g: “Khóc xong rồi thì đừng buồn nữa”.
“…vâng”
“Phải chóng khỏi bệnh đi”
“…vâng”.
“Vậy mới là Ca nhi ngoan chứ”
Y trìu mến xoa xoa đầu nàng.
Nàng hít một hơi nói: “Sư huynh,muội sẽ không để mình bệnh nữa…muội…còn có nhiều chuyện cần phải làm”.
Thần sắc nàng nghiêm trang khiến y phải cẩn thận “lắng nghe”
“Cái chết của phụ thân cũng thật kì lạ”. Nàng chậm rãi nói. “Phong sư huynh cho là Giang Nam Phích Lịch môn gây ra,nhưng mà…”
“Có gì không đúng chứ?”
Nàng chậm rãi lắc đầu: “Muội cũng không nói ra được,có lẽ một thời gian nữa
sẽ có chút đầu mối.Hơn nữa…”.Nàng ngừng một chút. “Duệ đường chủ với
Phong sư huynh…”.Khi cha còn sống,nàng luôn cảm giác được ánh mắt căm
thù của Duệ Lãng nhìn Chiến Phong,hơn nữa Chiến Phong lại luôn né tránh
nàng.Tuy nhiên,mấy ngày gần đây…
Ngọc Tự Hàn suy nghĩ một lúc lâu.
Sau đó y nói. “Ca nhi,cùng đi với ta nhé”
Như Ca giật mình kinh ngạc.
Ánh mắt y lộ vẻ vô cùng vấn vương. “Tình hình của Liệt Hỏa sơn trang rất
phức tạp,ta lại không thể ở bên cạnh muội.Tuy muội là trang chủ do sư
phụ chỉ định nhưng chưa bao giờ muội nhúng tay vào sự vụ trong trang.”
“Huynh lo ta sẽ gặp nguy hiểm ư?”
Y trầm ngâm. “Dễ thường kẻ ngu ngơ thì bình an,người đa mang thì vướng tội”.
Ánh trăng trên trời cao trắng ngần trong suốt,màn sương mờ ảo như những dải lụa trắng vấn ít lượn lờ,đom đóm chẳng biết tự lúc nào đã bay đi.
Trong rừng cây thật yên tĩnh.
Như Ca im lặng suy nghĩ.
Cuối cùng nàng lắc đầu gượng cười. “Muội thật sự muốn đi cùng huynh,muội
chưa bao giờ muốn làm trang chủ.Thế nhưng,cha đã trao lại Liệt Hỏa sơn
trang cho muội rồi”.Nàng cắn môi,ánh mắt dần dần sáng lên. “Liệt Hỏa sơn trang đã chính thức đối địch với Giang Nam Phích Lịch môn,chốn võ lâm
sắp xảy ra một màn mưa máu tanh hôi.Hiện thời,muội chẳng cách nao rời
khỏi đây được”.
Ngọc Tự Hàn dường như đã sớm biết quyết định của nàng.
Mặc dù y thật sự rất muốn đưa nàng theo,đưa nàng rời xa chốn võ lâm loạn ly ấy.Nhưng rồi cho dù có đi đến đâu,chỉ cần thế gian còn con người thì sẽ còn vô số những vấn đề cần phải đối mặt.
Y muốn bảo vệ nàng,muốn nàng vĩnh viễn không bao giờ ưu sầu.
Thế nhưng nàng đã trưởng thành rồi.
Như Ca nhẹ nhàng nắm lấy tay y,mĩm cười nói: “Đừng lo cho muội,muội sẽ tự bảo vệ mình”.
Nụ cười của nàng rực sáng: “Muội là đứa con gái đầy tự hào của cha mà”.
Hai canh giờ sao
Khi Ngọc Tự Hàn với dáng vẻ phong trần mệt mỏi rời khỏi rừng cây,cất bước về phương xa thì cũng là lúc đêm đã về khuya.
