thấp giọng nói
“Chỉ 1 lần này thôi, lần sau không được làm chuyện này nữa.”
“Dạ.” Tiểu Liêu cười trộm, quả thật là Thiên Bắc rất đềm đạm. Nếu đổi là Bách Sanh chắc đã sớm phát hỏa, nghĩ đến cái người không biết tốt
xấu đó, trong lòng vẫn thấy ấm ức.
“Tiểu Liêu.” Giản Tiếu chạy ra tiếp, nhìn Thiên Bắc cười đến không
biết gì “Anh Thiên Bắc, em là Giản Tiếu, em gái của Giản Tiệp.”
“Anh biết.” Thiên Bắc vẫn giọng ôn tồn khiến cho Giản Tiếu càng cảm nhận được sự cao lớn của người con trai trước mắt.
Qua 1 lúc Thiên Bắc nhìn Tiểu Liêu và Giản Tiếu nói “2 đứa ở đây anh đi mua bắp rang và coca, sau đó cùng vào.”
“Dạ”
Nhìn thấy Thiên Bắc đã đi xa, Giản Tiếu kéo Tiểu Liêu lại nói “Thiên
Bắc thật sự rất đẹp trai, tính tình lại còn tốt như thế nữa, không biết
tại sao trưa nay cậu còn sợ anh ấy giận. Dạng người như anh ấy, chắc
chắn không dễ nổi giận.”
Tiểu Liêu trợn trắng mắt, đó là tại cậu chưa thấy qua thôi, mắt hướng qua con đường đối diện. Tiểu Liêu ngẩn cả người.
Bách Sanh người này thật sự xấu xa.
Chỉ nhìn thấy ngã tư đường đối diện, thấy hắn cùng với 1 cô bé 6, 7
tuổi nói chuyện. Vẻ mặt quả thật rất hung dữ, nó cảm giác cô bé đó đang
rất sợ. Bách Sanh còn đánh vào đầu cô bé 1 cái. Tiểu cô nương lập tức
khóc òa rồi chạy đi.
“Tiểu Liêu, cậu ở đây, mình đi vệ sinh 1 chút, đừng chạy lung tung.”
Giản Tiếu nói xong không đợi Tiểu Liêu gật đầu vội chạy hướng đến nhà vệ sinh. 80 phút xem phim, bây giờ nên giải quyết trước, không thì mất mặt trước Thiên Bắc.
Tiểu Liêu tức giận nhìn về người ở đường đối diện. Nhìn cô bé đó khóc đến như vậy. Bách Sanh vẫn siết tay nó kéo đi trên phố. Trong lòng Tiểu Liêu khó chịu, Bách Sanh ngay cả đứa con gái nhỏ như vậy cũng ăn hiếp.
Nhớ đến bản thân trước đây bị hắn ăn hiếp thế nào, trong đầu đột nhiên
bùng bùng lửa giận, ngọn lửa chính nghĩa dâng lên. Nó chạy khỏi rạp chíu phim, hướng về phía con phố đối diện.
Hẽm nhỏ người rất ít, cách xa 1 đoạn mới có 1 cái đèn đường. Tiểu
Liêu đi từng bước từng bước nhỏ ngọn lửa chính nghĩa ban nãy hình như đã bị dập tắt mất rồi. Tình cảnh trước mắt khiến nó có chút hoảng sợ. Càng chạy càng thấy tối. Các cửa hàng ven đường đã sớm đóng cửa. Nó quay đầu nhìn lại, mới phát hiện mình đã chạy rất xa rồi. Đứng tại chỗ không
biết nên tiếp tục đi hay là qua đầu lại. Quay đầu lại thì phải đi lại
vào cái con đường tối thui đó. Nó có chút hối hận. Bản thân sao không
nói với 1 tiếng với Thiên Bắc mà đã bỏ chạy, và vì nghĩ đi cùng Thiên
Bắc nên nó cũng không mang điện thoại. Tự trấn tĩnh ban thân, phải gọi
cho Thiên Bắc thế nào anh cũng đến đón nó.
