luận chính sự. Nhưng mấy vạn năm đấu đá, so dũng khí, hắn sớm đã lần mò ra được trọn vẹn
kinh nghiệm đấu tranh, vì rạng sáng mỗi ngày không bị người ta quấy rầy
giấc mộng uyên ương nên hắn quyết định thật nhanh khiến cho nương tử
thăng cấp thành mẫu thân.
…Nhạc phụ đại nhân của ta, dù sao ngài cũng không thể kéo phụ nữ có thai đến thảo luận chính sự chứ?
Sao hắn ngờ rằng lần tính kế này đều nằm trong lòng bàn tay Tu La Vương,
vừa biết con gái có thai, liền nhanh chóng không hề thương lượng cũng
chẳng chừa chút thời gian nào đã đến Minh Sắt Điện đón con gái quay trở
về sườn điện của Tư Hoàng Điện an thai, theo hầu bên cạnh có đến mười
mấy ma ma, bất cứ lúc nào cũng chú ý hướng đi của công chúa.
Bị
ngăn cách bên ngoài Tư Hoàng Điện, mỗi ngày thời gian thăm hỏi chỉ trong giây lát, trong lòng Phò mã Nhạc Kha hối hận vạn phần, không rõ vì sao
lúc trước mình không lừa tiểu ngốc điểu kia đi trốn chứ?
Hiển nhiên lúc này bỏ trốn đã không kịp nữa rồi!
Mỗi ngày Tu La Vương ra khỏi cửa điện đều nhìn thấy đôi mắt trông chờ của
tên tiểu tử đang liếc vào trong điện, vành mắt thâm đen, rõ ràng lại là
một đêm không ngủ, trong lòng không khỏi đắc ý vạn phần, hiếm khi hòa
khí tiến đến vỗ vỗ bờ vai hắn, hòa nhã nói: “Phò mã sao không chịu nghỉ
ngơi cho tốt?”
Nhạc Kha nghiến răng nghiến lợi thoát ra tiếng gọi từ kẽ răng: “Phụ thân, chào buổi sáng!”
Tu La Vương có vẻ hưởng thụ vô cùng, kéo tay áo sau của Nhạc Kha vừa xách
hắn đi vừa hạ lệnh:”Công chúa có thai, năm nay tuổi của bổn vương cũng
đã xế chiều, tự cảm thấy tinh lực của mình không còn như xưa, từ nay trở đi Phò mã thay thế công chúa cùng bổn vương thảo luận chính sự.”
Nhạc Kha không tự chủ được mà bị kéo đi càng ngày càng xa Tư Hoàng Điện, trong lòng rơi lệ thành sông…
Phương Trọng từ cửa đại điện vội vàng trở về, bước vào trong báo cáo với người phụ nữ mang thai đang ngồi ngay trước bàn với sự đồng cảm vô hạn: “Công chúa, Vương thượng mời phò mã đến Thất Diệp Đường thảo luận chính
sự.”Tuy rằng từ “mời” này có hơi khác xa với sự thật.
Vị phụ nữ
mang thai kia ăn uống rất tốt cũng chưa từng dừng lại, dốc sức nuốt thức ăn trong miệng xuống, cuối cùng thở phào một cái, than thở: “Rốt cục
cũng được thanh tĩnh.” Lại có chút buồn rầu thành tâm lãnh giáo Phương
Trọng:”Phụ thân và phò mã cả ngày tranh đấu, có phải thường ngày quá an
nhàn không? Thiên Đế hiện giờ là Đồng Sa nghe nói tính tình không tốt
lắm, có nên phái người trêu chọc một chút không, có đánh nhau thì hai
người này cũng không rảnh đấu đá với nhau nữa?”
Phương Trọng: “. . . . . .”
Ngay lúc Nhạc Kha bị Tu La Vương vứt cho một đống tấu chương đề nghị, can
ngăn, miệt mài đau khổ làm việc thì Thiên Đế đương nhiệm Đồng Sa bệ hạ
đang ở Cần Đức Điện cũng cực kỳ tức giận, trừng mắt nhìn chồng công văn
vĩnh viễn phê không hết, gần như sắp phát điên.
Tính tình của hắn vốn không được tốt lắm, mấy ngày gần đây lại sứt đầu mẻ trán.
Ai cũng không thể trông cậy vào một kẻ vốn không biết gì trong nhất thời
có thể tinh thông hiểu thấu tất cả. Xử lý chính vụ là công việc cần đến
sự huấn luyện buồn tẻ qua hàng năm hàng tháng. Hiện nay mặc dù Thiên
giới do Đồng Sa bệ hạ nắm quyền, nhưng đám cựu thần tử đều là bậc gia
gia, chú bác của hắn, vô cùng kỳ vọng hắn có thể thành tài. Thiên Đế bệ
hạ không hiểu cũng không sao cả, nhật nguyệt trên trời còn dài lâu, mỗi
ngày cứ học cho tốt, chăm chỉ học sẽ có ngày. . . . . .
Thiên Đế bệ hạ được trao kỳ vọng vô cùng trịnh trọng này, từ nhỏ chính là nhân vật nhìn thấy sách đã đau đầu…
Nhưng vì để hắn sớm yên vị nên đã hạ lệnh, tiền thái tử điện hạ Lăng Xương
không được bước vào thiên đình nửa bước, muốn cầu cứu vị ca ca đã từng
che chở cho hắn từ khi còn nhỏ, rõ ràng là một ý tưởng cực kỳ không hiện thực.
Kỳ thật chuyện này cũng không thể trách hắn.
Tuy
rằng từ nhỏ nhị ca sống dưới sự kỳ vọng của vạn chúng, mà bản thân y
cũng chăm học khổ tu, xử lý chính vụ luôn luôn biết tiến thoái có thừa.
Nhưng y hoàn toàn chưa từng kế thừa tính phong lưu đa tình của phụ đế,
thậm chí còn kém nhạy bén về lĩnh vực này.
Mãi đến sau khi dùng
ảo thuật thử tiểu ngốc điểu, có một ngày y buồn rầu cầu hắn trợ giúp:
“Tam đệ, hình như… hình như ta thích ngốc điểu rồi …”
Khi đó trong lòng hắn suy nghĩ: Nhị ca, thì ra huynh cũng có ngày hôm nay!
Tiểu ngốc điểu kia trước giờ bị hắn giày vò trêu chọc. Mặc dù trên mặt nàng
luôn biểu hiện sự hèn mọn kính cẩn nghe theo, nhưng trong đôi mắt tròn
xoe luôn đảo tròn lại không có một tia sợ hãi, tuy rằng đó là đôi mắt
đen láy, khác xa đôi mắt màu lam trong ký ức, nhưng không biết vì sao,
mỗi lần kích thích ngốc điểu kia mất đi lý trí, trong thần sắc đều là vẻ bất khuất kiên cường, chung quy có thể khiến hắn nhớ đến tiểu công chúa Giao Nhân kiêu căng nơi đáy biển– Hồng Ngạc của hắn.
Nhưng dù
sao ý nghĩ như vậy cũng chỉ thoáng vụt lên trong lòng, lúc nhị ca cho
rằng hắn đã dần dần quên mất Hồng Ngạc, hắn lại thản nhiên nói: “Chẳng
qua chỉ là một con chim loan, hiện giờ vừa đúng lúc thủ lĩnh điểu tộc
Xích Diễm đến, mà
