c ra, thần sắc
nghiêm nghị, xông về phía trước chạy đến nơi đó, nương nhờ vào ánh trăng sáng, nàng nhận ra người đó chính là Phượng Đạm.
Phượng Đạm cũng giống như Hồng Oanh, đều là côi nhi. Có điều chân thân Phượng Đạm chính là phượng hoàng, từ nhỏ được ngoại tổ mẫu thu dưỡng, tình như con ruột, cực kỳ hiếu thuận. Sau khi trưởng thành lại thành thân với dì, phận là
con rể, lúc này không kịp ứng cứu, thấy ngoại tổ mẫu lìa trần, gần như
bi phẫn cuồng loạn, nghiêm khắc chỉ trích dì, quan hệ phu thê của hai
người vốn đã không hòa hợp, lúc này chính là đã không còn cơ hội cứu
vãn.
Dì tự tay sát hại thân mẫu, lẽ nào còn sợ điều gì nữa? Bà
chạy đến dưới chân ngoại tổ mẫu, tức giận oán trách người yêu thương con gái nhỏ quá đáng, nhưng lại không hề bận tâm đến sống chết của bà.
Phượng Đạm phẫn nộ vô cùng, oán giận bác bỏ: bà giết hại mẫu thân đã
không hối cải, lại còn đem mọi tội lỗi đẩy hết cho người đã khuất. Nếu
ngoại tổ mẫu không yêu thương bà, lẽ nào lại ép hai người thành thân?
Chỉ vì biết được bà một lòng với Phượng Đạm, suy tính mọi đường để dượng thành thân với một phụ nữ lòng dạ rắn rết như bà–Hôm nay hối hận cũng
đã muộn màng! Ta ngây ngốc đứng tại chỗ, bị chuyện này kinh hãi đến độ không thể động đậy.
Những năm qua dì giả mạo công chính, một khi bị bóc trần, lộ ra bên trong
chính là độc ác rắn rết, sự đáng sợ này còn vượt xa sở liệu của ta.
Ta ôm bộ y phục của mẫu thân một hồi lâu, cảm thấy trên đó đã bị nước mắt
thấm ướt đẫm, trong lòng chua xót không thua gì Hồng Oanh. Ngồi phịch
xuống, đỡ Hồng Oanh dậy nức nở nói: “Nếu như cô đã là nghĩa nữ của ngoại tổ mẫu, là nghĩa muội của mẫu thân, đương nhiên cũng là dì của Thanh
Loan, đại lễ như vậy, sau này vạn vạn không thể thi lễ nữa!”
Hồng Oanh lúc đầu không chịu, sau bị ta kéo dậy, có lẽ vì thể lực mệt mỏi,
nàng ngã về sau, bệt xuống trên nền đất kim chuyên. Trong lòng ta hoang
mang khó định, ngồi sát bên nàng. Lần này Phương Trọng cũng không hề quở trách gì nàng, cũng ngồi xuống bên cạnh, trầm ngâm nói: “Nói như vậy,
năm đó đại phò mã Điểu tộc Phượng Đạm tạ thế, cũng có can hệ tới chuyện
này?” Sắc mặt nàng bỗng dưng trắng bệch, như thể vô cùng sợ hãi: “Lẽ nào cái chết của Phượng Đạm cũng là vì Xích Diễm?”
Ta vuốt ve y phục của mẫu thân, mơ hồ như thể trông bộ y phục ấy chứa đựng hơi ấm của
người, có thể khiến tâm thần ta phấn chấn: “Chuyện này có lẽ không can
dự gì đến dì đâu? Nghe nói dượng qua đời trên chiến trường khi giao
chiến với tộc ta.”
Đôi mắt Hồng Oanh phiếm đỏ, lại rưng rưng rơi lệ: “Chuyện này, cũng có quan hệ rất lớn tới Đại công chúa.”
Thì ra từ khi dượng tận mắt chứng kiến dì sát hại ngoại tổ mẫu, trong lòng
đau đớn vô cùng, nhưng hai người đã có Đan Chu, dượng lại không có dũng
khí ở trước mặt người trong tộc vạch trần chân tướng. Đêm đó dì đem
ngoại tổ mẫu về Phượng Tê Cung, nói với bên ngoài là ngoại tổ mẫu vì
chuyện mẫu thân thành thân mà tức giận đến sinh bệnh. Chính vào lúc này, chiến tranh giữa Thiên tộc và Tu La tộc lại nổ ra, dượng Phượng Đạm vốn dĩ không cần tự mình ra chiến trường, nhưng dượng lại dâng sớ lên thiên đình xin ứng chiến, dẫn theo một đoàn chiến tướng Điểu tộc, đi đến
chiến trường.
Có một binh tốt Điểu tộc may mắn sống sót trong
trận chiến đó tận mắt trông thấy sự anh dũng của dượng, đao kiếm ở ngay
trước mặt, mắt cũng không hề chớp, bao nhiêu lần lấy thân tiếp cứu, hoàn toàn không chú ý đến an nguy của bản thân, cuối cùng hi sinh trên chiến trường.
Cái chết của dượng truyền đến Điểu tộc, bên ngoài loan
truyền dì phu thê tình thâm, nỗi đau mất chồng khiến dì gần như phát
điên, đại thống lĩnh không chịu đựng được đả kích mất đi con rể, cuối
cùng qua đời vì bệnh.
Duy chỉ có Hồng Oanh biết, ngoại tổ mẫu sớm đã tạ thế, chỉ là dì tìm giường huyền băng bảo dưỡng thi thể người mà
thôi. Dượng Phượng Đạm vốn dĩ trong lòng cắn rứt vì không thể cứu ngoại
tổ mẫu, một lòng muốn chết.
Dì Xích Diễm mất mẹ tang chồng, cùng
lúc chịu hai sự đả kích lớn, đem toàn bộ nợ nần này tính hết trên người
mẫu thân, vì vậy thượng sớ lên Thiên Đế, xin xử phạt mẫu thân. Phụ thân
đang ở chiến trường, vì vậy bà tính kế lừa mẫu thân về núi Đan Huyệt.
Mẫu thân nhớ ngoại tổ mẫu, vừa nghe ngoại tổ mẫu lâm bệnh, người truyền
tin lại nói không thích Tu La, lập tức dắt theo Nhạc Kha và ta quay về
núi Đan Huyệt.
Toàn bộ đều không ngoài sở liệu của dì, mẫu thân quả thật đã chết dưới chín chín tám mốt đạo Hồng Thiên Huyền Lôi.
Chỉ có một điều dì không ngờ tới, chính là bên người mẫu thân lại dẫn theo Nhạc Kha và ta.
Nhạc Kha bị trúng Hồng Thiên Huyền Lôi suýt nữa hồn phi phách tán, may có
phụ thân tập hợp lại trấn giữ tại địa cực Đông hải, còn ta, lại lưu lạc
đến núi Đan Huyệt, trở thành mỹ danh cho sự nhân nghĩa của dì.
Ta với Nhạc Kha vốn dĩ như sao Hôm với sao Mai, nhưng vì ân toán tình thù
của phụ mẫu hai bên, thế nhưng lại ngoài ý muốn gặp gỡ làm bạn với nhau
suốt mấy ngàn năm.
Chuyện cũ giăng mắc, quá nhiều khúc chiết. Ta
phẫn nộ vô cùng, tức giận nói: “Dì độc ác như vậy, hại chết mẫu thân
