u La, là
một đứa trẻ ngoan, chi bằng con sai người dẫn dì Hồng đi xem thử, người ở bên cạnh nàng hai ngày, thăm dò thực hư ra sao rồi hãy quyết định? Dì
Hồng cũng từng hầu hạ Đan Chu, so sánh hai người, đương nhiên biết cân
nhắc lựa chọn thế nào.”
Hồng Oanh vẫn có chút không tình nguyện:
“Nô tỳ vốn dĩ hướng đến tiểu công chúa, nay tiểu công chúa lại đẩy nô tỳ cho một a đầu không hề quen biết…Thôi thôi thôi, chung quy đây là
chuyện đại sự của Điểu tộc, ta vẫn nên đi xem thử.”
Hiện tại Điểu tộc đang được dì Xích Diễm chấp chưởng, chí ít bề ngoài bà còn giữ được vẻ công chính vô tư. Nhưng nếu sau này truyền cho Đan Chu kế nhiệm, dựa vào sự tàn độc của nàng ta, hở một chút là giết chết một nhóm người, sợ rằng không lâu sau Điểu tộc sẽ lụi tàn, viễn cảnh tối tăm.
Ta
thấy Hồng Oanh đứng dậy, lại lặng lẽ căn dặn người hầu nhanh chóng đi
báo cho Tiểu kim phượng, nhất thiết phải hòa hợp với Hồng Oanh. Hồng
Oanh biết rõ nội vụ núi Đan Huyệt, nếu như tương lai Tiểu kim phượng đảm nhận chức vụ Đại thủ lĩnh, xây dựng mối quan hệ tốt với nàng ấy sẽ rất
có lợi.
Thị nữ đó nhận lệnh ta, vội vàng đứng dậy rời đi, đến bên ngoài điện, chỉ nghe thấy một tiếng kêu hốt hoảng, Bổn tiên tức giận,
thầm nói Tư Hoàng Điện trước giờ ngoài cẩn mật trong lỏng lẻo, một khi
chuyện cơ mật ngày hôm nay bị truyền ra ngoài, để dì Xích Diễm cảnh
giác, chuẩn bị đối sách thì không hay. Vung tay ném chiếc cốc trên bàn,
chỉ nghe tiếng đồ sứ vỡ nát, thị nữ đó lập cà lập cập ở ngoài điện nói:
“Công chúa bớt giận!”
Ta lạnh lùng quát: “Kẻ nào? Bảo y đến đây?”
Chỉ nghe thấy tiếng cước bộ cố ý nặng nề bước tới, có người cười nói: “Gần đây Thanh nhi càng lúc càng ra dáng công chúa rồi.”
Ta thở phào một hơi, thì ra là Nhạc Kha. Bảo thị nữ đó nhanh chóng lui đi, nghe thấy tiếng bước chân nàng lanh lẹ, rất nhanh đã đi xa, lại lười
đứng dậy, tựa vào ghế cười nói: “Thanh Loan có ra dáng công chúa hay
không cũng không biết, chỉ là Thái tử điện hạ hôm nay càng lúc càng có
phong thái của Thiên giới thái tử.”
Hắn như một cơn gió quét vào
trong điện, đôi mắt hơi đỏ, giống như đêm qua chưa từng chợp mắt hay
uống quá say, chăm chú nhìn ta: “Nàng nói lại lần nữa?”
Đầu ta bị giấc mộng ban sáng quấy nhiễu khiến bản thân hoảng sợ bất an, sợ mộng
cảnh trở thành hiện thực, lại thêm vụ huyên náo buổi sáng, kiên nhẫn sớm đã không còn, lập tức không vui nói: “Thái tử điện hạ sẽ không cho rằng Thanh Loan tin tức không nhạy, ngay đến chuyện này cũng không biết
chứ?”
Đại khái là chuyện này đâm trúng vết thương ngầm của hắn,
hắn gấp rút, tức giận nói: “Ai ham cái chức Thái tử đó? Ai muốn ngồi? Ta sẽ không quay về Thiên giới. Ta thức cả đêm nghĩ cách, nghĩ làm sao có
thể để phụ vương ta đồng ý hôn sự của hai chúng ta, nào ngờ đợi đến hết
buổi sáng, lại nhận được mấy câu châm chọc khiêu khích như vậy của
nàng?”
Ta thầm hận thái độ của hắn lúc ở trong mộng không rõ
ràng, khiến ta đau lòng vô cùng, cả buổi sáng tâm trạng tốt cũng không
có, trừng mắt nhìn hắn nói: “Chàng muốn tay gấu tay cá, sao biết ta đồng ý cho chàng cân nhắc bỏ hay để?”
Hắn giận đến tái mặt: “Ta khi
nào thì để nàng phải đắn đo chọn lựa? Hôm trước còn rất vui vẻ, hôm nay
lại đối với ta như thế, có phải cho rằng Ma Lạc thống lĩnh tốt, cho nên
mới thấy ta không thuận mắt như vậy?”
Ta cực kỳ tức giận, nhảy
dựng lên nhéo lỗ tai hắn, đêm qua trong lòng rất đau, trong mộng cũng
không yên ổn, hôm nay hắn không những chưa từng dịu dàng đối đãi mà còn
nói mấy lời khiến ta không thoải mái, câu nào câu nấy đều như giấu gai
trong đó.
Mặc dù hắn giận đến mặt mày xanh mét, nhưng thấy ta
cũng tức giận như vậy, tuy bị ta nhéo lỗ tai cũng chỉ phẫn nộ trừng mắt
nhìn ta, chưa từng đánh trả lại, để tùy ta la lối. Ta hung hăng áp sát
hắn, bày ra khí thế hung ác, quát lớn: “Cho chàng nói bậy! Cho chàng nói bậy! Ma Lạc là sao? Hắn tốt hay không tốt can hệ gì tới ta chứ? Ta cũng không định sẽ gả cho hắn!”
Còn chưa kịp phản ứng, trước mắt đã
xuất hiện một gương mặt phóng lớn, dán sát rạt vào ta, trên môi bỗng
dưng ấm áp, hắn hôn ta một cái, vẻ tức giận trên mặt cũng vơi đi hơn
nửa, mặc dù vẫn còn giữ bộ dạng hung dữ nhưng trong mắt hiển nhiên ẩn
chứa nét vui mừng.
Rõ ràng là đang cãi nhau, con rồng vô sỉ này, hắn thế nhưng…thế nhưng…
Bổn tiên phút chốc ngây người, mơ màng thả lỏng tay, trái lại bị hắn bước
tới trước một bước, bàn tay to lớn dán bên hông ta, tiếp đó là đầu óc
choáng váng bị hắn ôm vào trong ngực. Lồng ngực này ta vốn đã quá đỗi
quen thuộc, hương hoa thạch quỳnh vẫn như trước đây rất dễ chịu, nhưng
không biết vì sao, hôm nay chỉ thấy lồng ngực hắn so với trước đây ấm
nóng hơn rất nhiều, mặt không khỏi nóng bừng, cảm thấy cực kỳ không tự
nhiên, lập tức muốn thoát ra lùi về sau, nhưng lại bị hắn ôm chặt lấy,
tiếp đó hai cánh môi nóng ấm liền dán lên môi ta, trằn trọc mút mát,
mang theo cảm giác nóng bức khiến người sợ hãi cùng với chút đau đớn,
như thể sức nóng ấy có thể hòa tan được mọi thứ, khiến chân ta đều mềm
nhũn.
Tức thì chút tức giận trước đó đều bị c