ừ dịch chuyển lảo đảo đi về cuối hành lang.
Trước phòng
giải phẫu, một vòng người bao lấy, nghe tiếng bước chân nơi hành lang ai nấy đều quay lại nhìn. Trong bóng tối, nhìn thấy bóng người lảo đảo như sắp ngã xuống đất.
“Chị dâu”
Thẩm Tấn Hàm nhìn một cái là nhận ra Mẫn Nhu, rẽ đám người ra, bước tới, nhìn thấy
cơ thể Mẫn Nhu run lên không biết vì lạnh hay vì sợ, trong ánh mắt dâng
lên vẻ cảm thông,
“Chị dâu, chị đừng quá lo lắng, Lục lão đại sẽ không sao đâu!”
Dù biết lời
an ủi của mình không có tác dụng, Thẩm Tấn Hàm vẫn mở miệng, đem áo
khoác trên người cởi ra khoác lên người Mẫn Nhu, lại bị cô cự tuyệt.
“Không cần, tôi không sao?”
Thẩm Tấn Hàm nhìn hốc mắt phiếm hồng như vẫn còn tỏ vẻ kiên cường của Mẫn Nhu,
thương xót chau mày, xoay người nhìn về đám người đứng trước phòng phẫu
thuật: “Lý Bân, mau đi mua cho chị dâu áo khoác”
Một thanh
niên cường tráng từ trong đám người bước ra, làn da ngăm đen, đầu cắt
ngắn, bộ quân phục màu xanh và giày đen chứng tỏ là quân nhân. Dưới ánh
đèn mỏng manh, Mẫn Nhu có thể thấy vết máu rất to sau lưng anh ta, dường như vẫn chưa khô nên nó không khừng rớt xuống.
Mẫn Nhu cảm
thấy trước tối đen, cơ thể vô thức trượt xuống, Thẩm Tấn Hàm kêu to,
tiếng gọi xa dần, trong não hỗn độ, duy chỉ có một ý niệm: Là máu của Lục Thiếu Phàm sao?
Sau lưng một màu đỏ sậm che kín, giống như ngọn lửa địa ngục không ngừng phun tới
bức cô tới đường cùng, đoạt lấy chút kiên cường cuối cùng trong cô, dìm
cô vào biển lửa của tuyệt vọng.
Mẫn Nhu chợt mở mắt ra, nhìn trần nhà trắng xóa, ngồi thẳng dậy, bỏ qua cảm giác
choáng váng trong đầu, Mẫn Nhu mang dép lê chạy ra khỏi căn phòng bệnh
yên tĩnh.
Trên hàng
lang yên tĩnh nặng nề mọi thứ đã không còn tĩnh mịch, từ xa xa Mẫn Nhu
nghe tiếng cải vả, không ngừng đi lại gần cô nhìn thấy bóng người mờ hồ
của bà Lục, xung quanh có một đám quan nhân như đang an ủi bà.
“Xin lỗi? Tôi không cần lời xin lỗi của cô, tôi chỉ muốn cô tránh xa con tôi ra”
Mẫn Nhu bị
đám người chặn lại bên ngoài, dưới ánh đèn yếu ớt cô chỉ gương mặt của
bà Lục bị cơn giận làm cho mất lý trí, đôi mắt đầy hận thù, hướng về
phía dáng người dài nhỏ đối diện.
Mẫn Nhu chớp mắt, cô nhìn thấy Mục Lâm Thu trầm mặc như một bóng ma, tư thái tự tin
kiêu ngạo dưới sự chỉ trích nghiêm khắc của bà Lục lại trở nên nhợt nhạt suy sụp tinh thần.
Ống tay áo
trái của Mục Lâm Thu được xăn lên để lộ ra vải băng màu trắng, máu ở đó
mơ hồ chảy ra, lúc cô ta bước ra, dưới ngọn đèn, trên hai gò má của cô
ta có vết trầy da nhỏ, vết thương của cô ta như do bị ai đó đẩy mạnh mà
gây ra.
