lão bản?” Cô lễ phép cự tuyệt.
Hạ Tử Kình hơi run một chút, biết câu trả lời của cô là bình thường, cũng là nhân chi thường tình, nhưng anh cảm thấy có chút không vui, không hài lòng, cảm thấy chính mình bị cự tuyệt.
“Phàn thư ký, em chán ghét tôi phải không?” Anh hỏi.
Nghe anh lại gọi cô “Phàn thư ký”, Phàn Sở Ngữ liền biết lão bản đại nhân là muốn tranh cãi cùng cô.
“Lão bản, vì sao anh ở trong công ty không tìm những người khác nói chuyện phiếm, luôn muốn tìm tôi nói chuyện, trêu đùa tôi?” Cô trầm mặc một chút hỏi lại anh, thật sự rất muốn biết anh suy nghĩ cái gì.
“Em cho rằng tại sao?” Hạ Tử Kình không đáp hỏi lại.
“Có phải hay không bởi vì anh cảm thấy phản ứng của tôi rất buồn cười?” Cô thoáng trầm tư, phỏng đoán.
Hạ Tử Kình ngăn không được mỉm cười.
“Em cũng biết phản ứng của mình thật buồn cười sao?” Anh khẽ cười chế nhạo cô.
“Tôi không biết.” Cô nghiêm túc lắc đầu trả lời.
“Vậy em vì sao lại nói như vậy?”
“Bởi vì mọi người đều cười.” Cô bất đắc dĩ nói.“Lão bản, anh có thể nói cho tôi biết phản ứng của tôi có gì buồn cười? Bởi vì tôi thật sự không hiểu mọi người đang cười cái gì.”
“Nếu tôi nói cho em biết, em có nguyện ý làm bạn gái tôi không?” Anh nửa thật nửa giả nói.
“Lão bản, tôi là thật sự hướng anh thỉnh giáo, cho nên anh không cần tại lúc này nói giỡn được không?” Cô mặt không đổi sắc nói, hoàn toàn không đem lời anh nói cho là thật. Cô thật sự không hiểu, lão bản như thế nào cảm thấy trò đùa này buồn cười đâu?
“Tôi cũng là chân thành nha.”
Cô trầm mặc chống đỡ, ý tứ chính là — nếu anh lại tiếp tục nói giỡn, như vậy tôi tốt nhất là không nói chyện.
“Tôi là chân thành.” Anh lại nói một lần nữa.
Xem ra, lão bản tựa hồ không hiểu ý tứ cô trầm mặc không nói. Phàn Sở Ngữ ở trong lòng than nhẹ.
“Lão bản, nếu anh không nghĩ nói cho tôi biết đáp án, coi như tôi không có hỏi rồi. Anh không cần như vậy cѠý nói sang chuyện khác trêu đùa tôi.” Cô nghiêm túc nói với anh .
Nếu có thể, Hạ Tử Kình thật sự rất muốn hộc máu cho cô xem. Anh đều nhấn mạnh anh là chân thành, lại nói hai lần, thế nhưng cô còn cho rằng anh là nói giỡn cùng cô, chẳng lẽ muốn anh nói lần thứ ba, thứ tư sao? Nếu kết quả phản ứng của cô như trước, như vậy anh phải làm sao?
Quên đi, xem ra đêm nay không phải ngày để anh thông báo.
“Muốn hay không đi ăn khuya rồi về nhà?” Anh đổi đề tài hỏi cô.
“Không được, ăn khuya đối thân thể mà nói là gánh nặng, trừ phi là thật đói, nếu có thể không ăn liền tận lực không cần ăn.” Cô lắc đầu nói.
Hạ Tử Kình nhất thời không nói gì.
“Có thể hỏi em một vấn đề không?” Anh tò mò nói,“Cá tính em nề nếp, nghiêm trang rốt cuộc là trời sinh, vẫn là bồi dưỡng mà thành? Tôi thật sự rất ngạc nhiên.”
“Cả hai.” Cô trả lời.
“Thật đúng là lời ít mà ý nhiều. Cha mẹ em nhất định thật thất vọng.” Anh phiết môi nói.
Không nghĩ tới anh đột nhiên nói ra câu kia, Phàn Sở Ngữ ngây người một chút, nhịn không được kích động thốt lên hỏi:“Vì sao?”
“Cái gì vì sao?” Khó thấy được cô lộ ra như thế vẻ mặt kích động, Hạ Tử Kình nghi hoặc lại tò mò, muốn biết nguyên nhân làm cô khác thường.
“Vì sao anh nói phụ mẫu tôi nhất định thật thất vọng?”
Là cha mẹ sao? Anh một bên đoán, một bên trả lời vấn đề của cô.
“Bởi vì bọn họ nhất định thật hy vọng em có thể ngẫu nhiên đối bọn họ làm nũng, hoặc là nói chút lời ngon tiếng ngọt khiến bọn họ cười , nhưng theo cá tính của em không thể làm những việc này đi? Bọn họ có thể không thất vọng sao?” Anh hợp tình hợp lý giải thích.
Phàn Sở Ngữ kinh ngạc nói không ra lời, cô chưa từng nghĩ tới chuyện này. Nếu những lời anh nói là thật, trong lòng ba mẹ từng có loại kỳ vọng này nhưng chưa bao giờ nói ra, như vậy, nó đã thành tiếc nuối, cả đời tiếc nuối.
Đột nhiên cảm xúc dồn dập làm cô cảm thấy cay cay sống mũi, nước mắt lập tức liền tràn ra hốc mắt, tầm mắt của cô trở nên mơ hồ. Cô nhắm mắt, nước mắt chảy xuống hai má.
Đèn xe quang mang phản xạ làm nước mắt trên mặt cô càng thấy được rõ ràng, cũng làm cho Hạ Tử Kình bị dọa thật lớn.
“Hắc, em đang khóc sao?” Anh nói.
Phàn Sở Ngữ nghe vậy cả kinh, nhanh chóng quay mặt về phía kính xe, thân thủ lau đi nước mắt trên mặt và trong hốc mắt.
“Sao lại thế này?” Anh hỏi cô, ngữ khí đột nhiên trở nên nghiêm túc.
“Không có việc gì.” Cô nức nở nói.
“Đều khóc còn nói không có việc gì?” Anh không hờn giận nói, phát hiện chính mình hoàn toàn không thể bỏ mặc cô thương tâm, liền ngay cả làm bộ đều làm không được.“Nói cho tôi biết em vì sao khóc? Là vì những lời tôi nói “cha mẹ em nhất định thật thất vọng” sao?” Anh hỏi cô.
Mới lau đi nước mắt, Phàn Sở Ngữ trong nháy mắt lại nước mắt lưng tròng, lấy tay lau đi nước mắt, cố nén cảm xúc khổ sở, khàn khàn nói:“Không phải anh sai, là vấn đề của tôi. Lão bản, anh có thể đem xe dừng ở ven đường không, tôi muốn xuống xe?”
“Em muốn xuống xe làm cái gì? Nơi này cách nhà em còn một đoạn đường.”
“Tôi muốn đi một mình.”
“Lúc gần 10h tối?” Ngữ khí của anh tràn ngập sự không đồng ý, còn có rõ ràng “Nghĩ cũng đừng nghĩ”.
Dù sao đã cộng sự nhiều năm, P