thể lấy châm ra cho ngươi, muốn sống thì
phải nghe lệnh của ta.”
Bất Ngốc hòa thượng vẫn cúi đầu trầm mặc không nói, tay phải phủ sau
gáy, cũng không biết hắn đang nghĩ gì trong lòng. Yến Ly không kiên nhẫn quát khẽ: “Có nghe hay không?!”
Bờ vai Bất Ngốc hòa thượng run lên, chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn Yến
Ly, trên mặt vẫn mỉm cười như trước, ôn tồn nói: “Thiện tai thiện tai,
thí chủ có chuyện gì cứ nói, bần tăng tuân theo là được rồi.”
Yến Ly nhíu nhíu mày, lại hỏi: “Ngươi ở đâu? Dẫn chúng ta đến đó trước.”
Bất Ngốc hòa thượng chậm rãi đứng lên, gánh nước xoay người lại, mỉm cười nói với Yến Ly: “Thí chủ, theo ta lối này đi.”
Yến Ly xoay người lại, đến bên ta, đỡ ta dậy, nói: “Thân thể nàng như vậy, không nên bôn ba vất vả ngủ ngoài trời nữa, tìm chỗ ở trước rồi
tính sau.”
Giờ này khắc này, đại phu là lớn nhất, Đường Tư đối với ý kiến của
hắn phải nói là phục tùng mười hai phần, còn ý kiến của ta thì không
đáng kể.
Bất Ngốc hòa thượng đi phía trước dẫn đường, từng bước từng bước chậm rãi lên núi, từ khi mặt trời mọc đi đến khi mặt trời sắp lặn, Đường Tư
vốn nóng tính, hầu như bị điệu bộ không nóng không lạnh của lão làm tức
chết. Yến Ly tương đối thông thuộc địa hình nên cũng không sợ lão giở
trò lừa chúng ta vào cạm bẫy, nhưng cũng tỏ vẻ không chịu nổi tốc độ
chậm còn hơn người bình thường của Bất Ngốc hòa thượng, rốt cuộc Đường
Tư cõng ta, còn hắn thì gánh giùm Bất Ngốc hòa thượng hai thùng nước,
như thế mới đi nhanh hơn được một chút.
Sau bảy mươi hai câu ”sắp đến” của lão hòa thượng, cuối cùng bọn ta cũng đến được một gian miếu đổ nát.
Trong ngôi miếu đổ nát chỉ có một pho tượng Phật không biết tên,
chẳng những lớp sơn bong ra từng mảng, mà còn bị cụt tay, tuy mặt mũi
của pho tượng mỉm cười hiền lành nhưng vì sơn tróc loang lổ nên trông có vẻ quỷ dị. Ngôi miếu được quét tước khá sạch sẽ, có hai gian phòng sơ
sài, hai chiếc giường đá, trong đó một gian là của hòa thượng, gian còn
lại không có ai ở. Yến Ly quét mắt liếc nhìn bốn phía một lượt, tuy
không hài lòng lắm nhưng ít ra cũng có chốn dừng chân. Sau khi đặt ta
xuống, hắn liền phát huy tính cách đặc trưng của người Lý gia ta – cường thủ hào đoạt – cái gì của ta là của ta, cái gì không phải của ta thì ta đoạt lấy. Đáng thương thay cho Bất Ngốc hòa thượng! Đệm chăn của lão
đều bị hắn giành lấy, giũ mạnh vài cái, chán ghét đem chăn đệm đến phủ
lên giường ta.
“Mặc dù có mùi lạ nhưng nàng không thể để bị cảm lạnh, tạm dùng đi,
chờ sáng mai ta đem ra phơi nắng lại.” Yến Ly vừa trải giường cho ta vừa sai Đường Tư đi lấy chút củi gỗ về nhóm lửa. Ta ngồi một bên xem hắn
tất bật, trong lòng ngọt ngào không chịu được, sà lại gần hôn lên gò má
hắn một cái, cười hì hì nói: “Yến Ngũ, Yến Ngũ, Yến tiểu Ngũ, chàng thật là quá đáng yêu mà…”
Hắn khinh bỉ lườm ta một cái, sau đó quay mặt đi tiếp tục trải
giường, tuy không cười, nhưng khóe miệng hắn khẽ cong lên theo đường
vòng cung.
Đường Tư ôm một bó lớn củi gỗ và cành khô lá rụng về, bận rộn trong
phòng bếp, nói với Yến Ly: “Con suối sau núi tuy nước bị đục nhưng vẫn
có cá, chút nữa ta đi bắt vài con.”
Bất Ngốc hòa thượng trước sau một mực lẳng lặng mỉm cười xem Yến Ly
và Đường Tư bận rộn, đến lúc này lão mới lên tiếng. “A di đà Phật, vị
thí chủ này, cá đó ăn không được đâu!” Dứt lời chậm rãi đến một cái lu
sành trước sân, mỉm cười nói: “Ở đây ta có nuôi vài con cá, mập hơn
nhiều so với cá dưới suối.”
Ba người bọn ta: “…”
Ta thật không biết lão có phải là hòa thượng thật hay không, sự nghi
ngờ này càng lúc càng gia tăng khi ta thấy lão dùng ngón tay bị rơi
xuống của tượng Phật làm giá hong khô quần áo, lại còn đem chiếc quần
cộc mắc trên ngón tay giữa của tượng Phật tổ…
Đến bữa tối, Yến Ly bắt hai con cá nấu canh, Đường Tư dùng ba mảnh lá cây săn rắn, chim trĩ, thỏ hoang mỗi loại một con, còn lão hòa thượng
thì đóng góp hai rổ rau dại, dưới tài nấu nướng khéo léo của Yến Ly, ta
cực kỳ thỏa mãn …
Yến Ly xào rau cũng như sắc thuốc, nắm vững yếu tố nhiệt độ củi lửa,
thế nên cho dù ở một nơi sơ sài như thế mà hắn vẫn có thể chế biến thức
ăn thành mỹ vị thượng đẳng.
Yến tiểu Ngũ, chàng ra được phòng khách, vào được phòng bếp, rồi tiến vào động phòng, thật sự là quá tuyệt vời mà…
“Đừng nhìn ta, nhân lúc canh còn nóng mau uống đi.” Hắn hờ hững lên tiếng, đặt bát canh cá trước mặt ta.
Bất Ngốc hòa thượng không hề lấy làm thẹn với Phật tổ, ăn vô cùng đắc ý, ăn vui vẻ ra mặt, ăn ngấu ăn nghiến, mặc kệ ba người bọn ta lườm
nguýt liên tục.
“Hức…” Bất Ngốc hòa thượng nấc cục, mỉm cười nói “Không biết ba vị thí chủ quyết định chia phòng như thế nào?”
Không cần phải nghĩ, giường có chăn có đệm là dành cho ta, còn cái giường đá còn lại ai nằm đây?
Đường Tư lựa chọn cách im lặng, quyết định này không dễ dàng nên hắn
để lại cho Yến Ly, Yến Ly đảo mắt nhìn Bất Ngốc hòa thượng, nói: “Ta và
Đường Tư đều là người tập võ, có thể tùy tiện nằm ngủ bất cứ chỗ nào,
hòa thượng ngươi cứ ngủ gian phòng còn lại đi.”
Bất Ngốc hòa thượng tụng thêm một câu Phật hiệu, mỉm cười nhìn Yế
