pacman, rainbows, and roller s
Liệt Hỏa Như Ca

Liệt Hỏa Như Ca

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325620

Bình chọn: 10.00/10/562 lượt.

c giải tỏa sẽ động lại mãi,không tốt cho cơ

thể đâu”.Bệnh phong hàn của tiểu thư đã kéo dài mười mấy ngày,cơn ho

càng lúc càng nặng,sắc mặt càng lúc càng nhợt nhạt.

Vài tiếng ho nhẹ vang đến,Như Ca cười cảm kích: “Đa tạ Huân Y tỷ tỷ”

Điệp Y không quay đầu lại,cô không thể nhìn tiểu thư cười.Không hiểu tại sao mỗi lần tiểu thư mĩm cười,cô lại thấy lòng mình như rỉ máu.

Huân Y nhẹ nhàng kéo Điệp Y rời khỏi.

Trong rừng trúc chỉ còn lại một mình Như Ca

Rừng trúc mùa đông

Lá đã thưa đi rất nhiều.

Thân cây vẫn xanh biếc như ngày nào.

Tiếng gió đùa qua rừng trúc khua xào xạc.



…Hôm ấy…

…Nàng nhìn cha nhưng không trông thấy vẻ mặt của người.

…Liệt Minh Kính đã xoay người bỏ đi,mái đầu rậm đặc tóc trắng của ông bị nắng chiều nhuộm thành màu đỏ lựng,dáng hình cũng chìm vào sắc đỏ,nghiêng

nghiêng đổ bóng trên nền đất xanh của rừng trúc…



Lần đó.

Không ngờ lại là lần cuối cùng nàng nhìn thấy cha.

Như Ca nhắm mắt lại,bàn tay lạnh lẽo nắm chặt lấy chén trà nhỏ đã nguội

lạnh,chiếc áo choàng trắng tinh khiến nàng nổi bật như một bức tượng

băng giữa đất trời giá lạnh không chút hơi ấm.

Nếu nàng biết đó là lần cuối cùng được trông thấy cha.

Nếu nàng biết đó là lần cuối cùng nàng có thể nũng nịu với cha.

Nếu nàng biết…

Tại sao, mọi chuyện lại đột ngột như vậy…

Nàng vùi đầu vào cánh tay,áp lên chiếc bàn đá lạnh như băng,người co quắp lại,cuộn thành một khối nhỏ.

Nếu như nàng biến thành một đứa bé con.

Liệu cha có thể tươi cười mà bước ra,nói với nàng rằng đây chỉ là một trò đùa hay không?

Trong rừng trúc vang lên tiếng động!

Nàng nhỏm dậy,đầu gối đập vào ghế đá.Mặc kệ cơn đau,nàng giật mình quay đầu

lại,ánh mắt tức thì sáng rực lên đáng sợ,hệt như có hàng ngàn bó đuốt

đang rực cháy.

Cha!

Tiếng gọi hòa theo tiếng khóc nghẹn lại nơi cổ họng nàng…

Từng phân từng tất da thịt trên thân thể Như Ca lạnh dần đi.

Chiếc áo choàng trắng tinh rơi xuống đất.

Đó là Chiến Phong.

Áo vải màu lam sậm,viên bảo thạch u ám,trong cơn gió rì rào của rừng

trúc,mái tóc xoăn xanh đen của y lóe lên một tia sáng xanh mờ nhạt.Y

nhìn Như Ca,cách nàng bảy tám bước,trong mắt thoáng ẩn thoáng hiện một

chút tình cảm nhưng hông rõ rệt.

Chỉ thấy Như Ca đột nhiên xoay người lại,ánh mắt hừng hực nhìn y,sau đó ánh sáng tắt ngắm.

Hai tay y chợt xiết chặt.

Như Ca bặm môi,bật ho nhè nhẹ: “Ngươi đến rồi”

Chiến Phong đáp: “Phải”

“Có chuyện gì sao?”

