i đã rảnh rỗi, vậy thì đi theo bảo vệ con bé, trông chừng đừng để con bé gặp phải ám toán!”
Nhạc Kha nhanh chóng đồng ý.
Đợi đến ngày xuất phát, đoàn người cùng đi không hiểu vì sao lại nhiều thêm một người, chính là Cửu Ly.
Thằng nhỏ này nghe thấy muốn đi núi Đan Huyệt, sống chết đòi theo. Bổn tiên
nói rát cả họng, nó cũng không hề đổi ý. Chỉ một từ hay ho: Hoài cựu! 1
1Nhớ lại chuyện xưa
Nó tuổi tác nhỏ xíu, có chuyện xưa gì mà nhớ?
Ta bác bỏ một câu, nó liền hùng hồn mạch lạc đếm trên đầu ngón tay kể với
ta: tỷ như chiếc giường lớn bên trong nội điện Phượng Tê Cung của ta; tỷ như cây cổ thụ sum suê có chiếc xích đu nó thường chơi trên đỉnh Phượng Dực Nhai; lại tỷ như cá đào hoa bên trong khe suối trước núi Đan Huyệt, hương thơm nức mũi, vừa nhớ đến, liền muốn nuốt luôn cả lưỡi…
Bổn tiên nghe mà sững sờ đờ đẫn, năm đó núi Đan Huyệt có những trò chơi như vậy? Có nhiều nơi kỷ niệm đến như vậy?
Quả nhiên thời thơ ấu chính là những ký ức lưu luyến đáng giá nhất.
Đặc biệt là người trên mình gánh vác trọng nhiệm như nó, một khi quay lại
Thanh Khâu liền có một đống chuyện nhàm chán chờ giải quyết, rất nhiều
pháp thuật phải học tập, duy chỉ có thời thiếu niên vui vẻ vô ưu, ngày
tháng trên núi Đan Huyệt chính là một giấc mộng đẹp, ngẫu nhiên trở về
nhìn lại, cũng coi như là chút an ủi trong lòng.
May mà dì Phượng hiền lành, bà ngoại trừ dẫn theo một vài tùy tùng và Tiểu kim phượng,
tiểu hỷ thước tùy thị của Tiểu kim phượng, còn lại là ba ông lão râu
dài, lặn lội đường sá xa xôi, cũng không biết vì sao muốn dẫn theo ba vị lão nhân gia này.
Bên người ta dẫn theo Hồng Oanh, Nhạc Kha Cửu
Ly, khéo léo từ chối ý định sai vài thị nữ Tu La của phụ thân, một đoàn
người chậm rãi lên đường.
Đứng trên đám mây ở lưng chừng trời núi Đan Huyệt, dì Phượng liền nói: “Thanh nhi, mấy người tụi con chi bằng
hóa thành thị tùng của dì, tùy cơ hành sự? Công khai như vậy, trái lại
sẽ đánh rắn động cỏ.”
Ta khẽ cúi người nói: “Mọi sự như dì làm
chủ!” Đón gió xoay người, ta và Hồng Oanh liền hóa thành hai tỳ nữ, Nhạc Kha và Cửu Ly biến thành hai thiếu niên thanh tú, tất cả đều phục sắc
như tùy tùng của dì.
Dì Phượng đứng trên đám mây nhìn về phía núi Đan Huyệt, đôi mày nhíu lại. Ba vị lão nhân gia đã lớn tiếng chửi ầm
lên: “Hảo tặc tử, thế nhưng lại hủy hoại cơ nghiệp tổ tiên thành thế
này, oán linh chướng khí dày đặc, lâu không tiêu tán, nếu tiếp tục bỏ
mặc, sợ rằng nơi này sẽ biến thành vùng đất ngập tràn âm khí!”
Dì Phượng đưa tay ngăn lại: “Ba vị trưởng lão xin đừng kích động, chuyện
này cần phải suy tính kỹ lưỡng, chi bằng chúng ta trước hạ mây xuống xem thử rồi nói?”
Trong lòng ta khẽ chấn động, thì ra ba lão nhân
gia râu dài này chính là trưởng lão Phượng tộc, trước đây chỉ nghe nói
qua về trưởng lão Phượng tộc, nhưng cũng chỉ là tin đồn, hôm nay mới
biết lời đồn thật sự có thực. Có điều Phượng tộc trưởng lão lúc ngoại tổ mẫu kế vị sớm đã không có tung tích. Dì Xích Diễm trước giờ không cho
người khác đàm luận về chuyện này, ta chẳng qua cũng chỉ là ở dưới núi
Đan Huyệt nghe trộm được dăm ba câu bàn luận lén lút mà thôi.
Dì
Phượng lại quay đầu nói: “Thanh nhi, con thông thuộc nơi này, lại có
Hồng Oanh cô nương giúp đỡ, đợi một lúc thì tùy cơ ứng biến, nếu có thể
báo cho Điểu tộc các tộc tập hợp trên đỉnh núi Đan Huyệt thì rất tốt.”
Ta hỏi: “Dì Phượng muốn ở trước mặt bách điểu, vạch rõ tội trạng sao?”
Bà gật gật đầu: “Chuyện này cần phải tiến hành sao cho minh bạch rõ ràng, giấu giếm che đậy không phải kế sách lâu dài.”
Ta chỉ vào đài cao bên cửa điện Phượng Tê Cung, nói: “Chuyện này nào có gì khó? Không cần chúng ta vắt chân chạy, chỉ cần gõ chiếc trống Triêu
Dương kia, bách điểu tự nhiên sẽ đến nghị sự.”
Ba vị trưởng lão đều nói: “Đây là điều lệ gì? Sao lão phu không biết?”
Ta cười bảo: “Ba vị lão nhân gia có điều không biết, trống Triêu Dương
được đặt ở đây vỏn vẹn chỉ tầm tám ngàn năm, chính là do thủ lĩnh Điểu
tộc hiện tại dựng lên, bách điểu có chuyện nghị sự hay ai có oan khuất
gì, đều có thể gõ trống này!”
Nghĩ đến năm đó, dì cho đặt chiếc
trống này chẳng qua là vì uy tín của bản thân, không ngờ tới hôm này lại trở thành tiếng trống báo tử nghênh đón bước đường cùng của chính mình. Núi Đan Huyệt vẫn rậm rạp như cũ, trên đỉnh Phượng Dực Nhai oán linh hội tụ.
Một đoàn người hạ mây đáp xuống, liền có hộ vệ đến báo với dì,lại thấy cánh cửa lớn trong Phượng Tê Cung mở rộng, dì dẫn theo một đám người hầu
bước tới, trông thấy Tiểu Kim Phượng đứng bên cạnh dì, sắc mặt liền đen
lại ba phần. Nhưng Tiểu Kim Phượng vẫn như cũ là một đứa trẻ nhã nhặn
khiêm tốn, vội vội vàng vàng bước lên cúi chào: “Kim Phượng bái kiến
dì!” Mơ hồ như thể không hề có bất kỳ vướng bận gì về chuyện lần trước
suýt nữa mất mạng, lại dẫn dì Phượng đến giới thiệu với dì.
Sắc mặt dì càng đen thêm vài phần.
Ta ở núi Đan Huyệt hơn vạn năm, trước giờ chỉ cảm thấy dì kiềm chế rất
tốt, không ngờ cũng có lúc bà đen mặt không biết phải làm thế nào. Nhưng người tới là khách, huống hồ dì Phượng cũng chưa từng