XtGem Forum catalog
Long Phượng Tình Trường

Long Phượng Tình Trường

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328384

Bình chọn: 7.5.00/10/838 lượt.

ong, chúng ta cúi đầu

quan sát bên dưới, cũng sợ tới mức nhảy dựng, chỉ thấy Đồng Sa điện hạ

trên người bị thương, vạt áo trắng bị nhiễm màu, đẹp đến tiên diễm, thái tử điện hạ cũng thế, thiên binh thiên tướng bao vây bốn phía xung quanh xông đến, lập tức bị ma khí của ác thú gây thương tích, ôm chặt hai mắt lùi về phía sau ngã xuống, thất linh bán lạc đều ngã ở chung quanh nhà

tranh kia của ta, có một vị ngân khôi (mũ bạc) cư nhiên làm cho nóc nhà

tranh của ta bị lủng một lỗ toang hoác, ta tiến lại gần nhìn xem, rớt

xuống đúng ngay cái giường mà ta nghỉ ngơi hằng ngày, không xê không

xích, chân chính làm người ta sợ hãi than thở a!

Nhạc Kha theo sát ngay phía sau, lông mày chau lại “Thanh nNi, nàng ở đây đợi chút, ta đi trợ giúp Thái tử điện hạ một tay?”

Ta vuốt vuốt tay áo, xoa tay: “Dù thế nào chúng ta cũng coi là bạn bè cũ,

đả hổ thân huynh đệ, thượng trận phụ tử binh, chi bằng ta với ngươi hôm

nay sóng vai chiến đấu?”

Hắn nhíu mày trách cứ: “Con gái nhà lành, sao lại loạn ngôn như thế?” Lại nghiêm mặt nói : “Ta với nàng không phải huynh đệ!”

Ta đối với thái độ có chút không gần gũi của hắn rất là bất mãn, lời nói

không chút thân tình đó chẳng khác tạt gáo nước lạnh vào đầu, lạnh đến

thấu xương, trên mặt giống như bị lửa đốt bừng bừng, vẫn cãi chày cãi

cối: “Ngươi với ta không phải huynh đệ nhưng lại thân hơn huynh đệ, so

với huynh đệ cũng không kém!”

Lại không muốn nghe hắn thốt ra lời lẽ xa cách, tiến vài bước hướng về phía ác thú đánh tới.

Áp Dữ này không biết đã hấp thu bao nhiêu khí tức yêu ma ở núi Nữ Sàng,

lúc này ý chí chiến đấu đang hăng, nhất thời mùi thi ma lại càng nồng,

chưa tới gần đầu óc ta đã choáng váng, nhưng hắn vẫn độc ác dũng mãnh,

Đồng Sa điện hạ sau khi bị thương chỉ có thể nghỉ ngơi, giờ phút này chỉ trông cậy vào Thái tử điện hạ chống đỡ, cho dù trông thấy hai người bọn ta tiến tới hỗ trợ, tinh thần phấn chấn, bất quá cũng chỉ có thể chống

đỡ được một canh giờ mà thôi.

Một canh giờ sau, ác thú kia phun

máu, khàn khàn cười: “Hôm nay lão phu thu hoạch khá tốt, ba con rồng

cộng thêm một con chim ngốc, tất cả đều là tiên thai, xem ra có ích cho

việc tu luyện yêu ma sau này.” Nói xong đem xương cốt yêu thú trong

miệng phun ra.

Từ đêm qua đến giờ, nghĩ hắn cũng đã càng đấu càng yếu, lúc này không biết niệm cái bí quyết yêu tà gì, lại có thể bắt đến đây một con yêu thú, quang quác mấy cái đã đem nó nuốt vào trong bụng,

yêu thú kia ngay đến kêu đau cũng không kịp.

Đánh tới giữa chừng, hắn nhịn không được mà nhả xương ra ngoài, khiến dạ dày ta một phen

nhộn nhạo, suýt nữa ói ra. Đương lúc vạn phần kinh hãi, bỗng nghe thấy

một tham âm to rõ thân thiết trên đỉnh đầu: “Nha đầu, sao lại gặp phải

ác thú này?”

Lòng ta mừng rỡ, cất giọng: “Dượng, ác thú này thiếu chút nữa đem vạn thú con quản hạt ăn sạch, người nghĩ liệu có nên đấu

với hắn một trận hay không?”

Ác thú kia ngửa đầu nhìn, cười

“Phốc” một tiếng, bộ mặt vặn vẹo, cũng không biết là chế nhạo hay tự

giễu: “Ngươi cư nhiên gọi hắn là dượng? Ha ha ha ha…”Thế nhưng ngửa đầu

cười to, giống như gặp phải việc gì cực kỳ buồn cười.

Ta ngẩng

đầu nhìn, thấy trên đám mây một nam nhân ngũ quan thô ráp nhưng hai mắt

sáng ngời , đặc biệt có một cỗ anh khí khiến người ta bỗng chốc liên

tưởng đến cây cột Kình Thiên, dáng người người đó cao lớn, nghĩ tới

lồng ngực cũng sẽ cực kỳ to rộng, nếu là nữ nhi của người đó làm nũng,

ắt hẳn sẽ rất rất thoải mái.

Ta vẫy vẫy tay: “Dượng xuống đây!”

Người y lời đáp xuống, đứng ở bên cạnh ta, đánh giá ác thú kia một phen: “Đã

lâu không gặp, ngươi thế nhưng vẫn chưa bị hồn phi phách tán?”

-“Nhiếp Phần, ngươi không ở Tu La Thành, lại chạy đến đây làm gì?

Áp dữ rõ ràng có chút sợ hãi đối với dượng của ta, tuy trên mặt vẫn duy

trì vẻ ác độc, cười lên cũng có chút điên cuồng, nhưng đã thối lui về

sau một bước dài, gương mặt đầy vẻ hèn mọn đáng khinh.

Ta trên

dưới đánh giá dượng một lần, hơi hơi tán thưởng: “Dượng, người thật sự

là Tu La Vương nhờ lấy được mỹ nữ xinh đẹp mà nổi danh?”

Người

rất nhanh liếc ta một cái, ánh mắt cực kỳ phức tạp, lại có chút luyến

tiếc nhìn nhìn mặt của ta, gật gật đầu, đột nhiên mắt mở to, chỉ vào vết máu trên người ta: “Vết thương này trên người con là sao?”

Vừa

nãy người đứng trên đám mây, cao hơn ta rất nhiều, cùng lắm chỉ có thể

thấy được đỉnh đầu, thế nhưng lại có thể nhận ra ta, trong lòng ta cảm

kích vô vàn, yêu ai yêu cả đường đi lối về, chẳng qua là do dì không cho phép người ở núi Đan Huyệt, người chính là như vậy mà đối đãi với ta,

đối với một con chim Loan được gửi nuôi, yêu thương chỉ thêm chứ không

bớt. Ta chỉ vào Áp Dữ trước mặt, buồn rầu nói: “Là con ác thú này, cắn

con thành ra như vầy.”

Trong mắt người nổi lên sát khí, tay cầm

quyền trượng tiến về phía trước hai bước, Áp Dữ sợ hãi tới mức lùi về

sau hai bước, chỉ biết gân cổ kêu lên: “Nhiếp Phần, ngươi đã đồng ý với

nàng về sau sẽ không đả thương ta nữa…Ngươi đã đồng ý rồi.”

Hôm

nay ta mới biết dì mặc dù bên ngoài đoan chính, thế nhưng lại có thể

cùng Tu