mở miệng lên án,
chỉ là dáng vẻ thông thường, bày tỏ ý ngưỡng mộ đối với mảnh đất của tổ
tiên, dì tuân thủ lễ nghi, đương nhiên cũng phải tận tình vai trò gia
chủ.
Mọi chuyện vốn dĩ êm đẹp, dì cùng đoàn người của dì Phượng
vào trong đại điện Phượng Tê Cung uống trà, lại chuyện trò dăm ba điều
về Hải ngoại Tiên Châu, nhưng chưa được bao lâu thì nghe thấy bên ngoài
điện có tiếng cung nga kêu thảm thiết, kế đó có người cầu khẩn: “… …
Công chúa tha mạng… …Công chúa tha mạng… …!” Tiếp đến là tiếng cười
không chút kiêng dè của Đan Chu: “Roi da này quả thật dùng rất tốt.. …”
Tiếng bước chân càng lúc càng gần.
Bổn tiên đứng hầu bên cạnh
Tiểu Kim Phượng, thấy hai tay đứa trẻ này siết chặt thành đấm, đồng tử
co lại, cả người cứng đờ ngồi trên ghế, liền biết nàng ấy nhất định đang nhớ đến lần trước suýt nữa thì mất mạng trong tay Đan Chu.
Dì
liếc trộm về phía dì Phượng, thấy bà không hề tức giận, chẳng hề giống
như đang dò xét, không khỏi gượng gạo cười nói: “Bên ngoài chính là tiểu nữ… … Ngày thường có chút kiêu căng… …” Lời còn chưa dứt, Đan Chu đã
chạy vào trong điện, cười nói: “Mẫu thân.” Chiếc roi nắm chặt trong tay
đỏ máu, đang tí tách nhỏ từng giọt.
Dì Phượng nở nụ cười ảm đạm, không nói lời nào.
Đan Chu bước vào bên trong mới phát hiện thấy Tiểu Kim Phượng đang ngồi
cứng đờ trong điện, lạnh lùng cười một tiếng, quát lên: “Tiện nhân,
Thanh Loan dã điểu đó thế nào?” Bóng roi đã xé không vụt tới. Tiểu Kiêm
Phượng mặc dù tức giận nhưng lại không hề phòng bị, có điều bổn tiên
biết Đan Chu đã lâu, đương nhiên biết nàng ta muốn làm gì, trong lúc gấp rút đành phải bất chấp tất cả tay không tiến lên, không ngờ hoa mắt một cái, Đan Chu đã giận đến tím mặt: “Dã tiểu tử ở đâu tới, thế nhưng dám
ngăn roi da của bổn công chúa?”
Ta chăm chú nhìn, thì ra Nhạc Kha đang tái mặt giữ lấy ngọn roi. Nghĩ thấy Đan Chu lúc vung roi sử dụng
toàn lực, mặc dù hắn ra tay giữ lấy roi, nhưng máu tươi đã theo kẽ hở
bàn tay nhỏ giọt rơi xuống.
Cơn giận trong lòng bổn tiên tăng lên ngùn ngụt, đau đớn vô cùng, bước lên dùng hết sức giật lấy chiếc roi da ở giữa, Đan Chu bị hai người bọn ta kéo, không khỏi té về phía trước,
suýt nữa ngã nhào, sẩy tay thả rơi roi da.
Nhạc Kha hừ lạnh một
tiếng, chiếc roi da đó tức thì đứt thành mấy đoạn, bị hắn vứt xuống đất. Ta đang muốn lấy khăn tay băng bó cho hắn, mười ngón tay bén nhọn của
Đan Chu đã điên cuồng xông đến, ánh mắt tàn độc nhìn chăm chăm vào mắt
Nhạc Kha, bổn tiên sợ đến nhảy dựng, quên cả nhắc nhở, lao về trước ôm
lấy đầu hắn, cảm thấy trên lưng đau đớn bỏng rát, y phục “xoạc” một
tiếng, nghĩ thấy đã bị nàng ta xé rách một mảng.
Chỉ nghe “phịch” một tiếng, kế đó là tiếng kêu thảm lanh lảnh của Đan Chu, rồi một bóng
người bay lên, nặng nề đập vào cột trụ trên đại điện, “khụ” ra một ngụm
máu, rơi xuống.
Ta quay đầu trông thấy cảnh này, bất giác cong
lên khóe miệng, trên lưng lại đau nhói nhưng vẫn nhịn không được bật
cười, bên tai nghe thấy một tiếng thở dài: “A đầu ngốc, còn cười!” Thâm
tình yêu chiều như vậy, trân trọng vô cùng, yêu quý vô cùng, không khỏi
khiến ta cảm động.
Dì đứng đậy, nét mặt tràn đầy phẫn nộ, một thị nữ vội vàng đỡ Đan Chu nhưng lại bị nàng ta hung hăng giãy cánh tay ra. Chỉ trách thị nữ ấy vận khí đen đủi, thế nhưng trên mặt bị Đan Chu cào
rách năm đường, máu chảy đầm đìa nhìn mà phát sợ, lại không dám lớn
tiếng khóc lớn, đau đến thút thít nghẹn ngào như một con thú nhỏ.
“Đường muội, ngươi dẫn tên tiểu tử làm càn vô lễ này đến, đả thương con ta, là đạo lý gì?”
Chưa đợi dì Phượng kịp trả lời, Nhạc Kha đã mạnh mẽ giữ chặt ta trong vòng
tay, ánh mắt như đao, lướt nhanh trên mặt dì, cười lạnh nói: “Đường
đường là công chúa Điểu tộc, thế nhưng lại ngang ngược chua ngoa, bụng
dạ ác độc, chả trách bị người ta hủy hôn!”
Đây đích thực là rạch
lên vết sẹo của Đan Chu, khiến nàng ta bất chấp đau đớn trên mình, từ
trên đất đứng bật dậy, đau đớn rít lên một tiếng lại xông về phía Nhạc
Kha, nhưng đến giữa chừng đã bị dì dùng một thước lụa quấn quanh người
kéo về trong ngực vỗ về, không ngừng vỗ nhẹ lên lưng nàng ta, giọng nói
hết mực nghiêm khắc: “Đường muội, ngươi mặc dù tiếng là đến bái phỏng,
nhưng dẫn theo mấy kẻ không biết lai lịch từ đâu đến núi Đan Huyệt, có
dụng ý gì?”
Dì nở nụ cười nhàn nhạt: “Đường tỷ, a đầu nhà tỷ vừa gặp đã vung roi về phía con gái muội, là đạo lý gì?”
Ta tựa vào ngực Nhạc Kha cười đến run rẩy, dì thật sự là càng già càng hồ
đồ, hay là đã hiểu rõ nhưng lại giả vờ hồ đồ. Bà nên biết từ khi thấy
Tiểu Kim Phượng dẫn theo dì Phượng đến cửa lớn Phượng Tê Cung núi Đan
Huyệt, cũng nên hiểu dì Phượng đến đây không có thiện ý. Tiểu Kim Phượng có thể chạy thoát từ tay Đan Chu, hoàn toàn dựa vào vận khí của nàng,
nếu không phải hôm đó bổn tiên máu nóng dâng tràn, Tiểu Kim Phượng sớm
đã không biết hồn về nơi nào. Hiện thời bà phô trương thanh thế, mạnh
mồm bạo miệng, một mặt là thương xót nữ nhi, mặt khác đại thể là hận
không thể đem chuyện này khuấy đảo lên, khiến dì Phượng trong lúc hồ đồ
phát giậ
