Old school Swatch Watches
Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210835

Bình chọn: 7.5.00/10/1083 lượt.

vào lại thấy Nhị hoàng tẩu bị ngã, Mạnh Điệp Vũ đưa tay ra cứu nhưng lại bị đẩy rơi xuống ao sen!”

Thường Hy hít mạnh một hơi, cô nãi nãi này thủ đoạn rất là cao a, chuyện tình vô sỉ, hạ lưu như vậy cũng làm được, cắn răng nghiến lợi nói: “Lúc ấy vì sao Nhị hoàng tử phi không lên tiếng thanh minh?”

Lệ Bình than nhẹ một tiếng nói: “Làm sao thanh minh? Mọi người tận mắt trông thấy Nhị hoàng tẩu đẩy nàng ta vào ao sen, huống chi nơi mà Mạnh Điệp Vũ hạ thủ là vùng dưới tay, gần sát nách, chẳng lẽ Nhị hoàng tẩu lại phải cới áo tháo dây lưng trước mặt mọi người hay sao? Vậy sau nàng Nhị hoàng tẩu cũng không cần sống nữa rồi, trong sạch đều bị phá hủy! Cho nên mới nói Mạnh Điệp Vũ kia cũng không phải hạng tầm thường, thủ đoạn như vậy cũng có thể dùng đến. Đây là chuyện mấy năm về trước, hôm nay mọi người đều đem chuyện này quên lãng, nhưng là ngươi suy nghĩ một chút, mấy năm trước Mạnh Điệp Vũ đã có tâm cơ như vậy, bây giờ thủ đoạn chẳng phải lợi hại hơn sao?”

Thường Hy trầm mặc một hồi, vạn vạn không nghĩ tới Mạnh Điệp Vũ lại là một con người như vậy, thật là ngoài dự liệu của nàng rồi…

Thấy Thường Hy trầm mặc, Lệ Bình thở dài nói: “Ta nói chuyện này cho ngươi biết chính là muốn ngươi phải cực kỳ cẩn thận Mạnh Điệp Vũ. Ngươi chính là trời sinh tướng mạo đẹp, nàng ta lại có ham muốn với vị trí Thái tử phi cho nên ngươi chân chính là hòn đá cản đường, nàng nhất định sẽ có biện pháp hãm hại ngươi!”

“Ta không có tính toán cùng nàng tranh vị trí Thái tử phi, huống chi ta cũng chỉ là một nô tỳ, nàng ta nhất thiết phải tính toán như vậy sao?” Thường Hy cau mày nói.

Lệ Bình cũng không nghĩ như vậy, chân thành nói: “Nhị hoàng tẩu đắc tội với nàng ta sao?”

Thường Hy không có trả lời, chỉ nghe Lệ Bình nói tiếp: “Vấn đề chính là ở dương mặt. Nam nhân luôn thích nữ nhân dung mạo xinh đẹp, gặp ngươi Mạnh Điệp Vũ sẽ có ý thức về nguy cơ, cho dù ngươi không có ý tưởng kia, chỉ sợ Mạnh Điệp Vũ sẽ không nghĩ như vậy, nào có người không thích quyền thế?”

Thường Hy hồi lâu mới lên tiếng: “Ta hiểu rồi, ta sẽ cẩn thận một chút. Lệ Bình, cám ơn ngươi, nếu như ngươi không nói qua chỉ sợ ta cũng không đề phòng với nàng ta!”

Lệ Bình lúc này mới cười nói: “Cám ơn ta làm cái gì, đây là chuyện ta nên làm, chỉ cần ngươi có đề phòng với nàng ấy ta liền yên tâm. Ta hỏi ngươi, mấy người trong Đông cung kia có làm phiền ngươi hay không?”

Nói đến mấy người Phùng Thư Nhã, Thường Hy không nhịn được cười nói: “Không ngoài sở liệu của ta, mấy ngày nay không thiếu cái này chính là thừa cái kia, không phải muốn ăn cái này thì là muốn ăn cái kia, tóm lại chính là tìm đủ mọi cách để kéo chân ta!”

Lệ Bình nhìn Thường Hy, thần sắc nhẹ nhõm hỏi: “Ngươi có giải quyết được không?”

“Ta giao cho Vãn Thu xử lý, đây cũng không phải là đại sự gì, chỉ là chút chuyện vụn vặt. Vãn Thu ở trong cung lâu như vậy, chút chuyện nhỏ này mà không thể lo liệu được thì còn có thể sống đến ngày hôm nay hay sao? Ngươi cứ yên tâm, họ không gây nổi ra sóng to gió lớn gì đâu, mà khi Mạnh Điệp Vũ đến, đoán chừng bọn họ cũng dời lực chú ý khỏi người ta thôi!”

Lệ Bình mắt cá trợn trắng hung hăng nhìn Thường Hy một cái, nâng trán nói: “Làm sao ngươi như vậy lại trông đần hơn ta a? Mạnh Điệp Vũ kia là người nào? Chẳng lẽ sẽ không nhìn ra được uy hiếp nào lớn, uy hiếp nào nhỏ? Chỉ sợ nàng ta chỉ cần hai ba chiêu liền đem đám người kia thu thập, liên kết chống lại ngươi, ngươi đến lúc ấy còn đắc ý?”

Sắc mặt Thường Hy hơi cứng lại, cảm thấy mình có hơi suy nghĩ chậm chạp một chút, nhưng là trong lòng vẫn oán thầm mình sẽ không xui xẻo như vậy đi? Huống chi mình chỉ là phận nô tỳ, mệt công người ta vắt óc tính kế đối phó với mình sao? Lắc đầu một cái liền nói: “Ta hiện tại cũng không suy nghĩ đến mấy thứ đó, bây giờ chuyện lớn nhất là phải đem thất tịch yến làm xong, nếu không đầu cũng phải chuyển nhà, ta số khổ quá a!”

“Cái người này chuyện bé xé ra to rồi! Hoàng thượng nói muốn nhìn cảnh trí Giang Nam, ngươi liền trực tiếp đem lầu trúc của Giang Nam đến, dựng trên mặt nước. Mấy người trong cung kia nghe được ám hiệu, trực tiếp bỏ qua không nghe chỉ huy của ngươi, thật may là còn có ngọc bài của Hoàng thượng, nếu không cũng gấp chết ngươi! Chỉ là nhóm người ngươi tìm được tay nghề thật tốt nha, chỉ trong hơn một ngày lầu trúc cũng xây xong phân nửa, bền chắc, xinh đẹp, mệt công ngươi tìm kiếm rồi!” Lệ Bình nói đến cái này đó là hết sức kính nể Thường Hy, đầu nàng làm bằng cái gì a, thông minh như vậy?

“Đây coi là cái gì! Ngươi nhìn đó, lầu trúc cũng chỉ là sân khấu, quan trọng là người diễn bên trên cơ!” Nói đến đây Thường Hy cười một cái, chẳng qua là bên trong nụ cười chứa thêm vài tia lạnh lẽo. Lệ Bình đột nhiên cảm thấy, nha đầu chết tiệt này cười sao lại giống tên Thái tử gia băng sơn kia vậy?

Thời điểm Thường Hy trở lại Đông cung, sắc trời đã nhá nhem tối, cả người mệt mỏi muốn chết, suốt ngày hôm nay phải quan sát đám thợ được thuê đến làm lầu trúc, đôi mắt nàng vô cùng mỏi mệt. Vừa về đến nơi, chỉ thấy Đông cung đèn đuốc rất náo nhiệt, Thường Hy trong lúc nhất th