Đại Đầu ngồi kế bên anh gõ gõ cái bàn, gây sự chú ý của anh.
“Tại sao?” Anh ngẩng đầu, nhìn theo hướng Đại Đầu chỉ, vẻ mặt không đổi.
Đại Đầu gãi gãi đầu, anh cảm thấy em gái Thiến theo đuổi nhiều năm như vậy, anh A Nhân ít nhiều gì cũng bị cảm động, sau cùng hai người nhất định sẽ ở bên nhau, cho dù gặp phải chuyện gì, nhưng nhìn thấy tình hình hiện tại, anh lại có chút không khẳng định……
“Mấy tên như thế xem ra chữ Sắc phủ đầu rồi, nếu em gái Thiến để cho bọn họ hẹn ra ngoài thì thật không tốt lắm?” Tuy rằng mọi người đều là người trưởng thành, rất nhiều chuyện cho dù là chuyện người ta nguyện, nhưng đây là bảo bối của văn phòng bọn họ, mọi người đều đưa cô về bảo vệ trong phạm vi hạn chế, đương nhiên phải chú ý một chút.
“Tiểu Thiến có quyền tự do kết bạn, nếu cô ấy không muốn đi cùng người khác, ai cũng đều không thể miễn cưỡng.” Chu Luật Nhân nhàn nhạt trả lời, tiếp tục đảo qua giấy tờ trên tay.
“Đúng là vậy……” Đại Đầu gãi gãi đầu không biết nên phản ứng thế nào.
Nếu anh cẩn thận một chút, sẽ không khó nhận ra, chủ quản của bọn họ xử lý công việc luôn luôn rất nhanh, mấy tờ giấy mỏng cầm trên tay đã đảo qua hơn nửa tiếng đồng hồ.
“Đại ca, em đi trước đây.” Khẳng định nội dung chụp ảnh đã OK, Bảo Dương đi đến bên cạnh anh chào tạm biệt.
“Phải về phía nam à?” Để tài liệu trên tay xuống, Chu Luật Nhân ngẩng đầu.
“Ừ, vé cũng mua xong rồi.” Anh giơ giơ cao vé xe trên tay. Chuẩn bị rời đi.
Nhưng trước khi anh xoay người rời đi, liền bị một bàn tay giơ lên ngăn lại.
“Đợi đã, cái đám kia khi nào đi?” Chu Luật Nhân chỉ chỉ mấy tên có tiến độ từ tốn khác thường đang chỉnh lý thiết bị.
“Bọn họ dọn xong đồ đạc thì đi rồi, nên rất nhanh.” Bảo Dương giải thích đơn giản, “Sắp đến giờ xe chạy rồi, lần sau về tán gẫu tiếp, bye bye!” Anh gõ gõ đồng hồ trên tay, tựa hồ đang vội không có thời gian ở lại nhiều hơn nữa.
Nghe vậy, Chu Luật Nhân cười với anh, “Đi đường cẩn thận.”
Một câu ngắn ngủi này, lại giống như làm cho hai chân người đang vội đứng bất động tại chỗ, vặn vặn lông mày.
Đại ca nhà anh thật đúng là có đạo đức tốt không truy tìm căn nguyên nha, hại anh diễn kịch một vai rất giả tạo, không đến vài giây liền bị cắt đứt đuôi. Thời gian khởi hành của vé xe trên tay còn gần hai tiếng nữa, trong lòng Bạo Dương lướt qua một tia xem thường.
Khó trách Sở Tiểu Thiến theo đuổi anh ấy hơn bảy năm mới có tiến độ như vậy, người đàn ông này thật là khó câu, mặt đối mặt với anh ấy tựa như tự tạt nước lạnh vào mình, chỉ là tự mình chuốc lấy mất mặt.
Nhưng cũng giảm bớt tích cách có chút dị thường của cô, mới có thể làm cho nước lặng xuất hiện gợn sóng thu hút trai tân trò chuyện với cô, cho nên lần này nếu anh không giúp một phen thì chẳng biết nói thế nào nữa, “Đại ca, em đang vội, không thể ở lâu, anh giúp em chú y mấy tên kia!” Anh dặn dò lộ ra vẻ mặt cấp bách, ánh mắt liếc về phía mấy người đàn ông vây quanh Sở Tiểu Thiến, “Có người trong bọn họ từng bị khách hàng tố cáo, kêu Tiểu Thiến chú ý một chút.” Lời nói không rõ ràng lần này của mình nhất định sẽ bị truy hỏi, nên anh vừa nói xong liền vội vàng chạy mất, chỉ để lại không gian tưởng tượng vô hạn.
Nhìn thấy Bảo Dương biến mất ở cửa văn phòng, Chu Luật Nhân chau mày.
Từng bị khách hàng tố cáo…… Cái gì?
Thái độ không tốt, năng lực không đủ, lười biếng, quấy nhiễu tình dục với khách…… Nội dung bị khách hàng tố cáo có trăm ngàn loại, anh nghĩ hạng nhất chính là cái kia?
Nếp nhăn giữa lông mày càng sâu. Tình hình trước mắt, làm cho anh không khỏi nghĩ thành tình huống kia……
“Được rồi, không có người, đợi chút anh mời em ăn cơm.” Một chỗ khác, người đàn ông lau chùi camera không nghiêm túc nói với Sở Tiểu Thiến.
“Thực xin lỗi, mẹ em có nấu cơm, em nhất định phải về nhà ăn cơm.”
“Vậy ăn cơm xong đi xem phim?”
“Em ăn cơm xong còn phải dọn dẹp, làm xong cũng rất khuya rồi.”
“Xem suất đêm khuya, xem xong anh chở em lên núi Thượng Dương Minh xem cảnh đêm, anh biết có nơi rất yên tĩnh ít người, sẽ không bị làm phiền……”
Qua lời nhắc nhở của Bảo Dương, lại nghe đoạn đối thoại của bọn họ, Chu Luật Nhân không thể giữ
được gương mặt không chút thay đổi của mình.
“Tiểu Thiến.”
“Ừ?” Nghe thấy trao đổi, Sở Tiểu Thiến tuyệt nhiên dùng nụ cười ngọt ngào khác nhau mạnh dạng ứng phó với ruồi bọ, cô quay người, nghênh đón anh. “Anh Luật Nhân?” Cô trực tiếp nhào vào lồng ngực anh.
Ngoài ý muốn, cái này ngày xưa cô tới gần phạm vi xác định rõ ý đồ công kích, có thể vươn tay, bằng vận tốc ánh sáng ngăn cách cô ra xa ở khoảng cách an toàn, lần này phản ứng chậm lại vài nhịp, mũi cô đụng vào lồng ngực anh vẫn không bị đẩy ra.
Vì thế cô thừa cơ lớn mật vòng tay qua thắt lưng của anh, thân thể càng sát lại gần anh.
“Quao…… Em gái Thiến, làm tốt lắm!” Đại đội Bát Quái bên cạnh thấy thế, vài tiếng huýt sáo tán thưởng.
Vốn mặt Chu Luật Nhân có vài phần lạnh lùng, sau khi cô nhảy vào ôm lấy ngực anh lại khôi phục vẻ nhu hòa, bất đắc dĩ thở dài vừa buồn cười, kéo cô ra: “Chuyện quảng cáo, em đi Kiệt Uy với anh một chuyến, đợi anh tiện đường đưa em về nhà.”
“Được.” Lé