y nể mặt chị mà bao dưỡng một cô gái, sau đó mang tất cả mọi chuyện xảy ra giữa anh và cô nói đơn
giản lại một lần.
“Trời ơi, thật là không thể tin nổi, nhưng mà, Hạo Thiên, cậu có cảm thấy có
lỗi khi đã cư nhiên ép buộc một cô gái tốt phải bán thân hay không?” Sở Thiên Lỗi kinh ngạc nhìn anh, trong lòng có chút đồng tình với Thích Vi Vi.
“Có lỗi? Là cậu không thấy được bản lĩnh chọc giận tôi của cô ta đó.” Uông Hạo Thiên nghĩ đến bộ dáng cô giương nanh múa vuốt, ra vẻ dại khờ
đùa giỡn chính mình, làm cho một chút cảm giác có lỗi cũng đã sớm biến
mất không còn chút dấu vết.
“Vậy bây giờ cậu dự định làm gì?” Không phải cậu đã làm gì quá đáng với cô ấy chứ? Thật là một cô gái đáng thương!” Sở Thiên Lỗi hỏi.
“Tôi có đói bụng ăn bậy như vậy sao? Lại nói, tôi đối với cô ta một chút
hứng thú cũng không có, cậu cũng đừng nghĩ cô ta là người đơn thuần, rất khờ dại nha, ngày đầu tiên, lấy cớ thân thể không tiện để tránh lên
giường với tôi, mà cái cớ này mất đến bảy ngày.” Nghĩ vậy, Uông Hạo Thiên không biết nên bội phục cô, hay là nói cô ngây thơ.
“Xem ra cô ấy cũng không đơn giản.” Sở Thiên Lỗi gật gật đầu, nghi hoặc hỏi: “Nếu cậu đối với cô ấy không có hứng thú, tại sao không buông tha cô ấy? Còn điều tra cô ấy làm gì?”
“Gần đây thật nhàm chán, cậu cũng biết phụ nữ luôn tìm mọi cách nũng nịu,
dịu dàng lấy lòng tôi, hoàn toàn không có tý cảm giác mới mẻ nào cả, khó có được một người có thể đùa giỡn với tôi, mà cô ta lại không giống như những phụ nữ khác, vậy thì tôi cùng cô ta chơi đùa một chút, còn về
việc điều tra cô ta, cậu hẳn là đã nghe qua câu ‘biết người biết ta, trăm trận trăm thắng’ chứ.” Uông Hạo Thiên nhún nhún vai nói.
“Cậu thật là…… đường đường là tổng tài Uông thị, mà lại cùng một cô gái chơi trò chơi này, cậu không sợ bị người ta chê cười sao?” Sở Thiên Lỗi buồn cười lắc đầu.
“Trừ cậu ra, không ai dám chê cười tôi, còn không đi mau.” Uông Hạo Thiên thúc giục.
“Chờ đi, một tiếng sau tôi cho cậu câu trả lời.” Sở Thiên Lỗi nói.
Một giờ sau, một xấp tư liệu được đặt trước mặt Uông Hạo Thiên ‘Thích Vi Vi, hai mươi mốt tuổi, sinh viên năm hai của trường Đại học sư phạm, cha là Thích Vĩ đã ly hôn với mẹ là Lý Cầm, hiện tại đang kinh doanh
một công ty riêng, đã kết hôn với người phụ nữ khác tên là Dương Vũ
Tình, vài ngày trước đã sinh ra một đứa con trai, sau khi ly hôn, mẹ cô
tinh thần không bình thường, bởi vì phải đưa mẹ đi chữa bệnh và bồi
thường những thương tổn khi bà nổi điên lên gây ra, cộng với phải bồi
thường thiệt hại về tiền cho người khác, mà tiền bạc trong nhà đã nhanh
chóng tiêu hết, thì ra căn nhà cũng được bán để lấy tiền, căn phòng hiện tại bọn họ đang ở là do bà ngoại để lại……….. Có một người bạn thân tên
là Đàm Tiếu Tiếu (cô ấy là cháu gọi chị Hồng bằng dì), và có một người
bạn trai tên là Hoàng Thiên Tứ, đi làm ở công ty khoa học kỹ thuật, bản
thân cô ấy, bình thường nếu không phải đi làm thêm thì cũng ở nhà chăm
sóc mẹ, cho nên có rất ít bạn bè, giao tiếp với mọi người cũng rất đơn
giản…………’
Khi nhìn
thấy xấp tư liệu này, anh mới hiểu được rõ ràng, trách không được chị
Hồng lại muốn mình mua cô, cũng hiểu được vì sao cô lại phẫn nộ, kích
động như vậy? Ba của cô hẳn là có thể đưa ra một trăm vạn, nhưng lại
không chịu giúp cô, để cho cô đi đến bước đường cùng phải bán mình, xem
ra cô cũng thật đáng thương, trong lòng đối với cô không khỏi sinh ra
một tia thương hại, đi học, làm thêm, lại phải chăm sóc người mẹ bị bệnh và thay bà giải quyết ổn thỏa tất cả mọi hậu quả, cuộc sống của cô thật quá khó khăn, hiếm thấy người nào lâm vào hoàn cảnh này mà vẫn duy trì
được tính cách lạc quan như cô…………
*******************
Trong một cửa hiệu thức ăn nhanh, Hoàng Thiên Tứ ngồi đối diện với cô, trên bàn đặt bốn đĩa thức ăn và hai chai bia.
“Vi Vi, chúng ta cạn một ly, từ hôm nay trở đi, cuộc sống của chúng ta bắt đầu mở sang trang mới.” Anh giơ ly bia trong tay lên, thật ra điều mà anh muốn nói chính là, từ nay về sau, anh sẽ chân chính yêu cô.
“Anh Thiên Tứ, chúc anh làm việc thuận lợi, cạn ly.” Thích Vi Vi cũng giơ ly bia lên, thật ra cô hiểu được ý tứ sâu xa trong lời nói của anh, chơi chung từ nhỏ đến lớn, làm sao cô không hiểu tâm ý của anh, ngày này, cô cũng đã chờ đợi rất lâu……….
Hoàng Thiên Tứ đặt ly bia xuống, từ trong ba lô lấy ra một món quà nhỏ đưa đến trước mặt cô: “Vi Vi, anh có món quà muốn tặng cho em.”
“Quà? Là cái gì vậy?” Cô vội vàng nhận lấy, trong lòng tự hỏi không biết đây là cái gì? Vừa tính mở ra, đã bị anh ngăn lại: “Về nhà rồi xem.”
“Được.” Thích Vi Vi rất nghe lời, đem món quà bỏ vào trong túi xách, mặc kệ quà này là gì, chỉ cần là do anh tặng thì cô đều thích.
“Vi Vi, ăn đi, bây giờ em không cần lo lắng về tiền bạc nữa, bồi bổ cho cơ thể mập mạp hơn một chút, em rất gầy nha.” Hoàng Thiên Tứ liên tục gắp thức ăn cho cô, lời nói mang ẩn chứa sự quan tâm nồng đậm .
“Anh cũng ăn đi.” Cô cũng gắp thức ăn cho anh, trong lúc này tình yêu lưu động trong ánh
mắt họ, lúc này bọn họ giống như một đôi tình nhân yêu nhau say đắm.
Tay nắ
