y doesn’t have any opinion, I will finish our meetings. ( Nếu mọi người không có bất kỳ ý kiến nào nữa thì tôi sẽ kết thúc cuộc họp của chúng ta tại đây )
Mọi thành viên của công ty rời khỏi phòng họp chỉ còn lại mình nó
gom hết những giấy tờ cần thiết. Quay đầu nhìn ra bầu trời trong xanh
của thành phố New York xa hoa này, nó khẽ thở dài.
Thời gian trôi qua mau thật, có trốn thì nó cũng chẳng trốn được cả đời. Tình cảm nó dành cho người con trai ấy vẫn không hề thay đổi dù có trãi qua bao nhiêu tháng ngày đi nữa. Vết thương trong tim vẫn âm ỉ đau và nhói lên những khi nó nhớ về hắn, về những kỉ niệm của hai đứa hay
chỉ là giấc ngủ mỗi đêm bị giật mình vì cô đơn.
“Cộc…Cộc…Cộc…”
– Mời vào.
– “Chủ tịch, ngài có bưu phẩm gửi từ Việt Nam” Phúc – thư ký riêng của nó khệ nệ bưng một chiếc hộp giấy màu nâu vào.
– “Anh để đó đi” Nó không ngẩng đầu lên mà vẫn tập trung vào đống giấy tờ cần phải ký duyệt cho xong trong ngày hôm nay.
Phúc không ra ngoài mà vẫn đứng tại vị trí cũ như thế nhìn nó. Anh
biết quy tắc làm việc của vị chủ tịch khó tính rằng đừng làm phiền nó
trong lúc giải quyết công việc. Tuy chỉ mới sấp xỉ 20 tuổi thôi nhưng đã giữ vai trò cao nhất của một tập đoàn gây tranh cãi khắp năm châu này.
Đừng trông vẻ bề ngoài mà bắt hình dong bởi tất cả các cổ đông và khách
hàng đều một lòng một dạ nể phục con người không những tài giỏi, thông
minh mà còn quyết đoán, tinh khôn trong thương trường lắm mưu mô xảo
trá.
– Còn chuyện gì sao?
– Vâng. Trần thị đang rao bán cổ phần trên thị trường chứng khóan.
Giá đang tuột dốc thảm hại vì thị trường làm ăn của Việt Nam năm nay khá khủng hoảng.
– Mua hết cho tôi.
– Còn Hàn gia?
– Không liên quan.
– Vâng. Tôi xin phép.
Đến khi cánh cửa được đóng lại nó mới buông bút xuống, dựa lưng vào chiếc ghế dựa khẽ buông tiếng thở dài. Cả năm nay nó luôn đối đầu với
Trần thị vì mối thù năm xưa. Nó không những muốn chính tay mình nã súng
vào đầu tên đàn ông nhẫn tâm giết chết biết bao nhiêu người khiến nó
cùng hai đứa bạn lâm vào con đường mồ côi với những đêm không thể nào an giấc khi cơn ác mộng năm nào lại tràn về mà còn khiến lão tán gia bại
sản, có nhà mà không thể về. Đó mới chính là sự trả thù tàn bạo nhất.
Nhưng còn hắn? Người con trai mà nó… vẫn yêu.
Nó mở bung chiếc hộp bưu phẩn mà Phúc đưa vào lúc nãy. Bên trong
chỉ vọn vẹn một phong thư, một vé máy bay hạng nhất và khẩu Swift của nó ngày nào. Giờ thì nó biết ai là người gửi đến rồi.
Mở phong thư ra và đọc từng dòng từng chữ một trong những cái nhíu mày ưu tư.
Chris thân yêu! Mày đi cả năm rồi thì chắc cũng vui vẻ thoải mái phần nào chứ nhỉ? Trong khi ở đây tao và lão Bin phải gánh nhiệm vụ
giúp mày trong cơ cực khủng khiếp đây.
Phải khó khăn lắm tao mới uy hiếp anh Ken lấy được địa chỉ nơi mày
đang ở. Đi mà biệt vô âm tín luôn thì về đây coi chừng tao.
Nói chứ tổ chức yêu cầu mày về gấp, chắc mày cũng nhận được email
rồi chứ gì? Thời cơ đến rồi. Tao biết chuyện tập đoàn Trần thị đang đứng bên gờ phá sản là do một tay mày gây ra và Angel cũng đang rất nung nao mấy tháng nay.
Tao gửi vé máy bay ngày cuối tuần này cho mày, tranh thủ sắp xếp về đây để còn phụ bọn tao ra tay chứ. Ngày này chẳng phải cả ba chờ biết
bao lâu rồi sao?
Lão Bin nói nhớ mày lắm đấy, lão còn nói mày về thì lão sẽ mua cho
mày cả xe kem tha hồ mà ăn bù cho những ngày không mua cho mày.
Thôi tao phải đi làm nhiệm vụ tiếp đây. Nhớ về sớm nhá. Tới thì gọi cho bọn tao ra rước.
Bạn mày
Suz Quẳng bức thư vào thùng rác, nó lấy khẩu Swift giắt vào trong áo khoát như mọi lần mình vẫn thường làm. Sau đó, nó bước ra khỏi công ty hiên ngang trước những ánh mắt ngưỡng một
cùng sợ hãi của mọi người.
– “Chủ tịch. Tôi đưa ngài về” Phúc vội vội vàng vàng cầm chìa khóa
xe bước theo đằng sau nó tiến vào thang máy để xuống nhà xe lấy xe.
– Đặt vé máy bay về ViệtNamvào ngày mai cho tôi. Tất cả mọi kế
hoạch trong thời gian tới, cái nào hủy được thì hủy, cái nào không hủy
được thì giao cho Tổng giám đốc Trương xử lý và fax văn bản vào email
sau khi xử lý xong.
– Vâng.
Cũng vì sự kiện năm đó mà nó đã bỏ tổ chức ra đi. Nhưng có lẽ, bây
giờ, nó phải trở về. Thời điểm trả thù… đã thật sự chín muồi.
Việt Nam
Sân bay Tân Sơn Nhất, 9pm.
Cuối cùng nó cũng đã đặt chân xuống mảnh đất quê hương thân yêu sau khỏang thời gian khá dài xa cách. Hít thở lấy không khí trong xanh của
bầu trời thành phố rồi nó mới tung tăng ra xe về biệt thự Hoàng gia.
Căn biệt thự vẫn thế, vẫn một màu trắng xen lẫn xám cổ kính như một toà lâu đài nguy nga thời Pháp thuộc. Mọi người không thay đổi từ bộ
đồng phục của người giúp việc, bác gác cổng, cô làm vườn, ông quản gia
đến cung cách phục vụ và tình cảm của họ đối với cô tiểu thư đáng yêu
này.
– Mọi người, con đã về đây!
Nó hét lên trong niềm hân hoan cộng với nhớ nhung ngôi nhà đã chứa
đựng biết bao nhiêu kỷ niệm vui buồn bên cạnh ông nội và nhưỡng người
làm nhưng với nó, họ luôn luôn là những người chị, người anh, ông bà
đáng kính.
Ai ai thấy cô tiểu thư giỏi giang nhưng