ị như vậy?”
Tiểu Liêu cắn môi, ấp úng “Em bị bệnh phải không?” Nhìn Thiên Bắc
không nói lời nào, nó nghĩ chắc bản thân mình bệnh cũng không nhẹ. Vốn
đầu óc đã không thông minh, giờ tim còn có vấn đề. Nó lại mang đến phiền phức cho Dịch gia nữa rồi. Không biết đến khi nào chú Dịch sẽ không cần nó nữa.
Lúc mà tâm trí nó bay ra khoảng không nào đó, Thiên Bắc có chút đâm
chiêu cười nói “Tiểu Liêu, chờ em lớn hơn 1 chút thì sẽ hiểu thôi, này
không phải là nhịp tim không đều.”
“Vậy nó là cái gì …”
“Là …” Thiên Bắc chớp mắt nhìn Tiểu Liêu, dịu dàng sờ vào đầu nó “Thích, loại cảm giác này, gọi là “Thích””
Tiểu Liêu mắt mở to, miệng mở “Thích …. ? Thích không phải là thích Thiên Bắc, thích dì Mạch, thích chú Dịch sao?”
Thiên Bắc chú ý đến lời nói của nó, hình như đã thiếu 1 người … hắn
không tiếp tục trả lời nó. Dịch Tiểu Liêu đã đến tuổi có mối tình đầu
rồi sao?
*
Ngày tháng thật sự qua rất nhanh, đã sắp đến ngày thi vào đại học.
Tiểu Liêu thi vào cuối tháng 6. Còn thi đại học thì là vào ngày 7. Tưởng Mạch đương nhiên so với Bách Sanh và Thiên Bắc càng khẩn trương hơn, cứ vài 3 ngày lại cố ý ở nhà. Buổi sáng cố ý làm bữa sáng “Tuy là mẹ đối
với 2 đứa đêu rất có lòng tin, nhưng vẫn phải dài dòng nói 1 câu, nhất
định phải chăm chỉ, chăm chỉ, nhất là Bách Sanh, có nghe thấy không?”
Bách Sanh gật đầu “Con biết rồi, Tưởng Mạch, mẹ 40 rồi, thật sự đã đến thời kỳ mãn kinh.”
“Tiểu tử ngang bướng, mẹ không thể không lo chính là con, Thiên Bắc
thì mẹ yên tâm rồi” Tưởng Mạch vừa lau dĩa hoa quả vừa nói với Bách
Sanh.
Bách Sanh buồn bực nhìn bà.
Thời điểm thi vào đại học, toàn bộ mọi thứ đều bị phong bế. Tiểu Liêu cũng được nghĩ, nhưng nó vẫn như trước dậy rất sớm. Ngồi ở bàn ăn, chéo chân nhìn Bách Sanh ở phía đối diện đang ăn.
Bách Sanh cảm nhận được cái nhìn của nó, ngẩng mặt “Nhìn tôi làm cái gì?”
“Bách Sanh, phải cố lên.”
Bách Sanh nhếch môi mỉm cười “Ừa”
Tiểu Liêu nheo mắt lại cười, cái chân dưới bàn càng lắc mạnh hơn, nó cầm lấy sữa trên bàn cho Thiên Bắc “Thiên Bắc, cố lên.”
Thiên Bắc và Bách Sanh nhìn nhau, sau đó tiếp tục ăn, Bách Sanh cắn
miếng trứng chiên. Nha đầu chết tiệt kia nay lại ở ngoài này muốn gây sự mà.
Bách Sanh và Thiên Bắc đều rất thông minh. Bách Sanh tuy là ngày
thường hay nghịch ngợm gây sự, rất ham chơi. Nhưng việc học không bao
giờ lơ mơ. Sau khi hoàn thành kỳ thi vào đại học, cả 2 đều tỏ ra vô tư
thoải mái. Tiểu Liêu thì hoàn toàn trái ngược, ngày mai thi rồi, nó luôn cảm thấy cả người không thoải mái.
