XtGem Forum catalog
Liệu Em Còn Yêu Anh?

Liệu Em Còn Yêu Anh?

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323691

Bình chọn: 7.5.00/10/369 lượt.

n cái giọng “oanh vàng thỏ thẻ” của nó mà thở dài tức tối.

– Đêm qua…em…anh…làm…

– Làm như em có giá lắm vậy. Anh đây không thèm nhá!

– Em nhớ…ngủ…ghế…

– Anh ẵm em lên giường đấy. Vì sợ em cảm lạnh nên anh đành phải cắn răng chịu đựng bưng cái con heo mấy chục ký này lên giường mà còn phải

cứa đôi chỗ ngủ nữa chứ.

– Phòng ai?

– Phòng em chứ phòng ai? Hỏi vô duyên thấy ớn.

– Giường ai?

– Giường em chứ chả nhẽ giường anh? Em còn câu nào thông minh hơn không?

- Ai mướn anh ẵm em để rồi bảo em nặng hả? Chưa cho anh xuống đất là may lắm rồi đấy. SAO CHỔI!!!

Nó đột ngột hét lên làm hắn ôm hai tai lại kẻo không ngày mai phải

vào bệnh viện chữa viêm tai giữa kiêm thủng màng nhĩ vì “nghe nhạc” quá

độ mất.

– Em!

– Gì?

– Anh đói.

– Vậy…anh ăn cháo nha!!!

– Thôi khỏi, hình như bác quản gia nhà anh hôm nay nấu soup. Anh về đây, tạm biệt em. Moazz.

Hắn ba chân bốn cẳng tung mền ra, nhảy xuống giường, mi gió nó,

phóng ra ngoài với tốc độc tên bắn để tránh cái kiếp nạn thưởng thức món cháo có một không hai trên đời “made by Chris” yêu vấu. Nếu hắn phải ăn tô cháo “chè” đó một lần nữa thôi thì cho hắn ăn cả nồi chè đậu coi bộ

còn dễ coi hơn.

If the hero never comes to you

If you need someone you’re feeling blue

If you wait for love and you’re alone

If you call your friends nobody’s home

You can run away but you can’t hide

Through a storm and through a lonely night

Then I’ll show you there’s a destiny

The best things in life they are free.

( Cry on my shoulder )

- Alô! Cháu nghe bác.

- …

“Rụp”…

Nó dùng tay đẩy cánh cửa kính lớn của bệnh viện và chạy thật nhanh

hết mức có thể, nó không biết phòng cấp cứu hiện giờ ở đâu nên cứ chạy

theo cảm tính cho đến khi một bàn tay to lớn của ai đó nắm lấy tay nó và lôi đi. Mắt nó không thấy rõ nữa, tất cả đã mờ nhòe đi vì nước mắt. Nó

chấp nhận mình sẽ không thấy đường, sẽ như thế này mãi cũng được chỉ cần người ấy không sao, nhiêu đó thôi cũng đã quá đủ với nó.

Cánh cửa phòng cấp cứu vẫn đóng im lìm, bác sĩ và y tá cứ liên tục

chạy ra chạy vào càng làm cho tâm trạng nó thêm phần rối bời.

- Alô! Cháu nghe bác.

- Ông chủ đột quỵ, cô chủ mau đến bệnh viện Hoàng Mai đi.

“Rụp”…

Nó như quỳ sụp dưới đất, ánh mắt vô hồn đã đẫm đầy nước mắt chỉ

nhìn về phía cánh cửa như chờ đợi một điều kỳ diệu sẽ xảy ra. Ba mẹ đã

nhẫn tâm bỏ nó mà ra đi, nay lại đến ông sao? Nó không cần gì hết, chỉ

cần ông thôi. Trái tim nó như đang tan ra thành từng mảnh, chưa bao giờ

nó thấy bản thân mình bất lực như lúc này.

Từ năm năm tuổi, nó đã không còn gì nữa, chính ông đã mang đến cho

nó tình yêu thương của gia đình, chính ông đã cứu rỗi cuộc đời non nớt

của nó. Ông cho nó mọi thứ nó cần, yêu thương nó còn hơn những người

cháu khác của ông. Không phải vì nó có khả năng lãnh đạo H&Đ hay vì

thương hại cho tình cảnh mồ côi của nó. Chỉ đơn thuần là ông yêu nó, yêu đứa cháu nội Yến Nhi của ông, chỉ thế thôi.

Cánh cửa phòng cấp cứu mở bật ra, chiếc đèn nêon trên đầu phụt tắt… Nó khụy chân xuống bên hồ Nguyện

Vọng, hai tay ôm trọn lấy đầu và thân mình như muốn bao bọc lấy toàn bộ

cơ thể để tránh né sự thật rằng nó đã mất ông.

– Xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức, gia đình nên chuẩn bị tinh thần rằng bệnh nhân sẽ ra đi bất cứ lúc nào.

Nó thấy lạnh, lạnh lắm. Nó không dám đối mặt với tất cả, nó đã chạy ra khỏi bệnh viện mà không một lần nhìn lấy chiếc băng ca nơi ông đang

nằm. Nó không muốn làm gì nữa, nó chỉ muốn mình có thể mất đi ý thức để

không phải đau như thế này.

Một vòng tay ôm chặt lấy nó từ đằng sau như muốn truyền hơi ấm và

sức mạnh cho người con gái yếu đuối này. Vòng tay càng siết chặt hơn,

chặt hơn nữa khi từng tiếng nấc của nó xuất hiện. Nó biết, nó biết ai

đang ôm nó nhưng liệu nó có đủ dũng cảm để đối mặt với tất cả hay không? Nó nâng đôi bàn tay của mình ôm lấy vòng tay đó như muốn trả lời rằng

nó nhận lấy sự đồng cảm của người ấy.

– Khóc đi em. Khóc sẽ đỡ hơn nhiều đó.

Hắn gục đầu mình lên vai nó và nhắm mắt để có thể cảm nhận hết nỗi

đau của người con gái mà hắn yêu. Hắn ước gì mình có thể san sẻ bớt một

chút gì đó để nó không phải đau đớn như thế này.

– Tại sao?…Tại sao ông trời…lại bất công…với em như thế

chứ?…Hức…Ông ta…đã đưa ba mẹ đi…rồi giờ đây…còn muốn cướp…cả ông nội

nữa…Hức…Ông ta muốn em phải…đau khổ…cả đời này sao?…Hức…Để em phải cảm

nhận…cảm giác cô đơn…suốt cuộc đời này sao?…Hức…Em đã…làm gì sai

chứ?…Hức…Tại sao…không trừng phạt em đi…mà lại nhẫn tâm…ra tay với ông

chứ?…Hức…Ông cả đời…sống lương thiện…hết lòng vì con cháu…tại sao lại

đối xử…với ông như vậy?…Hức…Hức…

– Cuộc đời bất công thế đấy em. Chết không phải là hết, chết là bắt đầu một cuộc sống khác hạnh phúc hơn ở một thế giới mới, nơi đó không

có khổ đau hay bệnh tật gì cả. Biết đâu ông sẽ tìm thấy ba mẹ em để họ

có thể phụng dưỡng cho ông.

– Nhưng rồi…em sẽ ra sao…khi không có ông?…Hức…Em đã quen với

việc…chiều chiều cùng…ông ăn cơm…cùng ông đi dạo…cùng ông giải quyết…mọi công việc…Hức…Em không dám…tiếp tục sống trong cảnh…mà không còn bất

kỳ…