“Đã chừng thực,Giang Nam Phích Lịch môn tổng cộng chế ra chín quả Kì Lân

Hỏa Lôi,mật thất bên ngoài của sư phụ bị kích nổ là do sáu quả trong số

ấy”.

“Làm cách nào để chứng thực?”

“Phong trưởng lão chuyên quản lý việc chế tạo hỏa khí của Phích Lịch môn đã thừa nhận”

“Phong Bạch Cực?”

“Phải”.

Như Ca lại bật ho một tràng.

“Phong Bạch Cực chẳng phải hai tháng trước đã bị trục xuất khỏi Phích Lịch môn rồi hay sao?”Một trưởng lão đã bị trục xuất có bao nhiêu phần đáng tin?

Chiến Phong chăm chú nhìn Như Ca,nàng ho nhiều đến mức hai mà đỏ bừng.

“Phải”

Như Ca đợi cho cơn ho lắng xuống,ngẩng đầu lên nhìn y lạnh lẽo như dao.

Gió,xuyên qua rừng trúc,thổi lá khua vang xào xạc.

Như Ca lại ngồi xuống ghế,rót cho mình một chén trà.

Trà đã nguội.

Chén trà đã lạnh.

Nàng ngẩng đầu định uống.

Chiến Phong giữ nàng lại,tay y cũng lạnh cóng,khẽ khàng đặt trên tay nàng làm nàng thoáng rùng mình.

“Cô bệnh rồi”.Giọng y khô cứng. “Trà lạnh không tốt cho sức khỏe đâu”.

Lâu lắm rồi nàng và y chưa được gần nhau như vậy.

Lòng bàn tay y nắm chặt lấy mu bàn tay nàng.

Nàng kinh ngạc nhìn y,đặt chén trà xuống bàn,sau đó mĩm cười: “Chẳng việc

gì,đa tạ ngươi đã quan tâm”.Giọng nói của nàng hờ hững,lạnh lùng.

Đáy mắt màu lam thẫm của Chiến Phong như biến lớn cuồng bạo.

Như Ca khẽ nói: “Ta tại sao lại nghi ngờ ngươi được chứ?”Nàng cười lẳng

lặng nhìn y. “Chẳng lẽ ta lại nghi ngờ cha ta là do ngươi hãm hại hay

sao?” Nàng mĩm cười như đang kể một câu chuyện vui,nhưng ánh mắt lại cẩn thận quan sát vẻ mặt của Chiến Phong.

Chiến Phong cũng nhìn lại nàng.

Dáng người màu lam sẫm ngoan cường nhưng cô độc.

Như Ca chống tay lên trán,khẽ thở dài. “Giang Nam Phích Lịch môn là mối

hiềm nghi lớn nhất.Nếu ngươi khẳng định là bọn chúng,vậy tiếp theo nên

làm sao?”

Chiến Phong lạnh nhạt đáp: “Tiêu diệt triệt để”

Như Ca mĩm cười. “Tốt”

Nụ cười của nàng hệt như lá trúc rơi trên nền tuyết mang một vẻ sáng trong vô ngần. “Ta cũng quyết sẽ không bỏ qua cho kẻ đã sát hại cha ta”

Kế đó,hai người dường như không biết phải nói điều gì đó.

Yên lặng một lúc.

Như Ca nâng bộ đồ pha trà trên bàn đá lên,đấy là bộ vật dụng pha trà mà khi còn sống cha nàng thích nhất.Nàng đứng dậy,nhìn Chiến Phong nói: “Không còn việc gì khác,ta đi trước đây”.

Y gật đầu.

Mái tóc dài của Như Ca xõa trên làn áo trắng,trông có vẻ mỏng manh vô

cùng.Gió lạnh thổi qua,không nhịn được nàng bật ho nhè nhẹ.

Bỗng nhiên…

Chiến Phong cuối người xuống nhặt chiếc áo choàng trắng Như Ca đánh rơi lúc nãy,khoác lên vai của nàng

Như Ca giật mình,bước chân hơi khựng lại

“Đơn thuốc đại phu đã kê,phải uống đúng giờ đấy”.Y như đang nói với khôn