Suy nghĩ đó
nảy lên trong đầu, lại bị Mẫn Nhu trấn áp, nhưng nhìn Mục Lâm Thu bị
thương, cô không thể kiềm chế nỗi hoài nghi đang dần dần nổi lên.
Lục Thiếu Phàm là vì cô ta mới không để ý đến an toàn của bản thân…
“Dì Lục, xin lỗi, cháu không thể đồng ý với dì, cháu không thể bỏ Thiếu Phàm được!”
Mục Lâm Thu
trả lời kiên quyết nhất định không lùi bước khiến Mẫn Nhu sửng sốt, cũng khiến cho bà Lục giận đến thiết chút nữa thì ngất đi, sắc mặt khó coi,
giận dữ trừng mắt nhìn vẻ mặt kiên định của Mục Lâm Thu, trong giọng nói không hề che dấu oán hận
“Có
phải cô muốn Lục gia chúng tôi đoạn tử tuyệt tôn mới hài lòng? Cô nghĩ
rằng tôi và cô không biết, nắm đó nếu không vì cô, Thiếu Phong sẽ không
gặp chuyện…”
“Chi Quyên, con đang nói bậy bạ gì vậy!”
Tiếng hô to
vang vọng bên trong hành lang, Mẫn Nhu có thể cảm thấy một luồng gió
thổi qua người, bên cạnh bà Lục xuất hiện Lục Tranh Vanh, gương mặt già
nua nhuộm vẻ lo lắng.
Bàn tay to vỗ đầu vai bà Lục trấn an bà, đôi mắt thâm sâu bi thương vẫn còn minh mẫn, ông khẽ thở dài, nhìn Mục Lâm Thu nói: “Mục Thiếu tướng về nhà nghỉ ngơi đi, nơi này có chúng tôi là được”
Lục Tranh
Vanh ra lệnh đuổi khách khiến vẻ mặt Mục Lâm Thu cứng đờ, cô ta liền
lúng túng, Lục Tranh Vanh dù không biểu hiện rõ ràng như bà Lục nhưng
sắc mặt cũng không tốt, đối với Mục Lâm Thu vẫn còn tôn trọng phần nào
có lẽ do thân phận của cha cô ta.
Mẫn Nhu đi lên, đỡ lấy thân người lảo đảo của bà Lục, an ủi: “Mẹ, mẹ vào kề bên phòng bệnh nghỉ ngơi một lát, nơi này có con lo là được”
Thấy sắc mặt nhợt nhạt của Mẫn Nhu vẫn đang cố an ủi bà, vẻ mặt bà Lục có chút vui
mừng, vuốt nhẹ bàn tay nhỏ lạnh lẽo của Mẫn Nhu, đau lòng oán trách.
“Sao lại không biết chăm sóc tốt cho bản thân mình thế này, Thiếu Phàm vẫn
còn ở bên trong phòng cấp cứu nếu con cũng xảy ra chuyện thì người mẹ
này biết làm sao?”
Sự quan tâm
của bà Lục không phải chỉ để cho Mục Lâm Thu nhìn, Mẫn Nhu hiểu rõ con
người bà Lục, nếu bà đã đón nhận cô, thì sẽ toàn lực che chở cô, khóe
miệng Mẫn Nhu giãn ra, lắc đầu không có gì nói:
“Con không sao đâu mẹ, mẹ cứ thế làm sao chịu đựng được, mau vào ngủ một lát đi, Thiếu Phàm ra con sẽ báo với mẹ.
Đôi mắt
nghiêm nghị của Lục Tranh Vanh khi nhìn thấy dáng vẻ hiền thục dịu dàng
của Mẫn Nhu thì liền hài lòng gật đầu, nói với bà Lục: “Chi Quyên, nghe lời Tiểu Nhu nói vào nghỉ ngơi đi con”
Cửa phòng
giải phẫu mở ra, một luồng sức mạnh va vào nhau
