trước giờ
luôn dịu dàng hãy còn hoảng hốt chưa trấn định, giữ lấy bổn tiên đang
tức giận đến độ đi lòng vòng trong vườn, liên tục an ủi: “Hùng Lực tiểu
tử này thật sự không có mắt nhìn, khiến công chúa tức giận đến vậy! Công chúa đừng giận, đợi nô tỳ bẩm báo với Vương thượng, giáo huấn hắn đàng
hoàng!”
Phẫn nộ trong lòng ta không chỗ phát tiết, nghe thấy nàng cẩn thận trấn an thế này, bất ngờ quay đầu nghiến răng tức giận nói:
“Nhạc Kha tên nhãi đó…Nhạc Kha tên nhãi đó…Hắn thế nhưng dám đến chúc
mừng đại hôn của bổn công chúa…” Sau đó, ngay cả bản thân cũng không
khống chế được mà mang theo chút nghẹn ngào.
Phương Trọng cũng
hùa theo ta: “Tiểu tử này…Chi bằng công chúa đi đến cổng thành gặp hắn,
đánh hắn một trận tơi bời, xem hắn còn dám đến cửa lừa gạt không?”
Ta đã mất bình tĩnh, gật đầu theo bản năng: “Đúng, đánh hắn thành đầu heo, xem hắn còn dám đến chúc mừng…” Đột ngột ngẩng đầu, thoáng thấy gương
mặt Phương Trọng hàm chứa ý cười, hậu tri hậu giác mới phát hiện, ngay
cả lời nói của nàng cũng chứa đựng ý cười.
Chán nản buông tay, ôm lấy hai má đỏ ửng, thấp giọng nói: “Quên đi, cứ để hắn tới chúc mừng
đi!” Lại tự giễu: “Bổn công chúa đại hôn, cũng không biết Thiên đế bệ hạ gửi lễ mừng quý trọng đến cỡ nào, Phương nữ quan đến lúc đó nhất định
phải thay bổn công chúa kiểm kê thử!”
Cuối cùng Thiên Đế Nhạc Kha vẫn vào được thành Tu La.
Hàng đêm ta đều mơ thấy ác mộng, đứng ngồi không yên. Cảnh trong mộng rất kỳ quái, có khi là quá khứ, có khi lại là tương lai, nhưng không hề mơ
thấy hiện tại, ngay cả trong mộng ta cũng không thấy được hắn.
Thỉnh thoảng Phương Trọng kể chuyện cười bên tai ta: “Công chúa không biết,
ngày ấy Nhạc tiểu tử đi vào thành Tu La, bị các binh sĩ trong thành đánh dữ dội.”
Thấy mày ta nhíu chặt, nàng vội vàng nói: “Chẳng lẽ công chúa đau lòng ? Nô tỳ thấy người sốt ruột đến xanh cả mặt.”
Thời gian gần đây ta ngủ không ngon, trang điểm cũng khá đơn giản. Ta xoa
xoa khuôn mặt có chút cứng ngắc, lạnh lùng nói: “Thời gian gần đây đám
binh sĩ đó không chiến không đánh, năm năm tháng tháng đều tiêu phí
trong rượu, có lẽ quá nhân từ nương tay rồi.”
Nàng kinh hãi nói:
“Công chúa. . . . . . chẳng lẽ công chúa muốn cho đám binh sĩ này đánh
chết Nhạc tiểu tử, vậy thì không bằng để nô tỳ đi ra truyền lệnh, bây
giờ hạ lệnh cũng không muộn, dù sao hắn đã rơi vào thành Tu La ta, còn
lo hắn chắp thêm cánh có thể thoát sao?” Nói xong vội vàng đứng lên khỏi ghế, muốn đi ra ngoài điện.
Chắc là dạo này bản tiên không an
giấc, đầu óc không tỉnh táo, không kịp nghĩ gì liền đưa tay kéo tay áo
của Phương Trọng : “. . . . . . Vẫn nên giữ hắn lại đi. . . . . .” ,
“Giữ hắn lại để làm gì? Chẳng lẽ lại để công chúa tức giận hết lần này đến lần khác?”
Ta làm sao biết giữ hắn lại để làm gì? Chỉ là buột miệng nói ra một câu.
Sau khi cắn môi một lúc lâu thì nghĩ đến một chuyện: “Đường đường Thiên
Đế cũng đến cửa chúc mừng, đương nhiên tộc Tu La chúng ta không thể
“trao chuôi cho người”1, chờ. . . . . . Chờ sau khi bản công chúa đại
hôn sẽ ném hắn ra khỏi thành Tu La.”
(1)Trao chuôi cho người: đưa chuôi kiếm cho người khác cầm kiếm đâm mình – ý chỉ để người khác bắt được điểm yếu của mình
Nói xong, trong lòng ta bỗng hoảng sợ, chẳng lẽ ta phải chịu đựng cái nhìn chằm chằm của hắn mà gả cho Ma Lạc?
Nhưng mà không lấy thì sẽ như thế nào? Cho dù sau đó Phương Trọng vẫn ba lần
năm lượt mang đến chút tin tức của hắn, Thiên Đế ở trong thành cùng các
binh sĩ uống rượu ăn mừng. . . . . . Thiên Đế nhiều lần bày tỏ ý tốt với một cung tì ở trong Thất Diệp Đường. . . . . . Tu La Vương phụ thân đã
đem cung tì kia tặng cho hắn. . . . . . Thiên Đế Thiên Đế. . . . . .
Có một ngày ta thật sự không thể nhịn được nữa, đang lúc nàng ta nói đến
hăng say thì lạnh lùng bảo: “Ta thấy phụ thân tặng lầm người rồi! Phương nữ quan cả ngày đối với Thiên Đế nhớ mãi không quên, phụ thân không nên đem cung tì kia tặng cho Thiên Đế mà nên đem Phương nữ quan gả cho
Thiên Đế mới đúng!”
Nàng ngẩn ra, chắc là không ngờ rằng ta sẽ
nói như vậy. Ngay cả chính bản thân ta cũng ngạc nhiên, thế nhưng lại
nói như vậy với Phương Trọng- người mà từ trước đến nay luôn chăm sóc
cho ta, da mặt nóng dữ dội, trong lòng hốt hoảng nói không nên lời, vội
giữ lấy cánh tay nàng, liên tục xin lỗi: “Xin lỗi xin lỗi, Phương nữ
quan. . . . . . Không phải ta cố ý. . . . . . có lẽ là bị thằng nhãi này làm tức giận đến đầu óc hồ đồ. . . . . .”
Phương Trọng “phì”
cười, nhẹ nhàng vuốt ve bàn tay đang nắm chặt của ta, lại đưa tay vén
lọn tóc rối của ta ra sau tai, thở dài nói: “Phương Trọng cùng tuổi với
Vương phi, nhìn thấy Nhạc tiểu tử lớn lên, cũng nhìn thấy công chúa sinh ra, có thể làm dì của hai người. . . . . .”
Tay nàng rất ấm, khi nàng chậm rãi vỗ vỗ nhẹ trên lưng ta, ta không khỏi tiến sát vào trong
lòng nàng, tựa như áp vào lòng mẫu thân, trong mắt đau xót, nhịn hồi lâu mới không khóc. Mấy ngày nay mặc dù ta và Nhạc Kha chưa từng gặp mặt,
nhưng mỗi ngày bên tai nghe được tin tức của hắn, không khỏi càng th
