nương còn không thèm hành lễ? Xem thường một quý nhân như ta thì thôi đi, chẳng lẽ mấy vị nương nương cô cũng không để vào mắt!”
Thường Hy biết nàng ta đang khích bác ly gián, cũng không tức giận, ngược lại cất giọng nhìn nàng nói: “Kính phi nương nương khoan dung đại độ, Mẫn phi nương nương tính tình hiền dịu, Cẩm Hoa hiên xảy ra chuyện lớn, hơn nữa người bệnh qua đời chính là biểu muội của Thái tử gia, nô tỳ có chút bối rối, nhất thời không chu toàn được lễ nghi, hai vị nương nương tự nhiên có thể hiểu được mà thông cảm. Về phần người có lòng dạ xấu xa, cố tình muốn gây sự, ngay cả nô tỳ có làm tốt hơn nữa thì vẫn như cũ lựa xương trong trứng gà, tóm lại là nhất định có điểm không tốt. Cho nên nô tỳ tất nhiên phải chọn chuyện quan trọng mà làm.”
Mẫn phi và Kính phi nhìn nhau, trong mắt lóe lên vẻ kinh dị, không nghĩ tới lần này Thường Hy cư nhiên gay gắt như vậy, khóe miệng hơi giơ lên, lần này đến xem náo nhiệt thật là lựa chọn đúng đắn.
Kính phi nhìn Thường Hy cười một tiếng, nói: “Nghe ngươi nói kìa, ta sao có thể trách tội ngươi được đây?”
“Đều nói Ngu thượng nghi giỏi nhất là ăn nói, hôm nay xem như được mở rộng tầm mắt rồi. Chỉ là ngươi nói như vậy cũng có mấy phần đạo lý, gặp chuyện như vậy ai còn có thể chu đáo được. Ngươi cứ làm việc của mình đi, không cần cố kỵ bọn ta.” Mẫn phi cũng đáp lời nói, ít nhất trong lúc này cũng không muốn trở thành kẻ địch của thần nữ hộ quốc.
Kính phi và Mẫn phi tỏ ra thiện ý, Thường Hy cũng không phải kẻ ngu, hốc mắt đỏ lên, lấy khăn ra lau khóe mắt rồi mới lên tiếng: “Đa tạ hai vị nương nương đã thông cảm. Mới vừa rồi Thái tử gia nghe được tin dữ liền vô cùng lo lắng, nô tỳ cũng lấy làm kinh hãi. Trưa hôm nay nô tỳ còn đến thăm biểu tiểu thư, ai biết ngắn ngủi mấy canh giờ mà đã cảnh còn người mất, trong lòng cảm thấy khó chịu hết mức. Còn chưa tới Cẩm Hoa hiên đã nghe thấy tin có người muốn vũ nhục di thể biểu tiểu thư. Đừng nói là Thái tử gia, ngay cả nô tỳ cũng không nhịn được lửa giận, lúc này mới hành xử có chút thô bạo, kính xin hai vị nương nương tha thứ, ngày khác nô tỳ nhất định sẽ tự mình tới cửa tạ ơn.”
Thường Hy một phen trong trong ngoài ngoài tất cả đều nói rõ với Kính phi và Mẫn phi, chỉ cần hai người bảo trì trung lập thì chúng ta không phải là kẻ địch, thời điểm sau này nàng sẽ đến đáp tạ. Nếu như không, Ngu Thường Hy nàng, còn có Tiêu Vân Trác cũng sẽ không dễ dàng từ bỏ ý đồ.
Mẫn phi và Kính phi cũng không phải là người không hiểu sự đời, họ có thể đứng vững vàng trong hậu cung thì đương nhiên cũng là người thông minh, đều có mấy phần mánh khóe. Lời của Thường Hy nói bọn họ đều nghe được rõ ràng, nhìn nhau cười một tiếng không nói nữa. Thường Hy nhìn thần thái của hai người, lúc này mới an tâm.
Dương Lạc Thanh nào nghĩ đến Thường Hy chỉ cần dùng vài ba lời là đã khiến Mẫn phi và Kính phi bảo trì trung lập, có chút phiền não, ánh mắt nhìn Thường Hy cực kỳ sắc bén.
Mị phi nhìn Thường Hy, suy nghĩ xem bước kế tiếp nên làm như thế nào? Không đợi bà nghĩ ra, Thường Hy đã lên tiếng, nhìn Dương Lạc Thanh một cái, lại nhìn Mị phi, nói: “Mị phi nương nương gióng trống khua chiêng đến Cẩm Hoa hiên, không biết vì nguyên nhân gì lại đả thương Băng Lam? Lại vì sao khiến Vân Nương cầu xin Thái tử gia làm chủ cho biểu tiểu thư? Nơi này không biết đã xảy ra chuyện gì, kính xin Mị phi nương nương nói rõ.”
Thường Hy thật ra thì có chút hiểu, nàng cùng Mạnh Điệp Vũ luôn luôn bất hòa. Lần này Mạnh Điệp Vũ qua đời, Mị phi chỉ sợ là muốn mượn cơ hội này hãm hại nàng, tốt nhất là vu cho nàng tội danh ám hại Mạnh Điệp Vũ, như vậy có thể đem nàng trừ đi. Nếu không vì lợi ích của chuyện này thì Mị phi cũng không tự mình dấn thân vào vũng nước đục này, cũng không dẫn theo Kính phi và Mẫn phi đến phô trương thanh thế như vậy.
Dĩ nhiên chuyện này không thiếu được công lao của Dương Lạc Thanh, nếu không Mị phi không thể nắm được tin tức nhanh như vậy, đuổi đến đây trước bọn họ muốn tiên hạ thủ vi cường. Cũng không biết trong khoảng thời gian này Dương Lạc Thanh đã vào nội thất hay chưa, có táy máy tay chân trên người Mạnh Điệp Vũ hay không?
Quả nhiên nàng ta một khi đã ra tay sẽ khiến cho người ta khó lòng phòng bị. Nghĩ lại nàng làm việc còn nhiều thiếu sót, lúc trước nên ở ngoài hỏi rõ Vân Nương vài câu thì tốt rồi!
Mị phi nhìn Thường Hy, cố gắng để mình trấn định lại rồi mới lên tiếng: “Bổn cung nhận được mật báo, nói là có người hại chết biểu tiểu thư mà không phải là bệnh qua đời. Bổn cung nếu như đã biết được tin tức hiển nhiên không thể ngồi nhìn, lúc này mới chạy tới, Ngu thượng nghi còn gì nghi ngờ nữa không?”
Nga mi của Thường Hy nhíu lại, quét mắt nhìn Mị phi một cái, bộ dáng đắc ý của bà ta không phải là giả. Với trí tuệ của Mị phi mà còn bị người khác lợi dụng thì người đó chắc chắn là Dương Lạc Thanh rồi.
“Quả nhiên trong hậu cung người tài ba chỗ nào cũng có, ngay cả Thái tử gia cũng không biết. Mị phi đúng là đức cao vọng trọng, được người khác mời đứng ra chủ trì công đạo.” Thường Hy nói những lời này thật ra là đang cho Mị phi một bậc than
