hất thời sầm xuống, tuy không
phát ra âm thanh, ta lại có thể rõ ràng cảm giác được hắn “Hừ” một
tiếng, chỉ thiếu điều không phẩy tay áo bỏ đi mà thôi.
Người này, lúc còn trẻ là một mỹ thiếu niên, hiện giờ cũng là một mỹ
thanh niên, có vị hôn thê là thanh mai trúc mã, làm tan vỡ biết bao con
tim thiếu nữ ở đế đô. Hắn hận ta đến nghiến răng nghiến lợi, chuyện này
kể ra cũng có lịch sử sâu xa. Năm đó khi hắn đến Quốc Tử Giám giảng bài, toàn những lý luận trống rỗng không thực tế khiến ta nghe mà ngủ gục,
trước giờ ta vốn có tiền án tiền sự, hắn nhịn ta cũng đã lâu rồi, nhưng
rốt cuộc không chịu nổi vẫn ném ta ra ngoài.
Ta quay đầu lại nói với bạn đồng môn. “Thấy Hàn đại nhân không, bị ta chọc đến mức run rẩy như một cành hoa…”
“Cành hoa run rẩy” Hàn đại nhân lặng yên không một tiếng động bước
đến từ đằng sau, cùng ta triển khai một cuộc mắng chửi có một không hai
trong lịch sử, hắn nói có sách, mách có chứng, trích dẫn lời lẽ kinh
điển trong quốc học để mắng ta, nhưng hoàn toàn không hề đánh trúng chỗ
yếu hại của ta, bởi vì ngay từ đầu ta đã nghe mà không hiểu, nhưng lời
lẽ ta mắng hắn được cả sảnh đường ủng hộ, sự thật chứng minh là càng
bình dân thì càng kinh điển. Trong đó có một câu nói trực tiếp khiến hắn huyết áp tăng lên cả lít, hộc máu ba thước.
“Ngươi cái thứ lão nhân cổ lỗ sĩ, cứng ngắc này chỉ biết mỗi tư thế
truyền thống nam trên nữ dưới thì có tư cách quái gì mà đòi cùng chúng
ta bàn luận việc sửa cũ thành mới, khai trừ thói xấu!”
Gương mặt trắng ngần của hắn biến đổi thành năm sáu màu một hồi sau, hắn triệt để rút lui.
Sau đó, ta đặc biệt làm bài vè tặng hắn.
Thượng khuyết – nhất khang nhiệt huyết, lưỡng tụ thanh phong. (Tạm dịch: mở đầu – một bầu nhiệt huyết, thanh liêm)
Hắn đọc đến đó, sắc mặt cũng còn tàm tạm, nhìn xuống dưới nữa, sắc mặt sầm hẳn lại.
Hạ khuyết – tam sinh bất hạnh, tứ khố toàn thâu. (Tạm dịch: kết thúc – ba đời không may mắn, thua đến mức toàn bộ bốn cái quần đều mất)
Sau này sư phó nghe kể lại về chuyện này, muốn dẫn ta đến nhà hắn
chịu đòn nhận tội, nhưng thật ra sư phó ta là người cực kỳ bao che
khuyết điểm, ta chỉ cần nằm trong lòng hắn làm nũng mấy câu, móng vuốt
sờ soạng gãi vài cái lên ngực hắn, hắn liền lập tức sống chết mặc bây.
Sở dĩ ta hoành hành không sợ ai, điêu ngoa quá quắt như thế – đều là vì sư phó làm hư ta!
Không ít lần Hàn Hâm buộc tội sư phó ta dung túng đồ đệ hành hung
người khác, nhưng ai nấy cũng chỉ cười nhạo mà nhìn, ta biết, hắn thật
hận ta đến nghiến răng nghiến lợi.
Sau khi hắn bước vào, ngoại trừ chỉ liếc mắt nhìn ta một cái, rồi sau đó không hề nhìn về phía ta nữa, cố hết sức xem ta như không khí.
