Em không biết đâu. Không biết đâu! Em muốn về quá. Bắt đền
anh!”
Hoàng Sơn mỉm cười, anh dịu giọng dỗ dành cô:
“ Bé ngoan, đi đâu mà giờ mới gọi cho anh? Đêm mai anh về
London với em rồi, không thích sao?”
“ Ưm. Có thích. Nhưng
em vẫn thích Hà Nội hơn. ”
“ Thôi nào, mấy tháng
nữa mình lại cùng về. Anh nhớ em lắm!”
“ Xuỳ xuỳ. Toàn nói dối
thôi. Nhớ em, thế mà cả ngày cũng không chịu gọi cho em.”
“ Vì anh muốn đợi em
gọi cho anh.”
“ Thế nhỡ em không gọi
thì sao? Hoặc anh bận không nghe máy được thì sao?”
“ Chỉ cần là em gọi,
anh sẽ rất vui. Dù bất cứ lúc nào có thể anh sẽ đều nghe máy. Mong còn chẳng được.
Hãy nhớ rằng, anh luôn đợi em!”
Ngọc Minh cười ngọt ngào, cô chúc anh ngủ ngon sau đó tắt
máy. Cô không hề biết rằng có thể cuộc gọi tiếp theo anh và cô đã lạc mất nhau!
Cuộc gọi kết thúc,
Hoàng Sơn cố nhắm mắt ngủ thêm lúc nữa. Trời đã chuyển ngày. Những vạt sương
đêm đang tan dần báo hiệu mặt trời sắp đến.
Sau khi bố mẹ anh rời
nhà tới cơ quan thì Sơn cũng thay đồ và chạy xe vòng ra Quảng Bá. Sơn không hề
biết có một chiếc xe vẫn đi theo anh. Con đường ngoại thành luôn vắng lặng, thỉnh
thoảng mới thấy bóng dáng của chiếc xe bus tạt qua. Một vài chiếc honda đời cũ
đi vội để kịp chuyến hàng buổi sáng. Đưa mắt nhìn qua cửa kính, con đường trên
đê vẫn như xưa. Đã hai năm rồi vậy mà Quảng Am vẫn không hề đổi khác. Cho xe dừng
lại, anh bước vào chợ hoa lẫn trong đám người đang tấp nập mua bán. Có lẽ do trời
lạnh lên người ta đến cất hoa muộn hơn ngày thường.
Đút hai tay vào túi
quần, anh kiên nhẫn nhích từng bước trong dòng người xa lạ, thỉnh thoảng những
ôm hoa còn ướt sương lại chạm nhẹ vào tay áo Sơn. Song điều đó không hề làm anh
khó chịu. Nó gợi nhớ cho anh về kỷ niệm một thời từng có với Mai. Anh và cô đã
từng nắm tay nhau đi giữa chợ hoa này. Hoa vẫn đây, mà cô thì đã mất!
Anh nhớ, vào mùa này,
Mai vẫn thường chọn những ôm bách nhật tím sậm hoặc là phăng sê mang hương vị
nhớ nhung. Đi nửa vòng thành phố, anh chỉ muốn tìm cho mình một cảm giác đã
không còn, muốn tìm những bông hoa rực rỡ nhất để mang đến mộ cô cúi chào lần
cuối.
Hít một hơi thật sâu,
ánh mắt anh hướng về phía trước. Những ánh đèn vàng le lói của hàng hoa không đủ
sưởi ấm tiết trời mưa Hà Nội. Chợ hoa Quảng Am vẫn còn mờ sương sớm, những bóng
người cũng hiện lên không mấy rõ ràng...Bước chân anh vẫn chậm rãi nhích từng
chút một trong dòng người tấp nập. Một cơn đau đến tê dại ập đến, Hoàng Sơn chỉ
biết khuyụ gối, anh ngã xuống dưới nền đường ướt nhẹp. Máu thấm dần bên ngoài
chiếc áo vest đen. Mùi máu tanh xộc ra, những người qua đường đều dừng chân
kinh ngạc.
Tiếng ai đó hét lên đầy
hoảng sợ, dòng người tản ra sợ hãi. Một vài người khác không dám nhìn chỉ biết
quay mặt đi và lấy tay bịt miệng để không thốt ra. Hơi thở của anh vô cùng yếu ớt.
Mọi thứ đều trở nên mơ hồ vô cùng còn những con người chẳng thể vô tâm. Họ đã
quay lưng bỏ đi trong sợ hãi nhưng lại quay đầu lại vì sợ có người sẽ bỏ mạng
nơi này. Cố giữ lại chút tỉnh táo cuối cùng trong đau đớn, Hoàng Sơn tìm chiếc
Iphone trong túi, bàn tay anh run run, đôi mắt đầy bi thương nhìn về phía người
đàn ông vẫn chưa hoàn hồn trước mắt mình...
Là số máy của con
trai gọi tới, ông Hiệu điềm tĩnh nhấc máy trả lời. Tiếc là giọng của một người
xa lạ nói con trai ông vừa bị sát hại trong chợ hoa Quảng Am hiện đã được đưa
vào Việt Đức. Cố gắng bình tĩnh nhờ người báo tin giữ liên lạc, ông vội vã rời khỏi phòng làm việc...
Dãy hành lang bệnh
viện chưa bao giờ dài đến như vậy. Tiếng gót giầy không ngừng nện xuống nền gạch
đã hoen màu trong viện Việt Đức. Người đưa con trai ông vào viện là một chàng
trai có vẻ cũng còn khá trẻ. Thấy ông đến, anh ta vội nắm tay ông và cố trấn
an:
“ Bác sĩ đang phẫu thuật. Xin chú cứ bình tĩnh. Cậu ấy còn
trẻ, mong sẽ có thể lực tốt để vượt qua.”
Đôi mắt ông Hiệu đục ngàu, giọng ông lạc đi và khàn khàn.
Ông nói:
“ Cảm ơn cháu. Cháu có thể nói rõ hơn tình hình được không?”
Chàng trai tỏ vẻ bố rối, anh cũng chỉ biết nói lại những gì
đã xảy ra.
“ Tất cả chỉ đến trong tích tắc. Vì là buổi sớm nên chợ hoa
cũng đông người, không ai để ý được đến ai. Mà con trai chú cũng đột ngột ngã
xuống rồi máu chảy ra.”
Ngừng một lát, anh nói tiếp
“ Cậu ấy đã ngất đi nhưng trên đường đến viện lại tỉnh lại rồi
nghiến răng thật chặt. Chỉ cho đến khi vào phòng mổ thì mới nhắm mắt lại. Bác
sĩ nói qua là cậu ấy bị trúng ba phát đạn, do súng bắn tỉa ở cự li gần. Những
gì cháu biết chỉ có thế!”
Ông Hiệu gần như chết
lặng khi nghe cậu thanh niên trước mặt nói. Con trai ông từ trước đến nay phần
lớn sinh sống ở nước ngoài, tại sao lại có người ám sát? Dãy ghế chờ trên hành
lang bệnh viện giá lạnh tới tận tâm can người làm cha. Câu thanh niên để lại số
điện thoại cho ông rồi cũng xin phép về trước. Thư kí của ông sau khi làm xong
thủ tục nhập viện thì ngồi xuống gần cạnh. Gương mặt người làm cha chỉ trong nửa
tiếng đồng hồ trôi qua dường như già thêm mấy tuổi. Giọng ông trầm khàn nói với
người bên cạnh:
“ Ch