉnh dậy.
Ái Tân Giác La?
Suy nghĩ đầu tiên của tôi chính là, má ơi, họ của người này so với mình – đã là họ kép – mà còn dài hơn thế kia, đến lúc thi chẳng phải tốn rất nhiều thời gian để viết sao.
Đang nghĩ ngợi, tôi vừa lau nước miếng bên khóe miệng vừa nhìn về phía bục giảng nơi có cậu nam sinh đang đứng nghiêm trang.
Ack… Khỏi phải lau thêm nữa, có lau cũng vô ích, rõ là nước miếng bắt đầu chảy tràn lan rồi.
‘Nhìn rất nam tính nha’, những ý nghĩ như vậy nhanh chóng xuất hiện trong đầu tôi, có khi không nên dùng từ nam tính, mà lẽ ra phải là từ cá tính thì thích hợp hơn nhiều. Khuôn mặt góc cạnh, ngũ quan rõ ràng sắc sảo, da màu tiểu mạch, đáng nói nhất là đôi mắt, nhìn rất sáng nhưng vẫn có vài phần kiêu ngạo, nên mới nhìn cảm thấy rất khó ưa. Anh sinh năm 1980, so với tụi bạn cùng lớp thì lớn hơn một tuổi, so với tôi thì những hai tuổi, ai bảo tôi lại học sớm một năm cơ chứ. Nghe nói anh chuyển trường được là nhờ quan hệ, nên bây giờ phải học lại năm hai (tức là lớp 8 như ở VN). Có khi vì anh là người Mãn ở Đông Bắc, nên dù mới 16 tuổi,
