hêm, nói một câu không thỏa
đáng, cho dù có đem vị công chúa Tu La là con ra băm vằm trăm mảnh, sợ
rằng cũng khó mà khiến đám quả phụ cũng như huynh đệ quyến thuộc của
những chiến tướng đó mãn nguyện, con tội gì phải thế?”
Một giọt
nước mắt nóng hổi lăn xuống, ta dù có gắng hết sức cũng không thể ngăn
được nước mắt cứ ồ ạt cuộn trào, phụ thân dìu ta ngồi dậy, để ta ngồi
ngay ngắn trên giường, nửa người áp sát vào trước ngực người, lồng ngực
to rộng ấy khiến những đau khổ uất ức đều bộc phát ra, ta từ từ khóc lên thành tiếng, ban đầu là thấp giọng nức nở, kế đó tiếng nức nở càng lúc
càng to dần.
Đợi đến khi khóc đến đất trời u ám, mơ hồ nghe thấy
tiếng vỗ tay, giọng nói vui vẻ của Phương Trọng vọng đến bên tai: “Tốt
rồi tốt rồi, thế này là tốt rồi, y quan nói, có thể khóc thì bệnh này sẽ đỡ được phân nửa.” Lại có chút đắc ý nói: “Nô tỳ từ sớm đã nói Vương
thượng chính là thần dược mà!”
Phụ thân có phải là linh đơn diệu
dược hay không ta không rõ, ta chỉ biết ngày hôm đó, sau khi áp vào
trước ngực người rồi đau đớn khóc, quả thực sức khỏe của ta càng ngày
càng khởi sắc, bất quá nửa tháng đã hồi phục tình trạng như trước đây.
Nhưng duy chỉ có mình ta biết, hồi phục cũng chỉ là bên ngoài, còn nội
tâm loang lổ đau nhức thì khó mà bình phục.
Những ngày sau đó ta
biếng nhác nằm trên giường, khi Phương Trọng hầu hạ ta dùng trà, từng vô tình hay hữu ý nhắc: “Nghe nói Thiên đế hiện giờ cũng bệnh rất nặng…”
Ta hững hờ ngăn nàng lại: “Phương nữ quan có lẽ hồ đồ rồi, thành Tu La
ta và Thiên giới chính là kẻ địch người sống ta chết với nhau, sống chết của Thiên giới đế tôn nào có can hệ gì đến chúng ta?”
Nàng nặng nề thở dài một tiếng rồi rời đi.
Ta rũ mi nhìn, ly trà trong tay sắc lá xanh biếc, màu sắc thanh thuần tươi mát, sắc trà cũng biếc xanh. Nhìn một lúc lâu, ly trà trở nên lạnh
ngắt, hớp một ngụm, đắng đến tận tâm can.
Bổn tiên cũng không
phải dạng nữ nhi cầm không được bỏ xuống không xong. Bị ái tình xưa che
mắt, một khi phát hiện chân tướng liền khóc lóc tỉ tê, nhất quyết phải
dây dưa không dứt, đòi một lời giải thích rõ ràng, đấy là cách làm của
những người bên cạnh. Nếu đã biết hắn giấu giếm ta, bất kể chân tướng
thế nào, giấu giếm chính là giấu giếm, không tin tưởng đấy là sự thật,
biết với không biết nguyên nhân, chẳng qua là khác biệt giữa chém một
nhát hay nhiều nhát, đau ít hay đau nhiều, chung quy vẫn là đau đớn. Tội gì phải thế, lại còn ủy khuất bản thân đi cầu xin một chân tướng chẳng
đáng giá gì?
Ta không muốn nghe không muốn hỏi, chỉ cầu an ổn
trong sự che chở của phụ thân, có điều đêm khuya thanh vắng thường xuyên nghĩ đến, trong lòng lại đau đớn vô cùng, tuy nhiên dưới ánh mặt trời
gay gắt, ta liền đem thời khắc không tỉnh táo lúc đêm khuya ấy coi như
một cơn ác mộng, thiếu niên áo trắng trong mơ mơ hồ rất thân thuộc, mơ
hồ như thể khiến ta động tâm, thế nhưng không biết ta đã lạc mất người
thiếu niên áo trắng ấy nơi con đường nào rồi.
Hắn đêm đêm ước
chừng đều đến, lúc lạnh nhạt lúc nhiệt tình, có điều trong mơ luôn trừng mắt nhìn ta, luôn giọng chất vấn: “Vì sao nàng lại nhẫn tâm như thế…”Ta ôm chặt ngực, mơ hồ ngay cả trái tim bên trong lồng ngực cũng đã mất
rồi, cười đáp hắn: “Tim ta đâu? Nếu đã không có tim, sao nói là nhẫn
tâm?” Cuối cùng tỉnh lại, thanh sam đã ướt đẫm mồ hôi. Chỉ là ngồi dưới
ánh mặt trời, tất cả mọi chuyện đều không có gì phải sợ.
Lúc nhỏ
ta thường lo sợ, bữa cơm ấm lạnh, thế gian coi thường. Sau này lại sợ,
lòng chàng sắt đá, hoan tình dần phai. Hiện tại mất cũng chẳng thể mất,
sợ cũng chẳng thể sợ, đương nhiên chỉ có dũng cảm tiến về phía trước.
Phụ thân kéo ta đến Thất Diệp Đường tham chính, chư thần hết sức cung kính, trong số đó có vài gương mặt quen thuộc, như thể cách xa mấy đời, ta nở nụ cười đạm mạc mà xa cách.
Có lúc Ma Lạc lại tới ngồi cùng ta
dưới tàng hoa uống trà, đôi bên cùng trầm mặc. Hắn đến rồi đi, ở bên tai ta lải nhải không ít, chuyện thú vị có chuyện nhàm chán có, khách khí
có thân thuộc có, ta đều một mực lắng nghe, lắng tai nghe chăm chú nhìn, đôi lúc còn phụ họa bằng nụ cười nhợt nhạt, thế nhưng nét mặt hắn lại ủ rũ buồn bã.
Nam nhân chung quy đều kỳ lạ.
Trước đây ta
động một chút thì sẽ nổi giận với hắn, cho dù bị phụ thân bắt dùng cơm
tối với hắn, sau bữa ăn lại đi tản bộ tiêu thực, cũng sẽ sinh sự đá hắn
vài cước, hắn lại nở nụ cười rạng rỡ, trong lòng ta đương nhiên càng
nóng giận thêm vài phần. Hiện giờ ta dịu dàng hiền hòa như vậy, thế
nhưng hắn lại thường xuyên cao hứng mà đến, ủ rũ mà về.
Chỉ có
điều buồn bực trong lòng hắn cũng giống như tiếng hót của chim tước
trong rừng, với ta mà nói, tất cả là âm thanh của thiên nhiên, mưa rơi
gió thổi, đều là những thứ mà ông trời ban cho.
Buồn vui của Ma Lạc, nghĩ thấy cũng là điều tự nhiên, không cần bổn tiên phải mất công lo nghĩ.
Sau này phụ thân nói: “Loan nhi cũng nên thành thân rồi, phụ thân thay con
lo liệu được không?” Một nam nhân khí phách cao to chín thước, thế nhưng lại khom người ánh mắt trông mong nhìn ta, như thể nếu ta