La Vương thành thân, cũng được coi là kinh hãi thế tục, nhưng
điều đáng kinh hãi hơn đấy là lại còn sinh ra tiểu công chúa Phượng
Hoàng Đan Chu. Đan Chu tiểu công chúa cũng không cô phụ kỳ vọng, chưa
đầy tháng đã khiến cho tứ phương sấm dậy, dây dưa với con rồng tuấn tú
nhất Thiên Giới, kết thành quan hệ thông gia, thật là đáng mừng biết
bao.
Dượng mặc dù không thể gặp gỡ hai người họ lâu dài, nhưng
trong khoảng thời gian trăm năm, chung quy vẫn cứ lén lút đến núi Đan
Huyệt xem chừng, si mê không giảm. Cũng không biết giữa người và dì nảy
sinh sự tình gì, chuyện xưa trong đó thiên hồi trăm chiết1, khiến người
khác phỏng đoán không thôi.
1 Nghìn khúc quẹo trăm ngã rẽ, ý chỉ sự tình phức tạp
Dượng lúc này xem ra tức giận đến cực điểm, như thể ta chính là tiểu công
chúa Đan Chu của người, trên mặt người hắc khí chợt nổi, tiến lên trước
một bước: “Nếu như nàng thấy ngươi đả thương Thanh Nhi, ắt hẳn cũng sẽ
không tha cho ngươi!”
Gương mặt Áp Dữ vàng như đất, ánh mắt nhìn
ta với dượng đánh giá một hồi, bước chân hỗn loạn, liên tiếp thối lui,
giống như chợt hiểu ra điều gì, run rẩy chỉ vào ta: “Nàng…”
“Nàng…” như thế nào, ta đã không kịp hiểu hết, thân mình dượng nhanh như chớp
lao về phía trước, đem nửa câu còn lại của hắn tắc trong cổ họng.
Núi Nữ Sàng hôm nay tiên khí cuồn cuộn, nhưng khi dượng ra tay, bốn phía
lại tầng tầng hắc vụ, trong vụ chướng chỉ có thể nghe thấy tiếng kêu la
thảm thiết liên hồi, đấy là tiếng ác thú bị thương giãy dụa sắp chết,
bất quá chỉ là trong giây lát, hoàn toàn không còn hơi thở.
Vụ
chướng bốn phía tan biến, dượng từ từ bước tới, mặt đất phía sau người
nằm đấy một đầu quái thú, đầu rắn thân rồng, dáng người to lớn dữ tợn,
đã mệnh phó hoàng tuyền.
Thái tử điện hạ có chút đăm chiêu liếc dượng một cái, lại quay đầu kêu: “Thổ địa núi Nữ Sàng ở đâu?”
Ta không tình nguyện tiến lên hai bước, xoay người nói: “Thổ địa núi Nữ
Sàng tham kiến điện hạ!” Trong lòng có chút khinh thường hắn làm bộ làm
tịch, nếu như tương lai Đan Chu cùng hắn thành thân, vẫn cứ lễ tới lễ
lui thế này, sao chịu được a?
Đồng Sa điện hạ bên cạnh hắn nói:
“Đại ca, người ép buộc Tiểu Ngốc Điểu này làm gì?” Ta nghe thấy ý bao
che của hắn rất đậm, ngẩng đầu hướng hắn cười cảm kích, đã thấy hắn nhìn mái nhà tranh vỡ nát đến xuất thần, chậc chậc thở dài: “Chỗ này người
sao có thể ở? Chi bằng đem ngốc điểu này về Thiên Đình làm người chăm
sóc hoa cảnh, lúc rảnh rỗi cũng có thể bảo nàng hóa thành chân thân,
giúp khu vườn có chút cảm giác hoang dã.”
Ý cười trên mặt ta cứng ngắc, hung hăng hướng hắn trừng mắt một cái, không nhanh không chậm
nói: “Nghe Ly Quang đại ca nói, hai muội muội nhà huynh ấy tương lai
khẳng định muốn gả cho người quân tử nhân hậu, hai vị công chúa Giao
Nhân lại chỉ thích những thứ đồ chơi kỳ quái nơi đất bằng…Vì vậy khiến
cho tiểu tiên mệt chết đi được…”
Nụ cười đắc ý trên mặt Đồng Sa điện hạ dần dần phai nhạt, bỗng nhiên mở to con ngươi, hỏi: “Điều ngươi nói là sự thật?”
Ta hướng Nhạc Kha cười cười: “Tam điện hạ, lần sau ta đến Đông Hải, muốn ở tạm tại thành San Hô của Giao Nhân, có lẽ sẽ không trú lại Thủy Tinh
Cung, Bích Dao cả ngày quấn quít lấy ta, ta cứ phải ăn vội ăn vàng không tiêu hóa được. Vẫn là Giao Nhân công chúa lớn tuổi hơn, tính tình ôn
hòa, có thể cùng ta tâm tình nhiều một chút.”
Nhạc Kha hung hăng trừng mắt liếc ta một cái: “Thành San Hô có gì tốt?”
Đồng Sa điện hạ nhìn thấy vẻ đắc ý của ta, sờ sờ cẩm đai bên hông: “Đại ca
này, Tiểu Ngốc Điểu này ngốc nghếch khờ khạo, dẫn về Cửu Trùng Thiên
không chừng sẽ chọc mấy vị muội muội tức giận, đến lúc đó chẳng biết
giải quyết thế nào. Nghe nói nàng thích gây chuyện sinh sự, chi bằng để
cho nàng theo đường đệ đến Đông Hải trị thương đi…”
Thái tử điện
hạ hung hăng trừng mắt liếc hắn một cái, có chút ý tứ hận sắt không
thành thép, tùy tiện gật đầu, vẫy tay gọi thiên binh thiên tướng, điều
khiển đám mây ngũ sắc bay đi.
Dượng thấy con người khô khan này đi rồi, chỉ vào miệng vết thương trên người ta: “Không sao chứ?”
Ta buồn bã ủ rũ đứng phía trên nóc nhà tranh, nhìn xuống bên dưới một hồi, vị thiên tướng ngân khôi ngân giáp kia đã theo Thái tử điện hạ quay về
Thiên Đình phục mệnh. Nhà tranh này của ta quả thật có chút hương vị
khiến người ta cảm thấy ảm đạm – như mưa gió mùa thu, tan hoang thế này, nếu không tu sửa sao có thể ở được?
Chỉ là núi Đan Huyệt rộng
lớn đến thế, những rắn rết sâu bọ kiến chuột trước đây cũng không biết
đi đâu, nếu như ban đêm mò tới cắn ta đến xương cốt không còn, chẳng
phải là chết có chút oan uổng sao?
Các loại rau dưa thỏ yêu trồng trong viện rất xanh tốt, tiếc là yêu ma núi Nữ Sàng chỉ thích đồ mặn,
đối với rau dưa hứng thú không nhiều, chưa từng chạm tới. Ta nhổ một củ
cải trắng, vươn tay về phía Nhạc Kha, hắn không hiểu ý, ta bực mình đầu
óc hắn chậm hiểu, chỉ cảm thấy Long tộc tuy đông, đứa con này của Đông
Hải Long Vương quả thực là ngốc đến cực điểm, đành không kiên nhẫn nói:
“Nước- -!”
Hắn há miệng, một cột nước lớn trong nháy mắt đem
gư
