Long Phượng Tình Trường

Long Phượng Tình Trường

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328294

Bình chọn: 9.00/10/829 lượt.

i!”

Ta giận tím mặt, bay lên đá một cước, bị hắn mau lẹ tránh được. “Nói xem,

chàng thật sự có cô nương vừa mắt ở núi Đan Huyệt? Là ai? Lẽ nào là Đan

Chu? Ta biết ý trung nhân của chàng là Phượng Hoàng, lông vũ so với ta

mỹ lệ hơn!”

Hắn cười đến rạng rỡ như tinh tú: “Ta nói sai rồi,

phải nói là, cô nương ta hợp ý muốn đi đến núi Đan Huyệt, vì vậy ta nhất định phải đi theo.”

Đầu óc bổn tiên xoay chuyển một cái mới hiểu ra, hắn nói cô nương mà hắn vừa ý chính là bổn tiên, trên mặt không

nhịn được đỏ bừng.

Hắn quan sát vẻ túng quẫn của ta, không những

không chịu cho ta một bậc thang leo xuống, mà còn tiến tới hôn hai cái ở hai bên má ta, lúc này mới mỉm cười mãn nguyện: “Ta thích nhất là dáng

vẻ Thanh nhi ăn giấm chua — Nếu như chưa từng bay lên đá ta, sẽ lại càng khiến người yêu thương!”

Ta mới nhấc chân, nghe vậy hung hăng

trừng mắt nhìn mắt, thấy hắn cười đến cực kỳ đắc ý, lại cách bổn tiên

rất gần, nhanh như chớp ra tay véo phần thịt bên hông hắn, nhẹ nhàng

ngắt một cái, chỉ nghe thấy tiếng kêu la thảm thiết như giết heo, vội

vàng đưa tay bịt miệng hắn, gấp rút nói: “Nam tử hán đại trượng phu, lý

nào lại đau đến vậy? Ta chẳng qua véo nhẹ một cái… …chỉ véo nhẹ một cái… …”

Hắn phô hàm răng trắng như bạch ngọc: “Nếu như nàng không

đồng ý cho ta theo đến núi Đan Huyệt, ta liền tiếp tục kêu, gọi thị nữ

cung vệ đến, để bọn họ nghe thử tiếng kêu thảm thiết của nam tử bên

trong khuê phòng công chúa!” Nói rồi há miệng muốn la, bị ta dùng tay

che lại, nhận thua: “Được rồi được rồi, ta đồng ý dẫn chàng đi là được

chứ gì? Chàng cũng không phải đứa trẻ ba tuổi, ta không dẫn thì chàng sẽ lạc đường! Chỉ là chuyện này cũng nên nói với phụ thân một tiếng, nếu

như người đồng ý, ta sẽ không ngăn cản nữa.”

Đây chính là con bài cuối cùng của bổn tiên. Cả đoàn người chúng ta đi đến núi Đan Huyệt,

vốn dĩ sẽ phải đánh một trận, phụ thân nói không sai, đây chính là

chuyện trong nội bộ Điểu tộc, dẫn theo con rồng ngốc này, biết tính thế

nào?

Hắn lập tức kéo ta đi tìm phụ thân, phụ thân vừa từ Thất

Diệp Đường nghị sự xong, đang trên đường về cung thì bị hai người bọn ta chặn lại, lại thấy hắn lôi lôi kéo kéo ta, sắc mặt tức thì đen kịt, hết nhìn lại nhìn cánh tay Nhạc Kha ,giống như nhìn xem sẽ đâm dao xuống

chỗ nào thì tốt.

Đáng tiếc Nhạc Kha tên nhãi này da mặt quá mức

dày, bị ánh mắt sắc bén như vậy của phụ thân quét qua nhưng vẫn cười đến là vui vẻ, sống chết không chịu buông tay. Lại nói ra thỉnh cầu, phụ

thân mặt không đổi sắc tiếp tục hết nhìn lại nhìn hắn, người hầu xung

quanh ai nấy đều cúi thấp đầu, bờ vai co rút, đại thể là đã cố gắng nín

cười, tưởng tượng ra bộ dạng thê thảm của thằng nhãi này.

Phụ

thân lạnh lùng hừ một tiếng: “Loan nhi đi đến núi Đan Huyệt chính là

việc nội bộ của Điểu tộc, xin hỏi các hạ là điểu hay là trùng?”

Ta cười trộm, rõ ràng hắn là một con rồng, phụ thân bất mãn, liền bảo hắn

là trùng, không ngờ phụ thân ở độ tuổi này vẫn làm mấy chuyện tranh chấp như vậy.

Nhạc Kha không chút tức giận, cười nhu hòa nói: “Tu La

Vương nói Nhạc Kha là gì thì là nấy đi!” Hoàn toàn là bộ dạng vô lại. Có điều câu sau nói hết sức thành khẩn: “Chỉ là lần này Thanh nhi quay lại núi Đan Huyệt, ta thật sự không thể nào an tâm, sợ mẹ con Xich Diễm Đan Chu nổi điên mất đi lý trí, lại làm ra mấy chuyện ác độc gì nữa. Thanh

nhi từ nhỏ đã ngay thẳng, bụng dạ thẳng thắn, không giỏi ứng phó mấy

chuyện quỷ ma nham độc này, vẫn xin Tu La Vương đồng ý để Nhạc Kha đi

cùng nàng!”

Trong lòng ta cảm động vô cùng, ánh mắt phụ thân cũng phức tạp khó nói, hết nhìn hắn lần này đến lần khác. Nhưng hắn lại bày

ra dáng vẻ một quân vương thẩm sát, hoàn toàn không chút túng quẫn, như

thể hôm nay nếu như phụ thân không đồng ý với đề nghị của hắn, thì người chính là một trưởng bối không biết thông tình đạt lý.

Một lúc lâu sau, phụ thân mới nói: “Tiểu a đầu này đầu óc ngốc nghếch, ngươi rốt cuộc nhìn trúng con bé ở điểm nào?”

“Phì–”

Phương Trọng thị hầu bên cạnh phụ thân nhịn không được bật cười thành tiếng,

một đám người hầu sau lưng nàng ai nấy đều cúi đầu thấp vai, bờ vai

không khỏi run run. Bổn tiên hận không thể chui đầu xuống đất: phụ thân

của ta ơi, khen nữ nhi cũng là người, chê nữ nhi cũng là người… …thật

là… …sao lại như vậy được chứ?!

Ta ngẩng đầu nhìn, nhưng thấy trong đôi mắt sáng rực của người ẩn chứa chút ý cười, nhưng gương mặt tối sầm nghiêm nghị.

Nhạc Kha gãi gãi đầu: “Nàng nếu không ngốc nghếch, đại khái Nhạc Kha cũng sẽ không vừa ý nàng đâu nhỉ?”

Ta hung hăng rụt tay lại, trợn mắt nhìn hắn… …Bổn tiên ngốc chỗ nào chứ?

Ngốc nghếch chính là con rồng này không phải sao? Mắc chứng hay quên hơn vạn năm, mới tốt lên được vài ngày liền tự cho bản thân là thông minh,

trên đời không có kẻ thứ hai chắc?

Phụ thân thấy ta trừng mắt

nhìn Nhạc Kha, khóe môi thế nhưng lại lấp lóe ý cười, rõ ràng đối với

việc ta và Nhạc Kha bất hòa rất hợp ý người. Người tủm tỉm cười gật gật

đầu: “A đầu này của Bổn vương kỳ thực so với lời Thái tử điện hạ nói thì thông minh hơn nhiều. Nếu như ngươ


XtGem Forum catalog