ất thời ngừng lại. Tiêu Vân Trác nhấc chân đi vào, Thường Hy theo phía sau, thủy chung cách hắn một bước chân. Mới vừa vào đến cửa, một bóng người liền lao tới, ôm lấy chân Tiêu Vân Trác kêu gào nói: “Thái tử gia, Thái tử gia xin hãy làm chủ cho tiểu thư nhà ta! Người đều đã chết còn không được yên ổn, còn bị mổ bụng moi ruột làm khám nghiệm tử thi, đây không phải là ép người quá đang sao? Bà già này hầu hạ tiểu thư đã nhiều năm rồi bây giờ lại bị vu khống là hãm hại chủ tử, còn không bằng trực tiếp đem bà già này đánh chết đi…”
“Vân Nương, bà trước tiên đứng dậy, mọi chuyện đã có Thái tử gia làm chủ, chắc chắn sẽ cho biểu tiểu thư một công đạo.” Thường Hy tiến lên một bước tự mình đỡ dậy Vân Nương. Mạnh Điệp Vũ không đem chân tướng cái chết của mình nói cho những người bên cạnh, lại đem tính mạng bọn họ giao vào tay nàng, nàng đương nhiên phải cẩn thận.
Vân Nương nghẹn ngào đứng dậy, nắm tay Thường Hy khóc kể lể: “Ngu thượng nghi, trước kia bà già này có nhiều chỗ đắc tội với cô, hôm nay vì thanh bạch của tiểu thư, cũng chỉ khẩn cần Thái tử gia và Ngu thượng nghi cho tiểu thư nhà ta một cái công đạo. Còn có Băng Lam… Băng Lam sắp bị bọn họ đánh chết, Ngu thượng nghi mau cứu nàng một mạng a…”
Thường Hy chấn động trong lòng, những kẻ khốn kiếp kia không đợi người đến liền vội vàng hạ thủ. Nàng cầm tay Vân Nương nói: “Bà yên tâm, có Thái tử gia ở đây, có ta ở đây, khẳng định sẽ không để cho biểu tiểu thư bị người ta vũ nhục!” Nói xong câu này nàng liền nhìn Tiêu Vân Trác một cái, lấy được sự đồng ý của hắn liền sải bước đi vào trong nhà.
Thường Hy vừa vào cửa liền nhìn thấy Băng Lam bị người ta đánh ngã xuống mặt đất. Khuôn mặt sưng lên, khóe miệng cũng bị rách, sau lưng còn mơ hồ lộ ra vết máu. Một cỗ hỏa khí xông lên, nàng cái gì cũng không kịp nghĩ, lập tức xông lên đem hai tên nô tài đang túm lấy Băng Lam đạp cho một cái, quát: “Mị phi nương nương uy phong cũng thật lớn, muốn la lối om sòm cũng phải nhìn xem đây là nơi nào!!!”
Thường Hy nói xong một câu, cũng không đợi người khác mở miệng, ánh mắt đảo xung quanh phòng một lần rồi dừng lại trên người Dương Lạc Thanh, hung hăng nhìn nàng ta một cái, lúc này mới cúi xuống đỡ Băng Lam, hỏi: “Ngươi làm sao rồi? Có bị thương nặng không?”
Băng Lam vừa mở mắt thấy Thường Hy liền ròng ròng chảy nước mắt, dùng sức nắm tay nàng nói: “Ngu thượng nghi… Ngu thượng nghi đừng để cho bọn họ động vào di thể của tiểu thư nhà ta. Nô tỳ van xin ngài, tiểu thư nhà ta cả đời coi trọng nhất là thanh cao, danh tiết so với tính mạng còn quan trọng hơn. Nếu như tiểu thư bị chịu cảnh như vậy, có ở dưới đất cũng không cảm thấy yên ổn.”
“Ta xem ai dám?” Thanh âm không giận mà uy của Tiêu Vân Trác từ cửa truyền đến, nhìn một mảnh hỗn độn trong phòng, ngay cả hắn che giấu tâm tình tốt thế nào đi chăng nữa thì vẫn không tránh khỏi tức giận, vừa lên tiếng liền lộ rõ uy nghiêm.
Mị phi, Mẫn phi, Kính phi thấy Tiêu Vân Trác đi vào, mỗi người một thần sắc khác nhau. Mẫn phi và Kính phi thì không có gì dị thường, dù sao thì các nàng cũng là bị người ta kéo tới. Riêng Mị phi thì thần sắc cực kỳ khó coi, nhất là khi nghe được lời nói của Tiêu Vân Trác thì lạnh lùng nói: “Thái tử gia thật quá vô trách nhiệm, biểu muội của ngươi bị người ta hại chết ngươi cũng không quan tâm sao?”
Tiêu Vân Trác nhìn Mị phi một cái, không thèm để ý đến bà ta, cúi đầu nhìn Băng Lam hỏi: “Di thể của biểu muội ở nơi nào?”
“Ở trong phòng ngủ, nô tỳ dẫn Thái tử gia đi.” Băng Lam khó khăn đứng dậy. Vãn Thu thấy thế liền tiến lên đỡ nàng, dìu nàng đi vào nội thất.
Mị phi muốn đi vào, Thường Hy nhanh tay đem rèm che kín, châm chọc nói: “Thái tử gia muốn cáo biệt biểu muội, Mị phi nương nương đi theo làm gì? Vẫn là xin ngài ngồi xuống chờ đi, có điều gì nói thì chờ Thái tử gia trở lại rồi tính tiếp.” Nói xong câu này nàng liền nhìn ngoài cửa, hô lên: “Người đâu?”
“Ngu thượng nghi có gì phân phó?” Trịnh Thuận nhanh chóng chạy vào hỏi.
“Thái tử gia trước khi đến đây đã cho truyền Phùng Thái y rồi, nhưng chuyện này lớn như vậy chỉ sợ mời một thái y thì lời nói khó có thể thuyết phục, ngươi đến Thái y viện mời thêm mấy vị thái y đến đây. Người chết vẫn còn tiếng, quyết không để cho mấy kẻ tiểu nhân thừa nước đục thả câu để biểu tiểu thư ngậm nhục mà đi.” Thường Hy cả giận. Cũng tốt, mượn cơ hội hôm nay nàng phải thương nháo một cuộc, để cho người khác biết được rằng Đông cung không phải là một vật trang trí, ai cũng có thể đạp một chân.
Trịnh Thuận lập tức xoay người phân phó một tiểu thái giám rời đi, tiểu thái giám kia nhanh chóng chạy như bay.
Sắc mặt Mị phi cực kỳ khó coi, không nghĩ tới Thường Hy cư nhiên lại cường đại như thế, một chút cũng không đem Mị phi bà để vào trong mắt, trong lòng càng thêm tức giận không dứt. Mẫn phi và Kính phi vốn là bị Mị phi kéo tới xem náo nhiệt, lúc này dĩ nhiên cũng không nói một lời, nhất là bây giờ Thường Hy có thân phận đặc thù, ai cũng không dám khinh thị nàng.
Dương Lạc Thanh nhìn Thường Hy, cười lạnh nói: “Ngu thượng nghi phô trương thật lớn, nhìn thấy mấy vị nương