oài, quá xứng đôi!”
Tiêu Vân Trác không nhịn được cười, tiếng cười quanh quẩn xa xa truyền vào không khí náo nhiệt xung quanh.
Sau lại nghe nói Liệt Phong dùng gánh đem tân nương gánh vào tân phòng…
Tiếp tục nghe nói tân phòng náo loạn một đêm, mặt chú rể bầm dập thê thảm, ba ngày không dám làm nhiệm vụ.
Còn nghe nói nữa khi Chuyên Tôn Nhạc Đan đi, sau lưng có đi theo một người, dáng dấp vô cùng giống Đông Lăng vương.
Qua mấy tháng sau, Thường Hy thuận lợi sinh hạ một tiểu hoàng tử. Ngày tiểu hoàng tử đầy tháng cũng vừa lúc ba thầy trò Tấn vương đi qua Vân Đô, lập tức đến chúc mừng. Gặp lại Tiêu Vân Triệt, Thường Hy thấy được hắn cũng giống như Chuyên Tôn Nhạc Đan, thanh lãnh xa cách. Thời điểm ba thầy trò rời đi, đằng sau lại nhiều thêm một thân ảnh. Thánh chỉ vốn được viết sẵn lập tức mang ra công bố cho bàn dân thiên hạ.
Hoàng đế Minh tông nhường ngôi cho Tiêu Vân Trác, bỏ lại giang sơn bắt tay giảng hòa với tình địch đi du sơn ngoạn thủy. Biến cố đột nhiên này khiến Tiêu Vân Trác rất là luống cuống. Hắn còn muốn mang theo nàng dâu, ôm con trai chơi thêm vài năm nữa, ai biết lão cha nhà hắn lại giảo hoạt như vậy… Trực tiếp bỏ trốn!
……………………………………….
Ngày X tháng X năm X. Trên một đoạn đường nào đó.
Minh tông nhìn Tiêu Vân Triệt, khuôn mặt tràn đầy tò mò hỏi: “Năm đó tiểu nha đầu viết cho ngươi thư gì lại khiến ngươi vui vẻ chạy vào cung, còn đem Tiêu Vân Trác ra đánh một hồi?”
Tiêu Vân Triệt không nghĩ tới chuyện qua lâu như vậy rồi phụ hoàng còn hỏi tới, suy nghĩ một chút liền lấy từ trong ngực ra một cái hà bao đưa cho Minh tông.
Tấn vương và Chuyên Tôn Nhạc Đan cũng lập tức tiến lên, chuyện năm đó bọn họ cũng có nghe được một chút, khác đều biết cả nhưng riêng lá thư này bọn hắn lại không rõ nội dung, tò mò a tò mò…
Ba người Minh tông nhanh chóng mở ra hà bao chỉ thấy bên trong có một tờ giấy đã hơi ố vàng, trên giấy là hai hình vẽ, một hình có một đôi nam nữ gây gổ cãi nhau, nữ tử nhìn trăng mà rơi lệ. Một hình là nam tử mang theo gậy gỗ nổi giận đùng đùng xông vào… Diện mạo nam nhân kia trông có vẻ rất giống với Tiêu Vân Triệt!
Ba người quay đầu lại nhìn Tiêu Vân Triệt, ánh mắt mang theo vô hạn thương hại, cái này không phải là mỹ nhân khổ nhục kế sao?… Người ta vừa nói chịu uất ức hắn đã xông vào cung đánh Tiêu Vân Trác… Mặc dù thế lại không có đánh thắng, hắn ăn đấm cũng khá nhiều. Nữ nhân quả thật là họa thủy! Nhìn bốn người cô đơn bọn họ, ngoại trừ Minh tông ra thì ba người còn lại đều bị tình yêu xát muối. Ô hô thương thay, sao mà bất hạnh!
Minh tông nhìn Chuyên Tôn Nhạc Đan, lại nhìn Tiêu Vân Triệt sau đó hướng về phía Tấn vương nói: “Nữ nhân đều là họa thủy. Nhất là lại mang trong người lời tiên đoán, họa thủy trong họa thủy!”
Đang trêu chọc chơi cùng tiểu hài tử, Thường Hy trong lúc bất chợt liền hắt xì mấy cái. Tiêu Vân Trác phê duyệt tấu chương bên cạnh liền quay sang hỏi: “Sao vậy? Có muốn gọi thái y đến xem một chút hay không?”
“Chỉ là hắt hơi mấy cái, gọi cái gì thái y. Chàng đừng cái gì cũng làm quá lên khiến ta giống như động vật cần bảo vệ, ra ngoài người ta thấy cười cho!” Thường Hy mặc dù oán trách nhưng vẫn đưa tay ôm con trai vào trong ngực, trên mặt nở ra nụ cười hạnh phúc.
Tiêu Vân Trác nhìn thấy Thường Hy chơi đùa với nhi tử liền bỏ bút lông trong tay xuống đi tới gia nhập. Một nhà ba người ấm áp bên nhau, tiếng cười vui vẻ thỉnh thoảng lại truyền ra ngoài, vẽ lên một bức tranh gia đình hạnh phúc.