Dịch Tiểu Liêu ngẩng nhìn tàn cây cổ thụ phía chân trời, sao đêm nay
cũng rất ít, đám mây màu lam trôi trên bầu trời đêm. Ánh trăng cũng đã
bị che phủ vầng sáng. Trong đầu bỗng nhiên hiện lên … Dịch Tiểu Liêu nhỏ giọng lầm bầm cái gì đó “Thiên Bắc…” Cảm giác được phía sau có người
đi tới, tay nó tự động nắm chặt lại.
“Dịch Tiểu …” Bách Sanh còn chưa nói hết câu, đã bị Tiểu Liêu đánh
tới tấp, hắn nắm lấy nắm đấm nhỏ của nó “Dịch Tiểu Liêu, cô điên hả?”
Tiểu Liêu mắt mở to, nhìn Bách Sanh hé môi “Bách Sanh.”
Bách Sanh tức giận nhìn nó “Cô không phải đang đi xem phim sao, tại
sao giờ này còn ở đây?” chợt nghĩ ra điều gì “Cô …. Vừa nãy người đi
theo tôi là cô.”
“…..” Tiểu Liêu cuối đầu giẫm lên bóng chính mình, không hé răng.
“Nói mau, lần này vì cớ gì mà đi theo tôi nữa.” Bách Sanh vẫn bộ dạng ung dung nhìn xuống nó.
“Kẻ buôn người.” Dịch Tiểu Liêu không sợ chết nói ra 3 từ đó.
“Cô!” Bách Sanh xém chút không chịu đựng được đưa tay ra bóp cổ nó
rồi “Cô thật đúng là … tôi có cần phải cảm ơn cô đã biến tôi thành tên
giết người biến thái không?” Bách Sanh nắm tay tiểu cô nương kia đi
thẳng phía trước, không thèm để ý đến nó nữa.
Cô gái nhỏ ngượng ngùng quay lại “Chị ơi, mau cùng đi.”
Tiểu Liêu quay nhìn 1 mảng đen phía sau, khiếp sợ vội vàng chạy theo
Bách Sanh, hắn vẫn giữ nguyên khuôn mặt hung thần không nói lời nào.
Tiểu Liêu cũng không dám hỏi hắn đang đi đâu. Tiểu cô nương bên cạnh tò
mò ngẩng nhìn Bách Sanh rồi nhìn Tiểu Liêu.
“Chị ơi, anh Bách Sanh không phải là kẻ buôn người?”
“…. Ờ” Tiểu Liêu sợ hãi trả lời, bây giờ nó không còn miếng dũng khí
nào mà nói 3 từ đó nữa. Nó đâu phải không biết chết là gì lại đi chọc
giận Bách Sanh lần nữa.
“Bách Sanh ca là đi tìm em, là em không ngoan, trong cô nhi viện chạy ra mà không báo cho viện trưởng biết.”
Cô nhi viện? Tiểu Liêu ngẩng đầu nhìn trộm ánh mắt người bên cạnh. Nét mặt hắn vẫn như người chết không nói không cười.
Tiểu Liêu lầm bầm trong miệng “Tôi là nói giỡn, tôi chỉ là … không
biết chuyện gì nên đến xem thôi.” Nhìn Bách Sanh vẫn như trước không có
phản ứng gì, Tiểu Liêu giải thích tiếp “Anh tuy là đáng ghét nhưng mà
không phải người xấu, sẽ không làm chuyện xấu”
Bách Sanh cười xót xa “Tôi đây thật may mắn, trong lòng cô chỉ là chán ghét thôi chứ chưa đến nổi căm hận.”
“…….”
Thay đổi không khí không được … Tiểu Liêu quyết định im lặng, không
thôi chỉ là càng tô càng đen, lẳng lặng đi theo Bách Sanh, mã