Bách Sanh đi qua phòng Tiểu Liêu, cửa phòng vẫn mở, nhìn nó đang ở bên trong xoay vòng vòng “Tiểu Liêu, cô làm gì thế?”
“Bách Sanh tôi cảm thấy đứng không đúng, ngồi cũng không đúng.” Tiểu Liêu chạy đến cửa nhìn Bách Sanh với bộ mặt đau khổ.
Bách Sanh không nói gì “Cái này gọi là đứng ngồi không yên, ngày mai
thi rồi, bây giờ rất khuẩn trương chứ gì?” Hắn nhìn thấy rõ sự khẩn
trương quá mức của nó “Không cần khẩn trương, cho dù đêm nay có đọc
sách, thì cũng không vào đâu. Cho nên cứ thả lỏng đi.”
“Làm sao thả lỏng?”
Bách Sanh nhìn chằm chằm nó 1 lát, rồi lộ ra 1 nụ cười bí hiểm “Theo tôi.” Tiểu Liêu ngờ vực đuổi theo hắn.
“Bách Sanh, anh rất giỏi.” Nhìn thấy Bách Sanh giống như đang làm ảo
thuật biến ra 1 đống truyện tranh ở trên giường. Nó vui vẻ nằm sấp xuống đó dang tay như hình chữ “đại” , xoa xoa đầu nói “Bách Sanh, không đáng ghét, Bách Sanh rất đáng yêu.”
Bách Sanh nhìn nó 1 cách chán ghét, 2 từ “đáng yêu” này nghe không lọt tai hắn tí nào
“Ơ?” Tiểu Liêu cầm những cuốn truyện lật qua rồi quăng đi, từng cuốn từng cuốn “Tại sao không giống?”
“Không giống cái gì, cũng là truyện tranh mà.” Bách Sanh kéo ghế qua ngồi đối diện. Nhìn nó ở trên giường lăn qua lăn lại.
Tiểu Liêu cầm cuốn truyện tranh trong tay, vẻ mặt như bị đả kích quá độ “Có nữ mà?”
“Truyện tranh thiếu nữ đương nhiên phải có nữ.” Bách Sanh trừng mắt
nhìn nó, hắn không tin là nó có thể dò dẫm mãi trong đêm tối trên con
đường hủ nữ này, thế này về sau, khó bảo đảm rằng cái đầu óc cấu tạo
khác thường của nó sẽ cho rằng con trai trên đời này đều thích con trai.
Tiểu Liêu mất hứng bỏ mớ truyện tranh trong tay xuống.
“……”
“Nữ chính, thật kinh khủng.”
Kinh khủng, này chỉ là ngụy biện. Trước khi mua hắn đã kiểm tra qua
cả rồi, nhận vật trong truyện đều rất đẹp, Bách Sanh ngồi trên ghế trượt đến dành lấy cuốn truyện trong tay nó “Kinh khủng cái gì, rõ ràng rất
dễ thương mà.”
Tiểu Liêu chỉ tay vào 1 trang “Anh coi, cút áo không cài, thật khó coi.”
“…..” Bách Sanh cảm thấy mình và Tiểu Liêu cứ như đang đóng phim,
không cần thoại cũng có thể nói. Hắn nhìn theo ngón tay của nó. Ngay cả
hắn cũng thấy có chút bội phục trình độ khoa trương của tác giả. Cô gái
như vậy đi đường chắc sẽ ngã sấp về phía trước mất.
Hắn nhanh chóng đóng quyển truyển trước mặt lại “Tiểu Liêu, nghe này
đây mới là con gái bình thường. Con trai đều thích những cô gái như vậy. Không phải tất cả con trai đều giống những cuốn truyện kia đâu, hiểu
chưa?”
Tiểu Liêu rối rắm nhìn hắn, thấy mắt hắn như sắp nổi lửa