ái nóng này dọa sợ
chạy mất. Ta mở miệng muốn kêu, đầu lưỡi nóng rực đã len lỏi vào trong
miệng, đầu “ông” lên một tiếng, chỉ thấy sóng to gió lớn, tuyệt không
giống nụ hôn chỉ dừng lại ở mức dịu dàng như trước đây… …
Đợi đến khi đầu óc bổn tiên tỉnh táo lại đôi chút sau lúc choáng váng thì đã bị hắn ôm chặt vào trong ngực, đang ở sườn điện Tư Hoàng Điện. Cũng không
biết hắn ôm ta đến sườn điện từ lúc nào. Nhưng nơi này trước giờ vắng vẻ ít người, cũng coi như yên tĩnh. Lúc này cửa điện đóng chặt, hắn ôm rịt ta ngồi trên tháp, hơi thở dồn dập, giống như cá mắc cạn, đầu vùi vào
gáy ta, dáng vẻ ủy khuất vô cùng, tựa như một đứa trẻ: : “Tiểu ngốc
điểu, nàng thật sự không hiểu lòng ta sao? Ta chưa từng bắt nàng phải
cân nhắc lựa chọn! Ở chốn Tiên giới mịt mù này, tiên nhai tịch mịch cô
quạnh, nếu không có nàng, bảo ta trải qua ngày tháng như thế nào đây?”
Trong lòng ta ngọt ngào chua xót, cũng hết sức oan ức nói: “Đêm qua rõ ràng
chàng muốn bỏ ta mà đi, đi làm Thiên giới Thái tử…Còn nói không có chọn
lựa?”
Hắn mù mờ ngẩng đầu, lộ ra bộ dạng ngây ngốc hiếm có: “Đêm
qua ta uống rượu buồn cả đêm, hít gió lạnh cả đêm, khi nào thì nói muốn
bỏ nàng, đi làm Thái tử Thiên giới?”
Ta túm áo hắn, bỗng dưng
phát hiện bản thân tức giận thế này, lý do như vậy nói ra thật sự có
chút vô lý. Nhưng ở trước mặt hắn trước giờ cũng chưa từng giấu diếm, vì vậy cắn răng thấp giọng nói: “Đêm qua ta nằm mộng, mơ thấy chàng rời xa ta, muốn quay về Thiên giới làm Thái tử. Ta đưa tay giữ lấy, nhưng
không níu được chàng…”
Hắn “phì” một tiếng bật cười, xoay mặt ta
lại, để ta nhìn thẳng vào ánh mắt của hắn, thở dài nói: “Đều tại ta, nếu không phải ta khiến lòng nàng lo lắng, tiểu ngốc điểu sao có thể mơ
thấy ác mộng như vậy? Nếu như ta khiến nàng hoàn toàn yên tâm thì đã là
mộng đẹp chứ không phải ác mộng!” Hít hít mấy tiếng, ở trên mặt ta hôn
vài cái.
Ta đưa tay đẩy mặt hắn ra, trái lại lại bị hắn bắt lấy
tay, lần lượt hôn lên từng ngón tay, giống như một chú chó nhỏ, cắn đầu
ngón tay ta không nhả, vừa tê vừa ngứa. Ta bị hắn cắn vài lần cũng không thả ra, chỉ cảm thấy hắn lúc này hoàn toàn không giống với trước đây.
Trước đây vẫn còn duy trì giữ lễ, hôm nay lại hoàn toàn vô lại phong
lưu, khiến ta nhất thời không biết làm thế nào, chỉ oán giận nói: “Đăng
đồ lãng tử theo lời phàm gian chính là chàng!” Nhưng vừa thốt ra, ngay
đến bản thân cũng ngơ ngẩn, mềm mại thế này, cảm giác quyến luyến bịn
rịn như răng môi thân thiết, nhu mềm như tơ, lý nào là giọng nói của bổn tiên.
Hắn cười đến cực kỳ đắc ý, lại cợt nhả ôm chặt lấy ta, như giận như oán nói: “Nàng-cô ngốc không thể khai thông này! Ta vốn dĩ
muốn đợi nàng tự mình lớn lên thông suốt, nhưng xem ra hiện giờ hi vọng
không thành rồi!”
Ta trong lúc hắn hôn môi, nghiêm nghị nói: “Bổn tiên thông minh như vậy, không thông suốt chỗ nào?” Nhưng toàn thân tựa như không còn chút sức lực, nghĩ muốn ra vẻ thị uy cũng chẳng có lực uy hiếp, trái lại còn khiến hắn khinh bạc một hồi.
Một lúc lâu sau, hắn mới thu lại dáng vẻ lãng tử, ôm ta vào trong ngực, ôn nhu nói:
“Thanh nhi, hiện thời tứ hải đều biết phụ đế ta phong ta làm Thái tử
Thiên giới, bất kể ta có đảm nhận hay không, sợ rằng cũng không tránh
khỏi thị phi. Binh tướng tộc chiến thần nhất định quấn lấy ta không
buông, bọn họ đã mất đi một Thái tử, nhưng vẫn còn một đế tử khác trên
Thiên đình, nghĩ thấy chuyện này cũng không phải quá khó khăn. Còn một
chuyện khác, ta lang thang khắp nơi, tôn nghiêm Thiên Đế há có thể dễ
dàng mạo phạm? E là không lâu sau, ông ấy sẽ nghĩ cách bắt ta về, ta sợ
rằng lúc đó sẽ khiến nàng khó xử…Chi bằng chúng ta sớm có dự định?”
Ta nghe thấy ý tứ của hắn, lườm hắn nói: “Nói tới nói lui, dự định của
chàng chính là muốn quay về Thiên giới làm Thái tử? Tranh giành vương vị với Đồng Sa?” Hắn thấp giọng thở dài: “Tiểu ngốc điểu, không phải ta muốn tranh với Đồng
Sa, mà chính là hắn và những chiến tướng sau lưng hắn muốn tranh với
ta!”
Có khác gì đâu chứ?
Hắn vuốt ve da thịt sau gáy ta,
nhỏ giọng than: “Ta thân không có của cải, ngay đến thân thế cũng không
rõ ràng, càng không có chiến công gì, mặc dù đứng đầu trong cuộc tỷ thí
tranh chức phò mã, nhưng bốn người còn lại kia, Hùng Lực Ma Lạc, ai cũng là con của trọng thần trong Tu La tộc, trên người có quan hàm chiến
tích, đến Ninh Tàng người không có gì nổi bật kia cũng một sĩ tướng có
địa vị trong tộc Tu La, người kém nhất, tiểu tử Cửu Ly này cũng là Thanh Khâu Quốc chủ, hôm đó ta thấy nó cầu hôn nàng, xin nàng gả cho nó,
trong lòng cực kỳ không thoải mái.”
Ta thầm nói: Thì ra không chỉ mình ta bồn chồn bất an, sợ mất đi hắn, hóa ra hắn cũng có tâm trạng
giống vậy, lo được lo mất như thế? Lòng chợt mềm mại, lại áp sát vào
lồng ngực hắn thêm một chút, kiên định nói: “Cho dù chàng là ai, bất kể
có công trạng chiến tích hay danh lợi quyền thế, ngoại trừ chàng ra, ai
ta cũng không gả!” Bỗng nhớ đến phụ thân, người từ đầu chí cuối đều phản đối chuyện ta và Nhạc Kha, gian mày bất giác nhíu lại một chỗ: “Chỉ là
phụ thâ