pacman, rainbows, and roller s
Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212655

Bình chọn: 8.5.00/10/1265 lượt.

báo. Tục ngữ đã nói, thà đắc tội quân tử chứ đừng đắc tội tiểu nhân, mặc dù nàng không phải là tiểu nhân nhưng lại là nữ nhân nổi danh tiểu nhân, có cừu không báo không phải là thục nữ, nhất là cơ hội lại đang ở trước mắt, bỏ qua nàng mới là kẻ ngu đấy!

Ngũ Hải là người đầu tiên phục hồi thần trí, cho đám người bên cạnh tiến lên như ong vỡ tổ, luống cuống tay chân đem hai người đỡ dậy, sau đó rất lưu loát khiêng tay khiêng chân đem hai người tống xuất ra ngoài, hành động gọn gàng lưu loát cho đến khi cửa phòng ngủ được đóng lại như cũ một lần nữa mới dừng lại.

Tiêu Vân Bác cùng Tiêu Vân Dật hung hăng nhìn chằm chằm Thường Hy. Hôm nay thật là mất mặt đến tận xương, nhất là thời điểm hai người nhìn vào bên trên giường ngủ, rất sạch sẽ chỉnh tề, ngay cả một túm lông cũng không có, càng thêm căm tức muốn chết! Tức giận trong lòng tất nhiên là đổ cả lên đầu tên đầu sỏ gây ra vụ này – Thường Hy! Hôm nay đúng thật là trộm gà không được còn mất nắm thóc, mới vừa rồi nghe Thường Hy nhắc đến thư phòng, cho là Tiêu Vân Trác sẽ ở trong thư phòng hoặc phòng ngủ. Thời điểm bước tới Tiêu Vân Bác liếc mắt nhìn thấy trong thư phòng không có một người, lúc này mới làm bộ cố ý ngã nhào vào phòng ngủ để xem một chút, không nghĩ tới… Không nghĩ tới Ngu Thường Hy đáng chết này lại khiến hắn mất mặt như vậy!

Gương mặt Tiêu Vân Dật cũng là vô cùng xanh mét. Hắn tung hoành hơn hai chục năm, thật chưa có nữ nhân nào dám ở trên lưng của hắn giẫm bước qua, vì vậy nhìn thấy Thường Hy lửa giận lại tăng cao ngùn ngụt. Hắn đường đường là một Hoàng tử lại bị một cung tỳ giẫm lên thân thể, sau này sao có thể ngẩng mặt nhìn người khác đây?

Thường Hy biết hai người kia nhất định sẽ khiến nàng chịu nhục để lấy lại thể diện cho bọn họ, nhưng nếu nàng đã dám ra chiêu này thì cũng tính đến đoạn không để bản thân rơi vào hiểm cảnh. Vì vậy sau khi thấy được thần sắc hai người kia, lại đi tiếp bước thứ hai. Lúc này nàng thật hâm mộ bản lãnh của Mạnh Điệp Vũ, nói khóc là có thể khóc, đáng thương cho nàng hiện tại không khóc nổi, chỉ muốn cười. Vì để làm cho giống thật, mượn ống tay áo hung hăng nhéo cho mình một cái thật đau, đau đến nỗi nước mắt của nàng lập tức chui ra, trong lòng lại lặng lẽ nghĩ: Tiêu Vân Trác đáng chết, về sau anh phải trả lại gấp bội cho tôi, đau chết mất!

“Nô tỳ đã sớm nói các người không thể đi vào, hiện tại thì tốt rồi, trong phòng cũng đã bị các người làm cho rối loạn… Khung cửa cũng bị tổn hại… Nô tỳ bị té coi như xong, nhưng là các người không được sự cho phép lại tiến vào phòng của Thái tử gia… Thái tử gia ghét nhất có kẻ tiến vào phòng ngủ của ngài ấy, cái này nếu như để ngài ấy biết thì nô tỳ cũng không sống được… Các vị nếu là ghét bỏ nô tỳ thì trực tiếp đuổi nô tỳ ra là được, cứ phải hãm hại nô tỳ như thế sao? Coi như làm nô tỳ không có thể diện, không ai đem lời nói của nô tỳ để vào trong lòng còn chưa tính, ai bảo thân phận nô tỳ thấp hèn đây? Nhưng là các vị lại không nể mặt Thái tử gia, đại náo Đông cung, còn cố ý khiến nô tỳ phạm vào tội lớn tày trời! Nếu như chuyện này truyền đến tai Hoàng thượng để ngài phân định phải trái đúng sai, các vị cố ý bức tử nô tỳ nhưng nô tỳ cũng không phải là người mặc cho kẻ khác muốn làm thế nào thì làm, có chết cũng phải chết quang minh chính đại, không thể để cho các vị đổ lên đầu nô tỳ tội danh bát nháo được!…” Thường Hy nói xong còn giống như thật sự muốn kéo tay áo hai người lôi đi ra ngoài. Dầu gì nàng cũng là Thượng nghi Đông cung do chính Hoàng thượng thân phong, muốn giết nàng người khác cũng không dám hạ thủ quá rõ ràng. Hôm nay nàng liều mạng nói những lời này cũng chính là muốn cho hai kẻ kia hiểu, tránh cho ngày sau lại muốn dây dưa cùng nàng!

Tiêu Vân Bác biết mình từ trước đến nay vốn là kẻ giỏi nhất chuyện đổi trắng thay đen, nhưng lúc này nghe được lời Thường Hy nói thì không khỏi ngây ngẩn cả người, đây rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra? Hắn nào có khi dễ nàng? Rõ ràng là nàng khiến cho hắn và Đại hoàng tử ngã nhào xuống đất lại còn mạnh mẽ bước lên lưng hai người, giày xéo tôn nghiêm của bọn họ, thế nào nghe từ trong miệng nàng thì lại giống như nàng dâu nhỏ bị bắt nạt rồi hả? Này còn có thiên lý hay không?

“Cô nói nhăng gì đó? Bản Hoàng tử lúc nào thì khi dễ cô? Rõ ràng là cô…”

“Rõ ràng là thời điểm Ngũ hoàng tử vấp ở cửa phòng ngủ liền giẫm lên chéo quần của nô tỳ, sau đó Đại hoàng tử vội vàng xông tới, trong lúc vô tình lại móc chặt lấy chéo quần của nô tỳ, cho nên nô tỳ mới có thể hướng hai người ngã tới. Nếu không có cho nô tỳ mười lá gan nô tỳ cũng không dám đem hai vị nô tỳ đánh ngã a! Các vị nếu không tin có thể hỏi Nhị hoàng tử cùng Tam hoàng tử, bọn họ đều có thể làm chứng đấy!” Thường Hy thật là khóc đến lê hoa đái vũ, vừa thấy đã thương! Lý do Thường Hy dám kéo Tiêu Vân Triệt cùng Tiêu Vân Thanh xuống nước thứ nhất là vì hôm nay Tiêu Vân Triệt vẫn còn đang trợ giúp Tiêu Vân Trác, cho nên lần này thuận nước giong thuyền hắn nhất định sẽ giúp một tay. Bất kể hắn có tính toán gì, tóm lại nếu như Thường Hy thấy được điểm lợi của hắn thì sẽ khô