ũng nên mời các tỷ muội gặp mặt một lần mới được, cô nói có phải không đại tẩu?”
Đỗ Đình Phương hừ lạnh một tiếng nói: “Còn chờ thương thế lành hay sao? Hôm nay tôi tâm tình không tốt, đây không phải là thời điểm tốt nhất mời chúng tỷ muội đến tán gẫu một chút sao?”
Hai người nhìn nhau cười một tiếng, rất nhiều lời nhưng trong lòng lẫn nhau đều hiểu cả.
Bên này thương nghị làm cách nào đối phó với Thường Hy, bên kia cũng không nhàn rỗi, Phùng Thư Nhã đang cho mời sáu tần thiếp còn lại đến phòng, lại lựa đúng thời điểm Thường Hy dọn nhà mà không có tâm phòng bị. Vân Thanh không biết bằng cách nào nghe được tin tức này, đẩy cửa mà đến.
“Thỉnh an các vị chủ tử!” Vân Thanh mang theo nụ cười nhàn nhạt thỏa đáng nói.
Bảy người trong phòng nhất thời sửng sốt. Phùng Thư Nhã quả thật cực kỳ tức giận nhưng vẫn phải cố kìm nén lửa giận của mình, nhìn Vân Thanh nói: “Vân cô cô tự mình đến đây phải chăng có chuyện gì? Ngoài cửa mấy tên tiểu đề không biết đã đi làm cái gì mà cũng không vào bẩm báo một tiếng?”
Phùng Thư Nhã nói thì nói thế, nhưng trên thực tế là oán giận Vân Thanh không có phép tắc, trước khi thông tri mà đã tự mình đi vào.
Vân Thanh cũng không để ý, chậm rãi nói: “Nô tỳ ở Đông cung nhiều năm như vậy, uy nghiêm vẫn còn có chút, muốn sai khiến một hai nô tỳ cũng không phải là chuyện khó.”
Lời vừa nói ra, thần sắc mọi người khẽ biến, cũng nghe được ý tứ trong câu nói của Vân Thanh. Phùng Thư Nhã ngay cả là Lương đễ cao quý nhưng cũng chỉ là nữ nhân không được sủng hạnh, không có thực quyền. Nếu như thực mà nói, trong Đông cung này lời nói của Vân Thanh còn có phân lượng hơn vì nàng ta nắm thực quyền.
Ở địa phương này, địa vị cao cũng chỉ là vô dụng, nắm thực quyền trong tay mới làm nên chuyện.
Phùng Thư Nhã vô cùng mất hứng, nhưng là suy nghĩ tình thế trước mắt, người so với ta mạnh hơn, chỉ đành phải cắn răng mà nói ra: “Vân Thanh cô cô nói lời này cũng phải. Đã đến đây rồi thì ngồi xuống đi, cô cô có chuyện gì quan trọng sao?”
Vân Thanh nghe được hai chữ “quan trọng” liền hé miệng mà cười cười, Phùng Lương đễ này thật là khắp nơi cũng không buông tha một ai, đưa mắt liếc nhìn mọi người, ánh mắt hơi dừng lại trên người Tống Nhụ tần, ngay sau đó nói: “Cũng không có đại sự gì, chẳng qua là hôm nay Ngu Thượng nghi đã bước cao một bước, vào ở tây thiên điện của Doanh Nguyệt điện. Đông cung không có Thái tử phi, Lương đễ chủ tử chính là bậc cao nhất rồi, nô tỳ nghĩ đến hỏi một chút, chủ tử có chỉ thị gì không?”
Mặc dù đã sớm nghe nói Vân Thanh cùng Thường Hy không hợp nhau, giữa hai người có mối hận cũ nhưng là khi nghe được Vân Thanh nói những lời này mọi người mới chịu tin. Phùng Lương đễ chính đáng hợp tình nhìn Vân Thanh một cái, cười cười nói: “Cô cô thật đúng là người có lòng, tỷ muội chúng ta vào cung cũng chưa được lâu, năm trước không có tập tục cũ gì mà làm theo hay sao?”
Vân Thanh đã sớm biết Phùng Thư Nhã này cũng không phải là một dạng dễ lừa gạt, nghe nàng ta nói lời này chính là muốn mượn tay của mình làm việc, vẫn như cũ thản nhiên nói: “Chính là bởi vì không có cựu lệ, nô tỳ lúc này mới xin chỉ thị của Lương đễ!”
Hai ngươi ngươi tới ta đi cũng không ai chịu nhường ai một bước, Tống Nhụ tần trong lúc bất chợt ho khan, sắc mặt đã đỏ hồng, ngón tay nắm lấy vạt áo trước ngực thật chặt, bất an nhìn mọi người, thở dốc nói: “Ta từ nhỏ đã có chứng ho suyễn, không nghĩ tới hôm nay ngược lại lại tái phát, khụ khụ… Các vị tỷ tỷ xin đừng trách tội, khụ khụ… Ta bị bệnh nên không dám trễ nải, phải về phòng uống thuốc, đợi lát nữa sẽ bồi tội với các tỷ tỷ sau…”
Gương mặt Tống Nhụ tần đỏ bừng lại ho khan không ngừng, mọi người nào dám ngăn trở, nhưng là ánh mắt Vân Thanh thoáng qua một tia sạch trơn, nhìn bóng lưng Tống Nhụ tần ra ngoài có một phần nghiền ngẫm.
Phùng Lương đễ trong lòng tuy tức giận nhưng trước mặt mọi người cũng không dám nói gì khác, chỉ đành phải ấm ức nói: “Bệnh này tới thật sự là đúng thời điểm!”
Vân Thanh không có nói gì tiếp, chẳng qua là sắc mặt nhiều hơn một tia tao nhã, Tống Nhụ tần quả thật là một người biết nhìn tình thế, không biết là ho khan thật hay chỉ là giả lừa gạt, nhưng ở thời điểm mấu chốt như vậy nói ho khan liền ho khan, cũng có chút bản lĩnh! Đợi chút nữa nàng ta tới đây cũng là lúc bọn họ thương nghị xong mọi chuyện, cũng không phải lo lắng, mọi chuyện đều cùng nàng ta không liên quan.
Lại nói Tống Nhụ tần vừa trở về phòng của mình, cho thị nữ lui ra lúc này mới không ho khan nữa, sắc mặt ngược lại mang theo một vài tia sầu lo, mắt thấy sắp có một phen đại loạn, Phùng Lương đễ cùng Ngu Thường Hy tranh đấu!
Ngu Thường Hy mặc dù chỉ là kẻ nô tỳ, nhưng là nàng lấy được thân phong của Hoàng thượng, lại được Thái tử gia coi trọng, hôm nay còn được dọn đến Doanh Nguyệt điện, đây tất cả đều cho thấy phân lượng của Ngu Thường Hy ở trong Đông cung này ngay cả Vân Thanh cũng không ép được rồi, cho nên Vân Thanh mới có thể cùng hợp tác với Phùng Lương đễ.
Thật ra thì bất kể hợp tác với ai cũng đều phải gánh chịu nguy hiểm. Người xưa đã nói phú quý cầu trong