ta chưa
từng quay trở lại núi Đan Huyệt, cho nên mới ầm ĩ.
Ta lùi về sau một bước, sau lưng Ma Lạc thấp giọng hỏi: “Công chúa muốn di giá đi đâu?”
Bổn tiên quay ra sau trừng mắt lườm hắn một cái, tiến lên phía trước hai
bước, bên tai đã nghe thấy giọng nói của Nhạc Kha: “Công chúa và Ma Lạc
thống lĩnh có thời gian rỗi rảnh nói chuyện, có thể dời bước đến mật
thất, nơi này đông người, bị người bên cạnh trông thấy thật sự không tốt cho lắm.” Lời này nghe ra sao lại có gì đấy không đúng.
Tim ta
nhất thời đập loạn, chỉ thấy tình cảnh trước mắt càng lúc càng rối, quay đầu tìm kiếm xung quanh, nhưng ngoại trừ nghe được giọng nói, còn thì
cũng không nhìn thấy bóng dáng hắn, vì vậy sải rộng năm bước, bước qua
thị vệ nơi cửa cung, sờ sờ bả vai Cửu Ly: “Tiểu Ly sáng sớm như vậy có
lẽ còn chưa ăn sáng? Sao lại nóng tính đến như vậy?”
Cửu Ly lập
tức đờ người đứng nguyên tại chỗ, quay đầu lại nhìn ta, cười đến đắc ý:
“Tỷ tỷ, tỷ đến đây lúc nào? Nhanh chóng lại đây giải quyết con chim
này!”
Một đám thân bằng quyến thuộc Tu La ánh mắt mong mỏi dán
nơi cửa cung, có một người cao lớn tráng kiện, cổ họng cũng lanh lanh:
“Chuyện hôm nay thật sự kỳ lạ, nếu như công chúa đã đến, xin hãy giải
quyết dứt điểm, nếu không sợ là qua mấy ngày sau lại có con chim nào đó
chạy đến, bịa ra những chuyện không đâu.”
Có vẻ tộc Tu La ai nấy
đều cho rằng bổn tiên trước giờ sẽ không làm người tốt, cứu giúp phượng
hoàng gì đấy? Lẽ nào bổn tiên thật sự là một kẻ bụng dạ hẹp hòi như vậy?
Ta nói chuyện với Cửu Ly, di chuyển sang bên cạnh, đứng trước cửa cung,
tiểu kim phượng lập tức vui mừng đến nghênh chào: “Loan tỷ tỷ, tỷ đã
tới!”
Ta nhìn tiểu kim phượng– người có thể chứng minh cho phẩm
chất tốt đẹp của bổn tiên, mừng mừng tủi tủi, nắm chặt cổ tay nàng, vui
mừng hỉ hả xoa xoa: “Các vị cô dì đại tỷ, đây là Tiểu kim phượng, đích
thực là được bổn tiên cứu.”
Cửu Ly lập tức kéo dài giọng, không
tình nguyện kêu lên: “Tỷ tỷ–“ Quần chúng nhân dân cũng không đồng tình,
tức thì có người khó hiểu nói: “Công chúa, Phượng tộc chẳng có con chim
nào tốt cả, công chúa sao còn cứu nàng ta?”
Ta thực sự không biết tộc Tu La lại coi Phương tộc như kẻ địch, chuyện này lớn không lớn nhỏ
không nhỏ, tộc Tu La trước giờ chính trực thẳng thắn, bình thường sẽ
không đi hận một bộ tộc nào đó, nhưng nếu đã hận thì sẽ là mối thù đến
chết cũng khó giải. Nếu hôm nay không đem chuyện này giải quyết, ngày
sau khó tránh khỏi hỗn loạn, dẫn đến chiến tranh giữa hai tộc.
Vì vậy bổn tiên nhẹ nhàng khuyên giải: “Chư vị cảm thấy Phượng tộc không
ai tốt cả, liệu có phải thứ nhất là vì chuyện của mẫu thân, thứ hai là
vì lần trước phụ thân ở núi Đan Huyệt bị Xích Diễm tộc trưởng bày mưu
làm trọng thương?”
Mọi người liên tục gật đầu.
Ta đành
phải kiên nhẫn giải thích: “Mọi người có điều không biết, Tiểu kim
phượng này nhà ở hải ngoại tiên châu, chính là hậu duệ của một người con gái khác của bà cố Thanh Loan, tính ra thì cũng là đường muội cùng tộc với ta. Chỉ vì Xích Diễm vô đạo, dung túng nữ nhi lạm sát, Tiểu kim
phượng đi đến núi Đan Huyệt, suýt nữa thì mất mạng. Trước đó là do bổn
tiên mơ ngủ hồ đồ, mới không nhớ ra việc này.” Lại cao giọng nói: “Mọi
người đều hận Xích Diễm, Thanh Loan càng căm hận bà ta hơn, chỉ mong sớm ngày báo được thù cha hận mẹ, nên mới mời Tiểu kim phượng đến đây, mong nàng thay thế chức thủ lĩnh Phượng tộc, dứt khoát diệt trừ mẹ con Xích
Diễm!”
Những Tu La quyến thuộc vây quanh lúc này mới nhao nhao
gật đầu, ai nấy đều lộ nét vui mừng: “Công chúa tuệ mẫn, có thể thay
Vương đảm đương một nửa gánh nặng rồi!”
Ta cùng với Tiểu kim
phượng quay trở về, đám người tụ tập ở cửa cung cũng tản đi, Cửu Ly
gương mặt tối sầm theo sát phía sau, ánh mắt như đao, hận không thể
khoét trên người Tiểu kim phượng mấy lỗ. Ta thấy khúc mắc của nó với
Phượng tộc quá nặng, đành phải một tay kéo nó, một tay dắt Tiểu kim
phượng, thật giống một đại tỷ dắt tay một đôi đệ đệ muội muội, chỉ là
hai đệ muội này không hợp nhau.
Bước qua cửa cung, bổn tiên nhịn
không được hướng mắt nhìn xung quanh, giấc mộng sáng nay quá mức chân
thực, khiến trong lòng bổn tiên thấp thỏm lo âu. Nhưng bên trong cửa
cung ngoại trừ thị vệ luân phiên canh gác thì cũng không còn người nào
khác nữa. Ma Lạc trêu chọc nói: “Công chúa lẽ nào đang tìm Thái tử Thiên giới?”
Hắn không nói lời này còn đỡ, hắn vừa nhắc đến, ta mới
biết Nhạc Kha đã được phong làm Thiên giới Thái tử, thì ra cả bát hoang
lục hợp đều biết, muốn tránh cũng không tránh được rồi.
Ta gật gật đầu: “Vừa rồi nghe tiếng hắn nói, Ma Lạc thống lĩnh có biết hắn đi đâu?”
Ma Lạc cười đến ung dung: “Tiểu thần quả thật không biết.” Nhưng thấy
gương mặt hắn ngập tràn ý cười, nhất định là biết rõ. Bổn tiên hết nhịn
lại nhịn, chỉ thấy hắn chính là cố ý, trông thấy cái mũi cao thẳng trên
gương mặt hắn, cực kỳ muốn đánh một quyền cho hắn gãy mũi, khổ nỗi tay
trái tay phải đều dắt một đứa, lại có Tiểu kim phượng một đứa trẻ nhu
thuận nhã nhặn ở bên, tấm gương như vậy sẽ không tốt, đành phải từ