n và Thiên tộc có mối hận cũ, sao có thể cho chàng và ta ở cùng
nhau?”
Hắn khe khẽ nở nụ cười, như thể mọi chuyện đều nắm chắc
trong tay: “Ngốc điểu, nàng hãy tin ta, mọi chuyện đều có ta! Bất luận
là lúc nào đi nữa cũng không được nghi ngờ ta, ta nhất định nghĩ ra cách khiến phụ thân nàng đồng ý. Chỉ là trong quá trình có thể có điều khiến nàng không vui, nàng nhất định không được nghi ngờ ta?!”
Như khẩn như cầu, ta bất giác không tự chủ được gật đầu, đồng ý với hắn.
Lại qua nửa tháng, mẫu thân của Tiểu Kim Phượng gửi đến một phong thư, chỉ
nói bản thân sau này sẽ đến đây cùng thương thảo chuyện của Điểu tộc
khiến tảng đá nặng nề trong lòng ta cuối cùng cũng được đặt xuống. Mọi
chuyện nếu đã có bà ra mặt, chỉ cần đến lúc đó để Hồng Oanh đem chuyện
trước đây nói rõ ra, tin rằng những người ủng hộ dì Xích Diễm sẽ có sự
lựa chọn. Hồng Oanh mấy ngày gần đây sống chung với Tiểu Kim Phượng rất
hòa hợp, chỉ là lòng nàng vẫn còn cố chấp, lại đến thêm vài lần nữa, ở
bên tai ta phân tích lợi hại, chỉ mong ta có thể chấp chưởng vị trí thủ
lĩnh Điểu tộc, thấy ta kiên quyết từ chối mới thất vọng rời đi.
Ta cảm thấy hết sức an ủi, nhưng trong người Hồng Oanh cất Phượng Viêm
Lệnh, ban đầu nàng quyết tuyệt hạ chú, phụ thân cũng biết chuyện này,
cũng đã nghĩ vô số biện pháp nhưng đều không thể thu hồi Phượng Viêm
Lệnh từ trong người nàng ra, ngoại trừ cách phải hủy đi nội đan tiên
nguyên của nàng, điểm này khiến ta cực kỳ lo lắng.
Nhạc Kha biết
ta vì chuyện này mà phiền não, mặc dù hắn không thể giải chú thuật cho
Hồng Oanh, nhưng mấy ngày nay lại ngoài ý muốn quan tâm săn sóc rất chu
đáo, chỉ mặc ta tùy ý bắt nạt, nhéo tai véo hông, la lối khóc lóc, ngay
cả đau cũng không kêu lên một tiếng. Có điều từ sau hôm đó, hắn mắc thêm một tật xấu, thấy chung quanh không người liền muốn khinh bạc bổn tiên
một phen, ta không chống trả được, đành phải để tùy hắn, có lúc trong
lòng bỗng nổi lên cảm giác thích thú ngọt ngào.
Cuộc tỷ thí tranh chức phò mã mặc dù đã kết thúc, nhưng mấy ngày nay phụ thân mặc dù chưa từng ra lệnh ngăn cấm Cửu Ly và Nhạc Kha vào điện gặp ta, nhưng cũng
tương tự không hề ngăn Ma Lạc Hùng Lực, còn có vị thiếu niên tên gọi
Ninh Tàng kia. Đại thể là trong lòng nuôi hy vọng, muốn để ta từ trong
năm người chọn ra một người mà gả, tốt nhất là nam nhi tộc Tu La. Có lúc người và ta ở cùng nhau, sẽ kể mấy chuyện thú vị hồi nhỏ của Ma Lạc và
Hùng Lực, nghĩ thấy người vẫn là hợp ý hai người này hơn.
Có một
hôm ta bị người lải nhải đến đau đầu, ngắt lời nói: “Phụ thân, lúc đầu
nữ nhi thấy người vừa ý Hùng Lực, sao chỉ sau một trận tỷ thí, thế nhưng đối với Ma Lạc lại có chút hài lòng hơn? Lúc trước cũng chưa từng thấy
cha quan tâm đến Ma Lạc như vậy, lẽ nào Thôi Phục thúc thúc dâng tặng
cha bảo vật gì, để cha nói tốt về Ma Lạc?”
Phụ thân cốc trán ta
một cái: “Con-a đầu quỷ quái này! Ban đầu phụ thân hợp ý Hùng Lực, chính là vì đứa trẻ này trước giờ giữ mình trong sạch, đến bây giờ phụ thân
chưa từng thấy nó nảy sinh tình cảm với nữ nhi nhà ai. Đứa trẻ này từ
nhỏ trung thực, mặc dù không thể nói là hoàn thiện, nhưng làm vị hôn phu là tốt nhất.”
Ta cố ý châm chọc: “Phụ thân chọn cho nữ nhi một đầu gỗ không hiểu phong tình…”
Người như thể dở khóc dở cười: “Con a đầu này cố ý xuyên tạc! Tính tính đứa
trẻ Hùng Lực này giống phụ thân nhất, lẽ nào phụ thân cũng là một đầu
gỗ?”
Chiếc mũ chụp này cũng lớn quá rồi, ta liền vội vàng ôm lấy
cánh tay người, nịnh nọt: “Phụ thân của Loan nhi là đại trượng phu thâm
tình biết quan tâm chăm sóc vĩ đại nhất thế gian, còn người nào có thể
được như vậy!”
Phụ thân xoa xoa đầu ta: “Tiểu a đầu miệng lưỡi trơn tuột này, không học điều tốt! Chỉ biết lấy lòng phụ thân!”1
“Nào có?” Ta kêu oan.
Người từ ái nở nụ cười, nghiêm nét mặt muốn dọa ta sợ, nhưng bản thân lại
gượng không được mà bật cười: “Tính cách con nghịch ngợm như vậy, thật
sự rất giống với mẫu thân con. — Nói đến đứa trẻ Ma Lạc này, không thua kém gì Hùng Lực, gia thế nhân phẩm, tu vi chiến tích đều là hạng nhất,
miệng mồm cũng ngon ngọt, so với tiểu a đầu con còn biết lấy lòng nhiều
hơn, có không ít thiếu nữ mê luyến nó.”
Ta cũng bắt chước dáng vẻ nghiêm nét mặt của người: “Phụ thân thế nhưng lại muốn đẩy nữ nhi cho
một lãng tử…” Người tỉ mỉ quan sát ta, ta đâu thể nào tiếp tục giả vờ,
“xùy” một tiếng bật cười vui vẻ. Nhớ tới khí độ gan lớn làm càn đó của
Ma Lạc, thầm nghĩ, so với tính cách lặng lẽ của Hùng Lực thì hắn quả
thật sẽ nhận được sự yêu thích của nữ nhi nhiều hơn.
Phụ thân
thấy phản ứng của ta như vậy, rầu rĩ thở dài: “Nếu như phụ thân nhắc đến chuyện này của Ma Lạc, con nóng giận còn đỡ, nhưng thấy con chỉ cười
vui vẻ, phụ thân thật không biết nói gì rồi, có điều thấy nó mấy ngày
nay hao phí không ít công sức, cũng chưa từng khiến con động tâm. Thôi
Phục thúc thúc con nói, nó vốn dĩ cũng không hề có ý với con, chỉ là lần trước sau khi cùng con xuất chinh, quay về đối với con tâm ý thay đổi
rất nhiều, nhận thấy con mang phong thái hào sảng dũng mãnh của phụ
