n ta từng thu dưỡng một tiểu long tử, ta thì kém người một
chút, chỉ nuôi một con Cửu Vĩ Hồ không cha không mẹ.
Ta âm thầm
suy đoán, vị nam tử trẻ tuổi nằm trong quan tài kia có lẽ là vị long tử
đã được mẫu thân nhặt về. Chỉ là vì sao thằng nhãi Nhạc Kha lại gọi mẫu
thân là “tỷ tỷ”, nếu không có gì hiểu lầm, chắc hẳn phía sau việc này là một bí mật.
Ta cứ thế cố hết sức vắt óc suy nghĩ, bản thân lại
đang trong thế giới tối đen, không cảm nhận được sự trôi chảy của thời
gian, lại không có trăng sao để tính ngày tính tháng, thế nên cũng không biết đã qua mấy ngày mấy tháng rồi. Có điều thân này vô ảnh vô hình,
không biết nóng lạnh, cũng không cần ăn uống tắm rửa, cho nên ta rất vừa ý, cứ thế mãi miếc rong chơi nơi thế giới tối đen ấy.
Cũng không biết trải qua bao lâu, ta thấp thoáng nhìn thấy ở phía xa xa một tia
sáng nhợt nhạt, giống như được phát ra từ một hòm châu báu bị phong kín, chỉ còn một khe hở nhỏ, nhưng cũng có một chút ánh sáng lọt ra.
Ta từ khi không còn chân thân thì thật vô cùng thuận tiện, chỉ cần tập
trung tư tưởng, trong nháy mắt đã đến vùng phụ cận nơi phát ra ánh sáng. Xem xét xung quanh, ta phát hiện chỗ phát ra ánh sáng là một nơi rất kỳ lạ: không tường phân cách, cũng không có cửa lớn, cửa sổ. Vệt sáng lúc
nãy kỳ thực là một lằn ranh, phân ra thế giới tối đen ta đang đứng, và
một thế giới khác tràn ngập ánh sáng, giống như sự chia cách giữa đêm và ngày. Ta từng nghe nói qua thượng cổ Cửu Lê Hồ rất là thần kỳ, có thể
thu tóm được cả trời đất vào bên trong, chỉ là sớm đã bị đánh cắp, có lẽ nào ta đang lạc vào bên trong Cửu Lê Hồ?
Thăm dò đánh giá một
phen, thế giới tràn ngập ánh sáng dường như cũng vô cùng vô tận không có biên giới, ta nghiêng tai nghe ngóng, bốn phía yên ắng không một tiếng
động. Ta không hề do dự, lập tức xăm xăm đi qua, quay đầu nhìn lại, lòng không khỏi cực kỳ chấn động –— ta bất quá chỉ mới tiến lên phía trước
chừng hai bước chân, quay đầu nhìn lại đã không thấy thế giới tối đen
đâu cả, hiện tại ta đang đứng ở một nơi tràn ngập ánh sáng khôn cùng.
Thứ ánh sáng này không giống như ánh mặt trời chói chang nóng rát của
Mão Nhật Tinh Quân, mà giống như được phát ra từ rất nhiều viên dạ minh
châu chồng chất lên nhau, óng ánh tràn ngập màu sắc, vừa nhu hoà vừa ấm
áp. Ta mặc dù tính tình
ngang bướng, nhưng cũng biết rõ bản thân hiện tại thân cô thế cô không
nơi nương tựa, không giống như Đan Chu lúc nào cũng có mẫu thân ruột
thịt ở phía trên thay nàng ta tiêu tai giải nạn. Còn ta, từ khi bị phạt
đến núi Nữ Sàng, sống chết không rõ nhưng cũng chả có ai để tâm. Mỗi khi nghĩ đến đây lòng ta lại chùng xuống.
Có điều nơi ta đang đứng
là một thế giới ngập tràn ánh sáng, ngay cả cái bóng của mình cũng chẳng thấy đâu, cho nên bao nhiêu tổn thương, tủi hờn cũng chỉ là những ý
nghĩ thoáng qua trong óc ta, trong nháy mắt những ý nghĩ này đã bị ánh
sáng nơi đây xua tan, trong tim ta chỉ còn lại sự tò mò, thích thú.
Ta một lòng muốn tìm ra ngọn nguồn của thế giới sáng rực này, chừng nửa
canh giờ sau, ta nhìn thấy từ phía xa xa một bóng dáng màu trắng, bóng
dáng ấy tiến lại phía ta mỗi lúc một gần, khi đứng trước mặt ta liền ân
cần chào hỏi: “Thanh nhi, vì sao nàng không từ mà biệt?” Nói xong còn
định tiến đến ôm lấy ta.
Ta vô cùng kinh hãi, há hốc mồm hỏi hắn: “Ngươi nhìn thấy được ta?” Thân ảnh màu trắng này nhướng mày mỉm cười,
đó là Nhạc Kha mà ta từng thích. Nhạc Kha cười to: “Ta thường hay đi đến nơi này trong mơ, để có thể nhìn lại một ít chuyện cũ năm xưa, nhưng
trước nay chưa từng gặp qua một vị tiên hữu nào nơi đây, thực sự rất
tịch mịch!” Ta mặc dù không biết vì sao hắn xuất hiện ở nơi này, nhưng
có thể ở trong một thế giới xa lạ tình cờ gặp lại bạn cũ, cũng coi như
là một chuyện may mắn. Ta suy nghĩ một lúc rồi cất tiếng hỏi bằng giọng
nghi hoặc: “Ngươi thường đến thế giới này, chắc hẳn sẽ biết cách nào rời đi?” Hắn thân thiết nắm lấy tay của ta. Kỳ lạ là ta lại cảm giác giống
như linh hồn mình mọc ra một cánh tay, tuy rằng không nhìn thấy cánh tay ấy nhưng vẫn có cảm giác rất quen thuộc, giống như cảm giác trước đây
hắn từng nắm tay ta. Nếu ta không thể tìm thấy tay mình thì làm sao có
thể rút tay ra khỏi tay hắn được, do đó đành để hắn nắm lấy.
Hắn
trừng mắt nhìn ta, rồi lại thở dài: “Ta chưa bao giờ dám nghĩ sẽ được
gặp Thanh nhi trong mộng, Thanh nhi bây giờ nhìn còn đẹp hơn hồi mới
quen vài phần. Nếu nàng muốn rời khỏi thế giới này, chỉ cần tỉnh dậy từ
trong mộng, tự khắc sẽ rời khỏi, chẳng có gì khó cả.” Ta ngơ ngác nhìn
hắn, nói không nên lời. Hắn biết chính mình đến như thế nào, đương nhiên hiểu được như thế nào rời đi. Ta lại không biết chính mình vì sao lạc
đến đây, cho nên cũng không rõ cách nào rời khỏi?
Có lẽ hắn thấy
bộ dáng ngơ ngác của ta thật thú vị, liền xích lại gần ta, nhìn ta bằng
ánh mắt chan chứa tình cảm: “Ta thật không ngờ Thanh nhi có thể quyến rũ động lòng người đến vậy.” Ta nhìn bộ dáng hay quên của hắn, định mở
miệng nhắc hắn vài câu, nhưng lại sợ làm hắn thương tâm, đành nuốt xuống câu