hắn cảm giác cùng người khác bất đồng, lời nói mặc dù không sắc bén nhưng lại có thể làm cho người ta nghe ra được càn khôn trong đó, ngay cả hắn cũng không nhịn được muốn biết xem nàng nói gì tiếp theo.
La Thúy Yên và Đỗ Đình Phương có chút bất an, họ biết Ngu Thường Hy nhất định là muốn thuật lại mấy lời nói lúc trước, nếu như bị Hoàng thượng nghe được, hình tượng của bọn họ sẽ bị phá hủy, nhưng là lại không dám chen miệng vào. Tính khí Hoàng thượng họ vẫn biết, vạn vạn không dám mạo hiểm như vậy, trong lúc nhất thời hai người thật giống như kiến bò trên chảo nóng.
Thường Hy tự nhận mình không phải là thiện nam tín nữ gì, vì vậy lúc này cũng không muốn chừa cho hai người kia chút thể diện nào cả, trấn định tâm tình, suy nghĩ một chút rồi đem tình huống lúc đó hoàn hoàn chỉnh chỉnh thuật lại một lần, một chút cũng không giấu diếm, bao gồm cả lời nói của Lệ Bình, còn có lời của nàng, một lời cũng không bỏ sót, cuối cùng lại nói: “Thời điểm ở Vĩnh Hạng cung, Đại hoàng tử phi cùng Ngũ hoàng tử phi có thể nói là tích oán khá sâu với nô tỳ, nhưng lại vạn vạn không nghĩ tới Ngũ hoàng tử phi độc ác như vậy đem nô tỳ đẩy từ trên bậc thang thật cao xuống. Lúc ấy nô tỳ tâm hoảng ý loạn, không biết chộp được cái gì, coi như là cọc gỗ cứu mạng nào sẽ buông tay, sau lại mới biết bắt được ống tay áo của Ngũ hoàng tử phi, cuối cùng mới thấy Ngũ hoàng tử phi còn kéo theo cả Đại hoàng tử phi ngã xuống. Từng câu từng chữ của nô tỳ đều là nói thật, mong Hoàng thượng minh xét!”
“Nô tỳ lớn mật, lại dám ô miệt Ngũ hoàng tử phi! Kể từ khi Ngũ hoàng tử phi vào cửa đến nay vẫn là thùy mị đoan trang, khoan dung độ lượng, tính tình mềm mại, này cả hậu cung đều biết, chỉ dựa vào vài ba lời của ngươi là có thể ô miệt được sao?” Mị phi vừa thấy tình thế bất lợi liền lập tức xuất khẩu ngăn cơn sóng giữ, trách cứ Thường Hy, quay đầu lại nhìn Hoàng thượng nói: “Hoàng thượng, vạn lần không thể nghe tiện tỳ này nói lời xằng bậy, Ngũ hoàng tử phi là ai trong lòng ngài không phải là rõ nhất sao? Biết ngài thích ăn điểm tâm, con bé tự mình xuống bếp, trời còn chưa sáng đã rời giường xuống bếp tự tay chuẩn bị đồ ăn sáng. Biết ngài thích uống trà pha bằng sương sớm, con bé tự mình hái là trà còn đọng sương dâng lên, nhưng chuyện này làm sao có thể giả được. Ngài tại sao chỉ dựa vào lời nói của một tiện tỳ mà có thể kết luận Thúy Yên lòng dạ độc ác, này không công bằng a!”
Trong phút chốc, Thường Hy bỗng nhiên hiểu được tại sao Vãn Thu lại nói Tiêu Vân Trác tồn tại ở hậu cung này bước tiếp bước là nối tiếp gian nan rồi. Nhìn Mị phi một chút, bộ dáng đáng thương như đứt từng khúc ruột, nếu nàng là nam tử chỉ sợ cũng đã sinh lòng thương tiếc, huống chi là Hoàng đế.
Quả nhiên Thường Hy thấy được trong mắt Hoàng đế có một tia do dự, nàng nặng nề thở dài trong lòng, còn chưa có nằm bên gối mà thổi lời đã thế, vậy nếu như nỉ non bên gối nói vài câu, chỉ sợ tình cảnh của nàng càng thêm hung hiểm.
Lệ Bình tức giận đến không chịu nổi, muốn đứng ra nói chuyện, Tiêu Vân Thanh lại chặt chẽ bắt được tay nàng, thấp giọng nói: “Nàng vội cái gì, còn có mẫu phi đấy!”
Lệ Bình nhìn hắn nói: “Chờ được mẫu phi mở miệng chỉ sợ Thường Hy đã rơi đầu xuống đất, không bằng để ta tự mình ra tay!”
Lệ Bình đẩy Tiêu Vân Thanh ra, sải bước đi tới, phịch một cái liền quỳ xuống đất, nhìn Hoàng thượng nói: “Phụ hoàng, con dâu có lời muốn nói!”
Thần sắc Mị phi căng thẳng. Hoàng quý phi thiếu chút nữa ngất xỉu vì tức, hung hăng trợn mắt nhìn Lệ Bình một cái, lúc này tốt nhất nên tọa sơn quan hổ đấu (ngồi trên núi xem hai hổ đánh nhau), đứa nhóc này lại không có đại não, thật là tức chết bà. Kể từ khi con bé vào cửa, bà cũng không biết sinh ra bao nhiêu cơn giận không đâu rồi, hận nhất là thằng con trai đầu gỗ của bà lại coi nó như bảo bối, cảm thấy trong lòng cũng buồn muốn chết!
Chân mày Hoàng thượng cau lại, thản nhiên nói: “Nói đi!”
“Tạ phụ hoàng!” Lệ Bình hành lễ, lúc này mới đứng thẳng lên tiếp tục nói: “Lúc ấy con dâu ngay tại bên cạnh, con dâu có thể chứng minh Ngu Thường Hy không có nói sai, chữ chữ câu câu đều là lời thật, đúng là Ngũ đệ muội nói năng lỗ mãng trước, ngầm hạ độc thủ ở phía sau, con dâu nhìn thất rất rõ ràng. Con dâu lúc đó vì muốn cứu Thường Hy thiếu chút nữa cũng ngã xuống, thật may là có phu quân kịp thời kéo lại, ngay cả như vậy cánh tay cũng bị rớt một mảnh da lớn. Con dâu không dám nói láo, chẳng qua là hy vọng không có người đổi trắng thay đen, Ngu Thường Hy vốn vô tội, lại bị đại nạn này, về lý nên trấn an, như thế nào có thể bị người hãm hại, xin phụ hoàng minh xét!”
Lệ Bình không phải là ngu ngốc, trong lời nói vô ý, hữu ý đều đem mấy lời độc ác của Đại hoàng tử phi bỏ qua, không muốn tạo thêm nhiều kẻ địch, trước mắt chỉ cần cứu lấy Thường Hy là đủ.
“Phụ hoàng, nhi thần có lời muốn nói.” Tiêu Vân Trác đột nhiên bước ra khỏi hàng, nhìn Hoàng thượng nhưng giọng điệu vẫn lãnh đạm như cũ.
“Ngươi lại muốn nói gì?” Tâm tình Hoàng thượng tựa hồ có chút phiền não, thanh âm cũng không còn tốt nữa.
Tiêu Vân Trác không chút để ý, thản nhiê
