vẫn là nên nghỉ ngơi nhiều hơn. Còn Phượng Viêm Lệnh, tiểu công chúa
cũng không dùng đến, chi bằng trước hết vẫn ký gửi trong người cô nương. Cô đã bảo quản hơn vạn năm cũng không phải nhất thời, theo ta thấy để
cô bảo quản vẫn an toàn hơn!’
Hồng Oanh bị lời này của nàng thuyết phục, liền lau nước mắt đứng dậy, cáo lỗi lui ra.
Tâm thần ta hoảng loạn, chỉ ôm chặt y phục của mẫu thân, đem chuyện này
ngẫm lại một lần nữa từ đầu đến cuối. Phương Trọng tiễn Hồng Oanh đi rồi quay lại đẩy ta: “Công chúa, chuyện này người muốn xử lý thế nào?”
Ta ngây ngẩn ôm y phục mẫu thân, mơ hồ như thể cảm giác được mùi hương của người vẫn còn lưu lại trên chiếc áo ấy, tưởng tượng ra cảnh năm đó
người bị đánh chín chín tám mốt đạo Hồng Thiên Huyền Lôi, trong lòng
quặn lên từng đợt, cơ hồ muốn nói cũng thốt không được một câu. Tuy
nhiên, Phương Trọng lại bức bách hỏi, ngẫm nghĩ, nói: “Đợi phụ thân quay về, tỷ đem chuyện này bẩm rõ với người, tùy phụ thân xử trí.”
….Ta thật sự muốn cầm kiếm chém đến Phượng Tê Cung, một đao kết liễu sinh
mạng Xích Diễm…Không, một đao kết liễu là quá hời cho bà ta rồi, ta cũng phải đem bà ta chém tám mươi mốt nhát, để bà ta cũng thử nếm trải cảm
giác đau đớn khổ sở mà mẫu thân phải chịu năm xưa… …
Một đêm này
yến tiệc trong cung kéo dài đến tận khuya, phụ thân uống có chút say, ta nghe thấy tiếng ken két của cửa lớn nơi chính điện, nghe thấy người hỏi Phương Trọng: “Công chúa đã ngủ? Lẽ nào giận rồi?”
Nền đất bên
trên nội điện trong Tư Hoàng Điện rải một lớp bột phấn trắng phát sáng
lấp lánh, mơ hồ như tắm ánh trăng. Chính là vụn phấn của minh châu chiếu sáng nội điện bị ta dùng tiên pháp đánh vỡ. Trong bóng đêm cô tĩnh ta
ôm lấy y phục mẫu thân, ngồi ngây ngốc hồi lâu.
Ta nghe thấy lời
đáp của Phương Trọng, cách hai cánh cửa điện nặng nề, giọng nói nàng
cũng không rõ ràng, sau đó là một tiếng quát lớn, dường như phụ thân lại đánh bay một chiếc ngọc án, nghe thấy tiếng người gầm lên: “….Sao có
thể đem chuyện này nói với Thanh nhi….”
Cho dù là lần bị dì Xích
Diễm lập mưu, ta trở lại thành lần đầu tiên cũng chưa từng thấy người
nổi giận bừng bừng như vậy, trong lòng hoảng hốt, lần trước thấy Hồng
Oanh đau đớn khóc lóc, phụ thân đã nổi giận, lẽ nào chuyện này người sớm đã biết rõ sự tình? Chỉ là giấu ta?
Ta biết trong lòng người,
mẫu thân là một bóng hình không thể nào chạm đến, cái chết của mẫu thân
chính là hồi ức đau đớn nhất suốt cuộc đời này của người. Hồng Oanh lại
đem nội tình bên trong thảm sự này vạch ra, không khác gì nặng nề rạch
lên vết sẹo của phụ thân, nhưng nghe tiếng phụ thân nổi giận, chính là
vì sợ ta đau khổ.
Nhạc Kha là trưởng tử của Thiên đế…Năm đó hạ
lệnh đánh mẫu thân hôi phi yên diệt, chính là Thiên Đế hiện tại Tiễn
Nghiêu, là thân phụ của hồn phách người ấy…
Trong lòng ta đau đớn đến không cách nào thở nổi, như thể có một lưỡi đao cùn đang từng nhát
từng nhát cắt xuống, muốn đem chuyện cũ từng chút từng chút bới lên,
dùng mối hận cũ này đào xới ra người đó trong lòng ta…Ít nhất là từ giờ
sẽ quên đi…Từ giờ sẽ rời xa…
Ta nhắm mắt lại, có giọt lệ nóng hổi trào ra.
Bên tai là âm thanh trầm thấp của Phương Trọng nơi chính điện, ta biết, để
phụ thân nghe được chuyện xưa oán cũ này, chính là rạch lên miệng vết
thương nơi người, khiến miệng vết thương đó máu tươi lại ràn rụa chảy,
cho dù là vậy, ta vẫn không thể lùi bước.
Cánh cửa lớn của chính
điện “bang” một tiếng, có tiếng bước chân nặng nề bước đến, cửa sườn
điện cũng bị mở tung, một bóng người cao lớn sừng sừng như núi, chậm rãi tiến vào, ôm chặt lấy cả ta và chiếc áo của mẫu thân đang giữ trong
ngực vào lòng, ta ngồi bất động trên ghế đã lâu, toàn thân cứng đờ, nặng nề tựa ra phía sau, cảm giác được toàn thân đều tiến vào trong một lồng ngực dịu dàng ấm áp, phảng phất như chỉ một khắc này, bản thân trở
thành một điểu nhi không biết đến sự đời kia.
Ta níu chặt tay áo
Nhạc Kha, rõ ràng con đường trước mắt còn chưa rõ, nhưng lại liều mình
không chịu để hắn quay về Thiên đình làm Thái tử– Bướng bỉnh như vậy,
quả thật không giống ta thường ngày.
Hắn nhíu chặt đôi mi dài, kéo dài giọng : “Thanh nhi, nàng định thế nào?”
Ta định thế nào?
Nâng mắt nhìn quanh, phụ thân đứng cách đó ba bước quắc mắt nhìn: “Nha đầu,
lẽ nào con còn muốn đi theo tiểu tử này, vậy thì đừng gọi ta là phụ thân nữa?”
Trong lòng ta đau đớn, trăm suy vạn tính đều không được,
lập tức khóc lớn, trước giờ luôn cẩn thận tránh để sự việc như thế này
xảy ra, không ngờ vẫn không thể nào tránh được phải chọn lựa như vậy,
chuyện đến trước mắt, bảo ta phải chọn một người, ta đều không nỡ rời
xa.
Nhạc Kha lạnh lùng nói: “Thanh nhi, nàng ngăn cản tiền đồ của ta như vậy, nàng cũng biết từ lúc ta rời Thiên đình, đợi ngày này đợi
đã vạn năm rồi?”
Ta hoảng hốt nhận ra, hắn rời Thiên đình đã hơn
vạn năm, từ lúc đi theo mẫu thân, trong đó có biết bao gian truân, một
lời không thể nào nói hết, ngay đến bản thân cũng nhịn không được mà xem thường sự ích kỷ của chính mình, nhưng trong lòng thật sự khó chịu, vừa khóc v