n, rời khỏi núi Đan Huyệt chứ? Đáng tiếc dì Phượng tâm tư tinh
tế, hỏi ngược lại thế này, thật sự không biết bà sẽ trả lời thế nào?
Nhạc Kha ở trên lưng ta cẩn thận thi pháp, lại dịu dàng hỏi: “Có đau lắm
không? Đau quá khóc lên cũng không có gì ghê gớm, đừng sợ, có ta ở đây…
…”
Ta vốn dĩ không hề muốn khóc, chỉ cảm thấy dì thật sự khiến
người khác tức cười, nhưng đại điện nơi đây quá đỗi quen thuộc, ngay cả
nền đất dưới chân này cũng thân thuộc đến thế, rất lâu trước đây, ta
từng ở trong đại điện này bị dì quở trách, lúc đó không hề biện giải gì, cũng chẳng có ai che chở, nơi hoa lệ này đối với ta chẳng qua chỉ là
một cung điện hoang vắng, nhưng từng lời nói ấm áp của hắn lúc này cuối
cùng đã khiến lòng ta dâng lên chút chua xót, đôi mi khẽ ướt, nhưng bị
ta ép ngược trở lại — bổn tiên hiện giờ có người yêu thương che chở,
nếu như còn bày ra dáng vẻ ủy khuất của một bé gái nhỏ, quả thực là có
chút kiêu căng rồi!
Nhạc Kha kéo ta ra khỏi lồng ngực hắn, thấy
ta nửa giọt nước mắt cũng không có, trên mặt toàn là ý cười tinh quái,
vân vê một sợi tóc của bổn tiên, ánh mắt lạnh lùng liếc về phía đó, bổn
tiên cũng xoay đầu nhìn, dì bị lời này của dì Phượng nghẹn lời, nhất
thời không biết trả lời thế nào mới phải. Dì đã quen giả vờ công bằng,
nhưng hiện tại rõ ràng Đan Chu vung roi lên trước, ta và Nhạc Kha sau đó mới tự vệ, để xem dì phân giải thế nào.
Dì trầm mặc một hồi, thế nhưng tức giận nói: “Đối với Phượng tộc thủ lĩnh bất kính, đối với công chúa bất tôn, vốn dĩ nên phạt, chính là tộc quy, có gì phải nói lý
chứ?”
Dì rõ ràng là thẹn quá hóa giận, cưỡng từ đoạt lý quá rồi!
Nếu như có thể đem hành vi tàn ác ngang ngược lần này của Đan Chu nói thành hành động bất kính đối với Phượng tộc công chúa, vậy lần trước Tiểu Kim Phượng suýt nữa mất mạng, cũng có thể nói thành hình phạt tương tự như
vậy. Bất luận thế nào, cũng là tuyệt đối bao che cho nữ nhi Đan Chu này!
Dì Phượng đại khái cũng đã hiểu rõ, mắt hướng phía ta và Nhạc Kha: “Hai người các ngươi nếu đã bị thương, trước đi băng bó đi?”
Lúc đến đã hẹn trước, ý bà thế này là bảo hai người bọn ta đi gõ trống
Triêu Dương bên cửa hông điện Phượng Tê Cung, quy tụ bách điểu nghị sự.
Nhân lúc dì còn ngây người, Nhạc Kha đã ôm lấy hông ta từ nơi cửa điện bay
vụt qua, nháy mắt liền đứng trước trống Triêu Dương, cầm lấy chùy trống
gõ xuống, chỉ nghe thấy tiếng trống như sấm rền, đồ vật xung quanh khe
khẽ rung lắc, ngay đến mặt đất dưới chân cũng không khỏi có cảm giác
chấn động nhẹ.
Thị tùng nơi cửa Phượng Tê Cung cũng chưa từng
nghĩ sẽ có sự cố này, đợi đến khi bọn họ tiến đến, tiếng trống ấy đã
truyền đi xa rồi. Bất quá nửa khắc, phía chân trời xa xa liền xuất hiện
một mảng đen kịt, đến gần chút mới có thể nhìn rõ, thì ra là điểu tộc
khắp nơi dẫn theo người trong tộc đến, vẻ mặt hoảng hốt, sôi nổi bàn
tán.
Sau lưng ta đau đớn vô cùng, mặc dù Nhạc Kha đã thi triển
pháp thuật nhưng da thịt nơi vết thương nhất thời không thể hoàn toàn
tốt lên, trên người khoác trường sam của hắn, mặc dù đủ để che nơi vết
thương lộ ra, nhưng cũng không vừa vặn lắm, ta nghiêng nghiêng tựa vào
trên trống Triêu Dương hãy còn chút rung động, mắt nhìn hắn cùng với mấy thị vệ giao đấu đến náo nhiệt.
Hắn thấy ta nhìn đến cao hứng,
dứt khoát không chịu mạnh mẽ xuống tay, chỉ bày ra mấy trò trêu chọc,
khiến đám thị vệ nổi nóng nhưng lại không làm gì được. Hắn lại quay đầu
hướng phía bổn tiên cười đến thích thú, rõ ràng có ý tranh công.
Chúng điểu tiến đến gần, trông thấy trước Triêu Dương trống một đám người
cùng với Nhạc Kha giao đấu ầm ĩ, ríu ra ríu rít bàn luận không ngừng,
chỉ nghe Phượng Tê Cung vang lên một tiếng, cánh cửa chính giữa mở rộng, dì sắc mặt xanh mét dẫn đầu bước ra, dì Phượng khoan thai nối gót, hai
người đều dẫn theo tùy tùng, mỗi bên xếp thành hai hàng phía sau chậm
rãi bước đến.
Dì hãy còn chưa đến trước Triêu Dương trống đã phẫn nộ quát lên: “Kẻ nào to gan, vô sự dám gõ Triêu Dương trống của Phượng
tộc? Rõ ràng là coi thường Điểu tộc! Người đâu, còn không lôi xuống?”
Dì Phượng điềm đạm nói: “Đường tỷ, nghe nói Triêu Dương trống núi Đan
Huyệt chính là âm thanh của công chính. Hôm nay nếu đã có người gõ
trống, gọi bách điểu đến, Đường muội lần đầu đến đây, quả thực muốn nhìn thử một lần!”
Dì đại khái cũng không ngờ dì Phượng sẽ làm như vậy,
rõ ràng lệnh cho thuộc hạ của mình gõ trống, nhưng lại giả vờ như thể
hoàn toàn không liên quan đến mình, hung hăng trừng mắt nhìn dì Phượng,
ngữ điệu giống như chứa đựng băng tuyết: “Đường muội, mặc dù ngươi là
khách từ xa đến, nhưng cũng nên biết, đây chính là núi Đan Huyệt!”
Dì Phượng “phì” cười một tiếng: “Đường tỷ, vì nơi này chính là núi Đan
Huyệt, là cơ nghiệp ngàn năm của Phượng tộc ta, vì vậy mới không dễ dàng để mẹ con tỷ tác oai tác quái, để mảnh đất phong thủy hữu tình này
thành nơi oán linh hội tụ, đến một ngày nào đó trở thành mảnh đất âm ty, xuất quỷ xuất yêu!” Nói rồi hóa về chân thân, chính là Chiêu Chương
Thái Phượng, ánh sáng vàng lấp lánh, lông vũ bảy sắc, tôn