uy đuổi của Thiên giới, mặt khác tìm kiếm nơi hải
vực thích hợp để Giao nhân sinh sống.
Viên đá ngũ sắc trước ngực
lúc ta rơi xuống đụng phải đá ngầm sớm đã vỡ nát, không có nó, Giao nhân Ly Quang cả đời này sẽ không thể nào nổi trên mặt nước, đi lại nơi đất
bằng, càng không thể hóa ra đôi cánh, cùng nàng bay lượn đến tận chân
trời.
Rất rất nhiều ngày đêm sau đó, ta ngang dọc nơi đáy biển âm u lạnh lẽo, không cách nào lại có thể cùng nàng tắm mình dưới ánh dương rạng rỡ, khát thì uống nước suối trong nơi khe núi, nhàn rỗi ngắm hoa
rơi nước chảy, lại càng không thể cùng nàng sát cánh kề vai nơi sóng
biếc mây xanh…
Ta cũng từng nghĩ qua, nếu như nàng biết ta đã
chết, liệu có đau lòng rơi lệ? Có ngẫu nhiên nhớ đến những tháng ngày
vui vẻ hạnh phúc trước đây?
Tu La Vương đích thực là điển hình
của một người cha nhân hậu, lần đầu gặp mặt đã khiến lòng ta kính nể.
Người cha hiền từ như vậy, bất luận thế nào cũng sẽ nghĩ cách để con gái hạnh phúc, ta chưa từng nghi ngờ điều này.
Lần gặp mặt kế đó lại nhanh như thế, khiến ta không kịp trở tay.
Ngày ấy ở hải vực tìm kiếm vị trí thích hợp xây dựng lại thành San Hô, bị
tuần tra của tộc Tu La phát hiện, trong tộc toàn là phụ nữ và trẻ em,
chạy trốn cũng không thể được. Trong lòng ta chỉ có tâm niệm một điều:
cho ta được gặp nàng lần cuối… …Đây chỉ là lần gặp mặt cuối cùng… …
Thế nhưng bước vào thành Tu La ta mới biết, vì hay tin ta đã chết, nàng dẫn quân mã lên Thiên Hà, đến nay vẫn chưa trở về. Giờ phút ấy trong lòng
ta buồn vui lẫn lộn, lúc đưa tay lên che mặt, có gì đó ẩm ướt len theo
kẽ tay tràn ra, sau đó ngưng lại thành những hạt trân châu sắc lam u
tịch.
Không phải ta không rõ, mấy ngàn năm này, giữa ta và nàng
cũng có chút tình nghĩa, đương nhiên nàng sẽ vì ta mà xông mình ra trận, ta cũng vì nàng mà lên trời tìm kiếm, tình thế lúc đó, dựa theo tính
tình trượng nghĩa của nàng, khẳng định sẽ không cam lòng để ta đi. Thế
nhưng giờ này ngày này, ta mới bắt đầu tin trong lòng nàng đối với ta
không có một chút thiên vị, cho dù Nhạc Kha được phần tình ấy của nàng,
nàng đối với ta chính là một phần nghĩa, nửa phần cũng không ít đi chút
nào.
Ta buông tay, gương mặt bên trong kính vô cùng thảm hại, bởi ta đụng phải đá ngầm, không thể khôi phục dáng vẻ khi xưa.
Trên người nàng mặc chiến bào Cửu Thiên Huyền Phượng, hồng bào như mây, mang theo hơi thở đậm mùi sát khí nơi chiến trường bước đến, dáng vẻ khẩn
trương đầy quan tâm đó khiến lòng ta đau nhói, hận không thể cứ như vậy
mà chết đi, còn hơn phải trải qua những tháng ngày thoi thóp hơi tàn nơi đáy biển âm u thăm thẳm này.
Ta thường nghĩ, thường mong ước bản thân vẫn còn là vị Thái tử Giao tộc vô lo khi xưa, trên có phụ vương
che chở, dưới có vương thành nương nhờ, không phải lo sợ cuộc đời này
không thể nào gắn bó như đôi uyên lữ, cũng có thể nắm tay cùng nhau
phiêu bạt khắp chân trời. Nhưng hiện tại ta rày đây mai đó, thân tựa bèo trôi, phụ nữ trẻ em của cả tộc hết thảy đều nương tựa vào ta… …
Sau khi ta nói ra lời đó: “Cô nương, xin hãy tự trọng!”, ta thấy nét mặt nàng sượng sùng, không thể nào tin được.
Người thiếu nữ ta một lòng yêu thương ơi, nàng có tâm hồn như sóng xanh biển
lớn, có tấm lòng thiện lương ơn đức như phúc trạch mưa nguồn, chỉ là một khắc do dự, nàng đã cười trong nước mắt, cảm hoài không thôi. Hiển
nhiên, bất luận ta còn nhớ nàng hay không, cho dù trên người ta không
một xu dính túi hay dung mạo bị hủy hoại hoàn toàn tựa như ác quái đứng
trước mặt nàng, đều không có gì quan trọng. Nàng vẫn sẽ hết mực kích
động, cảm tạ trời xanh thương xót, có thể cho ta bình an sống trên thế
gian này…
Nhận được tin tức về hôn sự của nàng, đây từ trước là điều đương nhiên.
Mặc dù kết quả này ta đã từng trăm ngàn lần tưởng tượng ra, nhưng đều không như lúc tin tức này được truyền tới, một kích nặng nề.
Bái Trạch nói: “Vương, Tu La công chúa đại hôn, tộc ta nhận đại ân của Tu La
Vương, ở lại nơi này cũng đã một khoảng thời gian dài, chẳng phải nên
gửi tặng một phần hạ lễ?”
Ta hận không thể đâm đầu vào cột, gục xuống đất khóc lớn.
Lúc đầu ta cũng từng nuôi hi vọng, vô số lần nằm mơ mộng đẹp, trong thành
San Hô bích thiên yên thụ, cả điện tràn ngập ánh sáng, ta nguyện ý dùng
toàn bộ bảo vật trong thành cũng muốn nghênh đón tân nương, nhưng hôn lễ hiện giờ của nàng, người ta không một xu dính túi, ngay cả một phần hạ
lễ cũng không thể gửi tặng.
Bái Trạch ở bên ngoài gõ cửa một lúc
lâu, cuối cùng ta mới mở cửa, đưa cho hắn một chiếc hộp, sai Giao nương
trong tộc gửi đến Vương cung.
Cô nương ta yêu, nếu như nàng nhìn
thấy trân châu lam sắc trong hộp này, nàng sẽ hiểu, thứ ta nguyện ý cho
nàng, không chỉ đơn thuần là một hộp những giọt nước mắt hổ thẹn, mà còn là tấm lòng cùng sinh mệnh của cả cuộc đời ta. Trong lúc chúng ta còn
chưa rõ, trời xanh sớm đã định sẵn, nàng và ta chung quy vẫn cách nhau
cả một đại dương thăm thẳm, tựa như lần gặp gỡ đầu tiên. Ta hãy còn chút ích kỷ, muốn những viên trân châu này bầu bạn với nàng, từng giọt nước
mắt ấy, sẽ thay cho