Hoàng Tông đỡ lấy Như Ca,hiếu kì nhìn nàng. “Ồ? Mới chỉ một lúc thôi mà khí sắc của cô đã tốt hơn rất nhiều rồi”.
Như Ca ho khẽ đáp: “Nào có nhanh như vậy”.
Hoàng Tông mĩm cười tinh ranh nói: “Ta chỉ biết Vương Gia vừa tới,bệnh tình của cô đã thuyên giảm”
Sao chứ,nói cứ như thể nàng mắc bệnh tương tư vậy.Có điều,mới vừa rồi nằm
trong lòng sư huynh khóc một hồi,quả thật những uất ức trong lòng cũng
đã vơi đi,đầu óc cũng có vẻ thanh thản hơn nhiều”
Hai người chầm chậm bước đi.
Thật ra lần này Ngọc Tự Hàn đến đây là đã trái với quân pháp,cho nên hành
động của y vô cùng bí mật.Hai nàng ra ngoài gặp mặt cũng không ngồi kiệu hay cưỡi xe,chỉ ở trong rừng cây,cách hậu viện của Liệt Hỏa sơn trang
khá gần,bọn họ trò chuyện trong giây lát thì đã về đến nơi.
Dọc theo con đường nhỏ uốn khúc quanh trang là một hồ nước.
Sương mù trong hồ tỏa ra ngày càng thêm dày đặc.
Ánh trăng dường như bị che phủ.
Màn đêm đen kịt
Hoàng Tông vừa đi vừa xoa xoa tay,phả hơi bảo: “lạnh quá,lạnh đến cóng cả tay mất thôi”.
Như Ca nhường đôi găng ấm cho cô
“Như vậy sao được,cô còn đang ốm mà!”
Như Ca siết chặt áo choáng trên người. “Ta mặt ấm hơn không lạnh đâu”
Hoàng Tông rối rít cảm tạ,đeo chiếc găng tay ấm áp làm bằng da cáo vào,nàng
hít hít cái mũi đang đỏ ửng rồi nói: “lạnh thế này,ngoại trừ chúng tar
a,sợ rằng trong trang chẳng còn ai dám đi lại nữa…”
Ánh mắt Như Ca đột nhiên nhìn xa xa về phía trái,đôi chân cũng dừng lại,lẩm bẩm nói: “Cũng không hẳn”
Mặt hồ trong bong đêm,sương mù ngùn ngụt bốc cao.
Màn sương trắng mênh mong trong màn đêm đen kịt có vẻ thần bí và quỷ dị vô cùng.
Bên hồ có hai người.
Một người áo lam,tóc xoăn,viên bảo thạch bên tai phải âm ỉ chớp sáng.
Người còn lại áo đỏ,chân trần,tóc dài đến nỗi có thể xỏa ra đất,ngón tay y
nâng một chén rượu bằng hoàng kim tinh xảo,vẻ như đang cười nhưng lại
không phát ra một chút thanh âm nào.
Trên con đường nhỏ.
Như Ca kéo Hoàng Tông chỉ về phía người áo đỏ hỏi: “Cô nhìn thấy y chứ?”
“Đương nhiên!”.Hoàng Tông cười nói: “Gần đây Chiến công tử hầu như cả đêm
không ngủ,nghe bọn a hoàn nói,y thường xuyên ngồi yên lặng cả đêm bên hồ sen hoang phế này”
Như Ca giật mình.
Sau đó nàng thở dài: “Ta đang hỏi,cô có trông thấy người mặt áo đỏ kia không?”
“Người mặt áo đỏ nào?”.Hoàng Tông trợn tròn mắt nhìn về phía màn đêm.Cô dụi
dụi hai mắt trông lại lần nữa rồi cười nói: “Cô hoa mắt rồi sao,ở đó chỉ có Chiến công tử,rõ ràng y mặt áo lam,sao lại mặt áo đỏ được chứ?”
Như Ca kinh ngạc hỏi: “Cô không nhìn thấy ư?” Người áo đỏ này mỗi lần xuất hiện đều quỷ mị n