đến tột cùng nàng nên làm thế nào, nhưng là nàng biết đoạn thời gian Tiêu Vân Trác còn chưa tỉnh nhất định sẽ không thể an ổn mà trôi qua.
Nghĩ tới đây, Thường Hy nhìn Ngũ Hải nói: “Tổng quản ở trong cung đã nhiều năm, kiến thức so với Thường Hy là sâu rộng hơn, kính xin tổng quản chỉ thị tiếp theo nên làm như thế nào?”
Có thể không cậy tài khinh người, có thể không kiêu căng không nóng nảy, có thể dưới tình huống như thế không cậy mạnh ra mặt khiến người ta chán ghét, Ngũ Hải thầm than mình lớn như vậy còn không có được bằng Thường Hy, càng tỏ ra hài lòng với nàng, trịnh trọng nói: “Ta biết rõ Ngu Thượng nghi là người có chính kiến, chuyện hôm nay nếu để chúng ta an bài chỉ sợ sẽ không được thỏa đáng, chúng ta chỉ có thể gặp chiêu phá chiêu. Bên chỗ Thái y ta đã phân phó rồi, chỉ cần Thái tử còn chưa tỉnh thì không cho phép ra khỏi Đông cung nửa bước, Trịnh Thuận tự mình đi giám sát việc sắc thuốc, miễn sinh bất trắc!”
Thường Hy gật gật đầu một cái, gừng càng già càng cay, nàng còn chưa có nghĩ tới thì Ngũ Hải đã chuẩn bị xong, nàng cũng học được không ít thứ rồi!
“Chúng ta vẫn nên sinh hoạt như mọi ngày bình thường, đừng làm cho người khác cảm thấy Đông cung có cái gì không ổn, hư hư thực thực như vậy khiến kẻ địch cũng không dễ dàng hạ thủ với chúng ta!” Thường Hy kiên định nói, trước đây thời điểm nàng dùng thủ đoạn cũng là một dạng như vậy, tổng có thể hù dọa cho kẻ địch sửng sốt, sững sờ. Cái này xác định ai diễn trò cao minh hơn rồi!
Ngũ Hải vui mừng gật gật đầu, thật là Trường Giang sóng sau đè sóng trước, một lớp so với một lớp lại cao hơn. Chỉ tiếc thân phận Thường Hy thấp kém, nếu như Thái tử gia thật thích nàng mà thu nàng bên người sẽ trở thành trợ lực thật lớn. Người thông minh như vậy thực không thấy nhiều a, quan trọng là tuổi còn nhỏ như vậy mà đã biết tiến biết lùi, thật là rất hiếm thấy!
Thường Hy tự mình uy thuốc cho Tiêu Vân Trác, đem màn kéo xuống, nhìn hô hấp vững vàng của hắn lúc này mới yên lòng lại. Ngũ Hải đã đi ra ngoài bắt đầu an bài, Thường Hy cũng không biết một mình nàng lại có thể đối mặt với nhiều thời điểm gian nan như vậy. Trước đây cho dù có khó khăn hơn nữa nhưng cũng chưa bao giờ hoảng hốt qua, hoặc giả trong tiềm thức biết được luôn có người lặng lẽ đứng sau mình, cảm giác mình còn có đường lui. Nhưng là bây giờ không có, thật sự là nhất vinh câu vinh nhất tổn câu tổn rồi*!
(*nhất vinh câu vinh, nhất tổn câu tổn: một người vinh hoa thì tất cả vinh hoa, một người tổn hại thì tất cả tổn hại, tức là trong một tập thể liên kết nhau, kết quả của một cá nhân cũng là của cả tập thể)
Thường Hy nhìn khuôn mặt bình tĩnh đang ngủ của Tiêu Vân Trác, nhẹ nhàng thở dài một hơi, yên lặng nói: “Anh yên tâm, cho dù như thế nào thì nhất định chúng ta cũng sẽ vượt qua khoảng thời gian này. Tôi và Chu tổng quản sẽ liều chết bảo vệ, sẽ không để cho bất luận kẻ nào miệt thị tôn nghiêm của anh, chà đạp lên một tấc đất của Đông cung!”
Người trên giường vẫn như cũ không có bất kỳ phản ứng gì. Thường Hy dịch góc chăn cho hắn, lộ ra ánh mắt kiên định, nhẹ nhàng nói: “Có người dám hạ độc tự nhiên sẽ biết được tình huống của Đông cung, cũng biết được anh không thể ra mặt. Nếu như không ngăn được, cùng lắm thì liều chết là được, trong lúc đó anh phải nhanh chóng tỉnh lại một chút. Chỉ cần anh tỉnh lại, bất kể thứ gì mất đi cũng có thể lấy lại được!”
Thường Hy vừa nói vừa buông sa trướng nhưng không có nhìn thấy ngón tay Tiêu Vân Trác lộ ngoài chăn đã hơi động đậy. Vừa mới bước ra ngoài, Triêu Hà đã bước đến nói: “Ngu tỷ tỷ, Nhị hoàng tử vừa tới, nói là muốn gặp Thái tử gia, làm thế nào bây giờ?”
Thường Hy cả kinh, thế nào cũng không nghĩ tới người đầu tiên đến là Tiêu Vân Triệt, nhớ đến lời nói của Dương tuyển thị, trong chốc lát tâm cũng thắt chặt lại.
Thường Hy không rõ Tiêu Vân Triệt đến tột cùng là người tốt hay người xấu, càng không biết hắn có phải giống như vẻ bề ngoài lạnh nhạt tùy tính hay không, hay thật ra là một con sói đội lốt cừu, chẳng qua là ẩn núp quá tốt, giống như Kỳ vương của tiền triều trước, cuối cùng lại là người đi lên đế vị?
Những thứ này Thường Hy không thể xác định, nàng chỉ biết Tiêu Vân Triệt đã đi tìm Dương tuyển thị, nhưng việc này chưa đủ để nàng cảnh giác. Một người không có chút nào hứng thú với quyền lực sao có thể tại thời điểm nhạy cảm lại đi tìm gặp một nhân vật nhạy cảm đây? Nếu nói là không liên quan thì đánh chết Thường Hy cũng không tin!
Nghĩ tới đây, Thường Hy nhìn Triêu Hà nói: “Xin Nhị hoàng tử ra ngoại điện ngồi đi, ta sẽ ra đó!”
Triêu Hà lập tức đi ngay. Thường Hy hít sâu một hơi, sửa sang lại y phục, lúc này mới nhẹ nhàng giơ chân lên bước ra ngoài, Tiêu Vân Triệt đã an ổn ngồi trong đại sảnh.
Thường Hy để cho mình trưng lên nụ cười như mọi ngày, tiến lên hành lễ nói: “Nô tỳ tham kiến Nhị hoàng tử.”
“Ngu Thượng nghi xin đứng lên, không phải khách khí như vậy. Ta đến tìm Tứ đệ, hắn ở chỗ nào?” Tiêu Vân Triệt ôn hòa cười nói, tựa hồ một chút cũng không biết chuyện Tiêu Vân Trác bị trúng độc.
Thường Hy cẩn thận dò xét vẻ mặt Tiêu V
