có những chuyện
ta biết nhưng chỉ có thể nói với người nào đó mà thôi.” Chuyện này ta
không thể nói với Đường Tam, theo tính tình của hắn, chỉ sợ hắn nhất
định sẽ đả thảo kinh xà, nói với sư phó cũng như không, chỉ có Kiều Tứ
là có thể lý giải được tình hình, trầm tĩnh bình thản, giữ được bí mật.
“Vậy nàng định làm gì, vẫn giả bộ hồ đồ như cũ?” Kiều Tứ lấy thêm một chiếc mền trong ngăn tủ ra, vừa trải lên giường vừa hỏi ta.
Ta lăn vào trong chăn, nằm nhoài người trên giường, chống cằm trầm tư nói: “Nín nhịn như vậy, ta rất khó chịu a…”
Nghĩ đến Yến Ngũ của ta đang nằm trước miệng rắn, trong lòng thật bất an lắm lắm, dù biết Đào Nhị có sắp xếp tính toán, sẽ không để Yến Ngũ
bị thương, nhưng còn vết thương trong lòng thì rất khó nói.
Biết rõ thân phận đối phương khả nghi, thậm chí có thể là hung thủ
chân chính, nhưng tự bản thân lại phải cố giả vờ như không có gì mà nhu
thuận hòa hoãn, trong lòng hắn có lẽ càng bực tức hơn nhiều so với ta.
Còn vị mỹ nhân độc địa như rắn rết kia, mục đích của ả là gì đến bây giờ vẫn còn chưa sáng tỏ.
…”Ta tưởng rằng… Ngươi và Đào trang chủ mới là…”…
Ả nữ nhân kia, dùng giọng điệu vô tội, mờ mịt nói ra lời nói đó, là
vô tâm hay là cố ý? Lúc đó vẻ mặt buồn bã ảm đạm của Yến Ngũ cũng không
phải giả vờ …
“Tứ nhi, chuyện này chàng và ta biết là được rồi, nhất quyết không
thể nói ra. Mấy ngày sắp tới để xem yêu nữ kia có động tác gì bất thường không đã, chỉ sợ ả ta âm mưu tấn công vào mặt tâm lý trước!”
Nhà này vốn đã có vết nứt sẵn, sẽ chịu không nổi sự châm ngòi chia rẽ nữa a…
Tên Bạch Cốt tinh khoác lớp da người này, muốn ăn thịt Đường Tăng là
Yến Ngũ nhà ta, Tôn gia gia ngươi vừa mở cặp pháp nhãn đã biết ngươi là
yêu quái, ba nhát gậy này, rốt cuộc là nên đánh xuống hay không?
Sáng sớm hôm sau, ta chưa tỉnh ngủ đã nghe được tiếng chuông đinh
đinh đang đang truyền tới từ xa xa, mở mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, sắc
trời đã sáng trưng, chẳng biết Kiều Tứ đã dậy từ khi nào, trên giường
phía bên cạnh trống rỗng.
Một mình ta vô cùng buồn chán rời giường rửa mặt, ăn điểm tâm đến no
căng, nha hoàn ở cạnh bên hầu hạ, ta bưng chén cơm lên, thuận miệng hỏi
một câu: “Bên ngoài đang làm gì đó, sao lại ồn như thế?”
“Hôm nay bắt đầu làm pháp sự.”
Nha hoàn vừa đáp xong, ta tinh mắt liếc thấy, trong không khí mờ mịt
hỗn loạn, tiểu tử Lưu Triệt đang nấp trong bóng tối ho sù sụ – xem đi,
tự mình làm mình sặc rồi phải không.
Ta thấy hắn ho đến sắc mặt trắng bệch, trong lòng thầm lắc đầu, đúng là tự tác nghiệt không thể sống mà.
Lưu Triệt dễ dàng bình ổn lại hô hấp, đứng thẳng người lên, xoay thân lại phát hiện ra là ta đang nhìn hắn, bèn nở một nụ cười thân thiện với ta từ xa, ta cắn môi, quay mặt đi không thèm nhìn hắn nữa.
Tuy giờ không có Đường Tam, Kiều Tứ ở đây, nhưng để tránh sau này bọn hắn biết lại nổi cơn tức giận, ta vẫn nên giả lơ nhìn mà như không thấy đối với Lưu Triệt. Cũng không thấy mặt hắn, chắc là hắn đã bỏ đi rồi,
ta bèn quay đầu lại, ai dè hắn đột nhiên tới gần sát bên làm ta giật nảy mình.
“Ngươi muốn làm gì?!” Ta nhìn xung quanh, thấy chỉ có một tiểu nha đầu đang đứng bên cạnh, không an toàn lắm…
“Ta đang xem tướng giùm lão gia ngươi.” Hắn lại bắt đầu sắm vai một
vị thầy bói dạo, ta không thể không bội phục sự đam mê nghề nghiệp của
hắn a.
“Người muốn xem tướng cho ta rất nhiều.” Ta hừ một tiếng, ngoảnh đầu
đi, không thèm để ý đến hắn. Nói về xem tướng, chưa chắc hắn lợi hại
bằng ta.
Hắn cũng không thèm để ý đến lời nói của ta, cứ thế tự thầm thì lẩm
bẩm: “Theo tướng số, nữ tử có lông mày thưa là người nhiệt tình, cũng là người bạc tình. Lão gia ngươi lông mày dài mà thưa, cho thấy rõ ngươi
đối với nam tử hoặc là tình dài mà không sâu, hoặc là tình sâu nhưng
không được dài. Nên biết con người tâm lực có giới hạn, tình cảm cũng có giới hạn, thích nhiều người như thế, tình cảm khó tránh khỏi sẽ phải
chia ra và không được sâu đậm. Vì thế mới nói câu vừa là người nhiệt
tình lại vừa là người bạc tình có đạo lý riêng của nó.”
Tim ta đập mạnh, nghe mà không thể nào vui vẻ, nhưng lại không phản
bác được, nhưng chuyện ta có đến năm vị thị lang là chuyện rõ như ban
ngày, hắn nói vậy cũng không có gì lạ. Chỉ là tám chữ “Tình trường không thâm, tình thâm không trường” này thật khiến tim ta đau nhói.
Hắn tiếp tục nói: “Mặt mày đầy đặn là người có phúc, tay nhỏ mà mềm
là người sang quý, người sang quý tức được nhiều người thương yêu, tay
nhỏ mà dày là người giàu sang, tài vận cuồn cuộn. Cả đời này của lão gia ngươi, nhất định vô cùng vinh hoa phú quý, nở mày nở mặt.” Ta nheo mắt
lại – đây không phải là câu nói tối hôm qua của ta hay sao? Ta ngạc
nhiên ngẩng đầu nhìn hắn một cách nghi ngờ, nếu lúc đó không có Kiều Tứ ở bên mình, ta còn nghĩ rằng hắn nhất định là đã nghe lén được… chuyện
này… sao có thể trùng hợp như thế?
Ta cười hắc hắc mà không nói gì, che giấu sự hoảng loạn trong lòng.
“Những lời này của ngươi đều là suy đoán từ bề ngoài mà thôi.” Ta đặt
chén đũa xuống, nhíu mày nói “Có bản lĩnh thì ngươi tính xem, khi nào
lão gia
