Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213334

Bình chọn: 7.00/10/1333 lượt.

nên cũng không có nguy hiểm gì lắm.

Đợi đến khi tới được ly cung, hai người mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, trên người ai cũng ướt đẫm mồ hôi, có thể thấy được đã trải qua không ít lần kinh tâm.

Thường Hy đưa tay tìm kiếm ở các cột đá bên cạnh xem có cơ quan nào hay không. Nếu đến ly cung rồi thì đáng ra phải tìm thấy một cơ quan ở ngay trung tâm, thế nhưng nàng tìm kiếm một hồi lâu mà vẫn không có phát hiện gì. Thường Hy không khỏi chau mày, ngẩng đầu nhìn thạch lâm tiếp tục xảy ra biến hóa, bây giờ căn bản không tìm được Chương Tứ Thần đang ở nơi nào, chỉ có đem trận phá hết may ra mới tìm được hắn.

Thường Hy đột nhiên cảm thấy lòng bàn chân rung lên nhè nhẹ, Tiêu Vân Trác kéo nàng lại hỏi: “Làm sao vậy? Tình huống có gì không đúng à?”

“Đáng chết, chúng ta trúng kế rồi! Mau đi theo tôi.” Thường Hy không kịp giải thích, lôi kéo Tiêu Vân Trác theo hướng kinh môn mà đi, dọc đường đi thạch lâm tựa hồ càng không ngừng di động. Tiêu Vân Trác chỉ cảm thấy trước mắt khắp nơi là bóng đất đá bay loạn, nhưng cũng vô cùng kỳ quái, sau khi hắn và Thường Hy đi qua thì những mảnh đá bén nhọn đang đánh tới kia lại biến mất như chưa từng xuất hiện. Trong lúc bất chợt hắn nhớ đến ảo ảnh mà Thường Hy nói cho nên càng thêm cẩn thận.

Thường Hy lôi kéo Tiêu Vân Trác tránh trái tránh phải, thỉnh thoảng lại xuyên qua một địa phương nhìn như không có đường đi. Qua kinh môn Thường Hy cũng không có dừng chân mà tiếp tục hướng khai môn mà đi.

Thường Hy càng nhanh thì thạch lâm cũng biến hóa theo quỷ dị khó lường. Tiêu Vân Trác thấy sắc mặt nàng tái nhợt, trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh, chỉ có đôi mắt là vẫn lộ ra thần sắc kiên định, tay vẫn nắm chặt tay của hắn. Tiêu Vân Trác cảm thấy một hồi ấm áp trong lòng, nhanh chóng theo sát Thường Hy, thỉnh thoảng lại vì nàng đánh vỡ mấy khối đá vỡ đang ập xuống.

Sau khi tới khai môn, lúc này Thường Hy mới dừng chân mà thở mạnh một cái, lâu rồi không có chạy nhiều như vậy, thể lực của nàng tiêu hao vô cùng lợi hại, nhưng là nhất định phải tiếp tục, nếu không bọn họ chỉ có thể chết ở nơi này.

Tiêu Vân Trác đau lòng nhìn Thường Hy nói: “Nghỉ ngơi một chút đi, tiếp tục đi nữa nàng sẽ mệt chết!”

Thường Hy lắc đầu một cái: “Không còn thời gian nữa. Người bày ra trận pháp này thật lợi hại, lại có thể dự liệu người ta sẽ bỏ qua kinh môn mà vào trận từ kinh môn, vì vậy thiết kế thêm một trận pháp nữa vô cùng nguy hiểm ở kinh môn chờ đợi. Mới vừa rồi nếu không phải là chúng ta nhanh chóng rời đi thì thiếu chút nữa sẽ mất mạng.” Nói tới chỗ này, Thường Hy đứng thẳng người lên, lại nói tiếp: “Chúng ta nhất định phải trở về tử môn, nếu tôi đoán không sai, chỉ cần đẩy cột đá ở trung tâm tử môn thì trận này sẽ lập tức được phá giải.”

Tiêu Vân Trác nghe Thường Hy nói như vậy thì cũng biết trận này vô cùng phức tạp, nếu như để hắn đi vào thì thực sự là khó mà ra được. Thấy bộ dáng Thường Hy mệt mỏi thở dốc, hắn vội vàng ngồi xổm xuống, nói: “Đi lên, ta cõng nàng!”

Thường Hy sửng sốt, Tiêu Vân Trác lại nói: “Đừng có do dự, trễ nữa thì Tứ Thần ca của nàng thực sự sẽ mất mạng đấy!”

Thường Hy nghe vậy thì không nòi thêm gì nữa, nàng thật rất mệt mỏi, một bước cũng không muốn đi, cho nên ngoan ngoãn nằm lên lưng Tiêu Vân Trác, chỉ hướng cho hắn xem nên chạy đi đâu, nơi nào có thể đi, nơi nào không thể đi, ước chừng sau thời gian một chung trà, rốt cục cũng đã đến được tử môn.

Theo chỉ dẫn của Thường Hy, Tiêu Vân Trác tìm được cột đá kia, dùng sức đẩy ngã nó. Ngay lúc đó lại xảy ra một chuyện khiến người ta không thể tưởng tượng được, thạch lâm rung lắc ngày một dữ dội hơn, chung quanh cột đá dường như có một cỗ lực lượng không ngừng vận động tạo thành vòng xoáy. Thường Hy không biết là có chuyện gì xảy ra, nàng không có tính sai, tại sao lại như vậy?

Dưới chân Thường Hy đột nhiên xuất hiện một vòng tròn bán kính hơn một thước, nàng không kịp đề phòng nên cả người đều rơi xuống đáy động.

Tiêu Vân Trác vừa thấy liền hô lớn: “Ngu Thường Hy… Ngu Thường Hy…” Nhưng là không có nghe được bất kỳ hồi âm nào, hắn cũng không thèm suy nghĩ nhiều, nhanh chóng chạy tới, tung người nhảy xuống động.

Tiêu Vân Trác vừa mới nhảy xuống thì ở cột đá cách đó không xa, Chương Tứ Thần chầm chậm đi ra ngoài. Hắn rõ ràng nghe thấy có người kêu tên Hy muội muội, chẳng lẽ đó là ảo giác hay sao?

Chương Tứ Thần khó khăn vịn cột đá bước đi, trên đùi bên phải lộ ra vệt máu đã dần khô. Thời điểm trông thấy cảnh tượng trước mặt, phía dưới có một động đá lớn thì thần sắc khẽ biến, lập tức nằm trên mặt đất, hướng dưới động kêu: “Có ai không? Là Hy muội muội đúng không?”

Đợi hồi lâu không thấy có ai trả lời, Chương Tứ Thần có chút nóng nảy, ngẩng đầu nhìn thì thấy bão cát mặc dù đã nhỏ đi nhưng tầm mắt vẫn như cũ không thấy được quá xa. Chỗ này khắp nơi đều là cột đá nhưng tựa hồ vị trí lại không giống như cũ cho nên hắn cũng không dám đi bừa.

Lại hồi tưởng tình cảnh vừa rồi của hắn ở trong trận, thân thể không khỏi run lên. Mới vừa rồi hắn rõ ràng nghe được có người kêu tên Hy muội muội, mặc dù không biết tại sao nàng lại vào đâ


Pair of Vintage Old School Fru