“Mười vạn đại quân đã chuẩn bị sẵn sàng, Từ Lập tướng quân xin ra
trận, thỉnh bệ hạ sớm quyết định.” Giọng Hàn Hâm cứng rắn, không dễ
nghe, không rung động lòng người như giọng của sư phó ta.
Lưu Triệt quay đầu lại nhìn ta. “Oánh Ngọc, nàng nói nên phái Từ Lập đi, hay là Bạch Phiền?”
Lúc này Hàn Hâm mới rốt cuộc chuyển mắt sang trừng ta, giống như hễ
chỉ cần ta nói ra một chữ, hắn sẽ lập tức khiến ta bị vạn tiễn xuyên tâm ngay.
Ta nhếch khóe miệng lên, lượm một con cờ trong hộp cờ vây bên cạnh:
“Nếu con cờ trong tay ta là số lẻ thì phái Từ Lập đi, còn số chẵn thì
phái Bạch Phiền đi.”
Hàn Hâm nghe vậy phẫn nộ: “Quốc gia đại sự sao có thể xem là trò đùa như thế!”
“Ta nói giỡn với bệ hạ, ai cho một thần tử như ngươi xen mồm vào!” Ta lạnh lùng liếc hắn.
“Việc hành quân đánh trận há có thể đùa giỡn!” Hàn Hâm tức giận trừng ta một cái, rồi khom người về phía Lưu Triệt “Thỉnh bệ hạ nghĩ lại!”
Lưu Triệt nhìn chằm chằm vào quân cờ trong tay phải của ta, mỉm cười nói: “Đếm thử đi.”
Hàn Hâm giận đến mức muốn liều chết can gián.
Thôi, chọc hắn tức chết, sư phó nhất định sẽ giận ta. Ta ném con cờ
vào hộp lại, lãnh đạm hỏi: “Phụ trách hậu cần là ai? Năm ngoái gặp đại
hạn, lương thảo có đủ không?”
Hàn Hâm ngẩn ra, giương mắt nhìn Lưu Triệt, thấy hắn gật đầu mới trả
lời: “Phụ trách hậu cần là Cát Trung Sinh, Mặc Duy giám quân, lương thảo đã dự trữ đủ cho nửa năm.”
Cát Trung Sinh…
“Vậy để Bạch Phiền đi đi. Cát Trung Sinh làm người hẹp hòi, không độ
lượng, có hiềm khích với Từ Lập từ hồi còn ở đế đô, Từ Lập cuồng vọng tự đại, lại thờ ơ lãnh đạm, nếu không phải vì liều lĩnh tham công, nhất
định rất dễ sinh rắc rối.” Ta cúi đầu nhìn con cờ tròn trịa bóng láng
mát lạnh trong tay, nhẹ nhàng vuốt ve một hồi, thầm nghĩ, rốt cuộc cũng
không thể giả câm giả điếc mãi, thế là ra lệnh “Gọi Thẩm Đông Ly và Mặc
Duy đến gặp ta.”
Lưu Triệt và Hàn Hâm trầm mặc trong chốc lát, Hàn Hâm cúi đầu đáp “Vâng” rồi lui xuống sau khi được Lưu Triệt cho phép.
“Nàng biết cả rồi sao?” Lưu Triệt nhẹ giọng hỏi.
“Ta biết một chút, những gì ngươi muốn ta biết ta đều biết.” Ta không lộ ra cảm xúc gì, ngồi xếp bằng “nhưng chưa hẳn là toàn bộ.”
“Nàng nói thử xem, nếu thấy chưa đủ, ta sẽ bổ sung giúp nàng.” Lưu Triệt cười cực kỳ dịu ngoan.
Ta chậm rãi xoay cổ lại nhìn vào đôi mắt tràn đầy ý cười của hắn. “Có phải trong triều xảy