hìn theo
bóng lưng cao to của Lục Thiếu Phàm, Mẫn Nhu ngồi xuống ghế công cộng,
buồn chán nhìn xung quanh, không ngờ đập vào mắt là Kỷ Mạch Hằng, nụ
cười thẹn thùng hạnh phúc trong nháy mắt biến mất.
Anh ta không phải đang truyền dịch sao? Tại sao lại ở đây?
Mẫn Nhu kinh ngạc nhíu mày, nhưng chỉ vài giây sau lại bình tĩnh lại. Cô đã hoàn
thành bổn phận của mình, còn anh ta có bệnh hay không cũng là chuyện của anh ta, không liên quan gì đến tám đời nhà cô.
Kỷ Mạch Hằng cũng thấy rõ được Mẫn Nhu. Lúc đôi mắt trầm lặng quét qua vẻ mặt lãnh
đạm của Mẫn Nhu, gương mặt tuấn tú là cứng lại. Mẫn Nhu nhẹ nhàng di
chuyển ánh mắt, hướng đầu về phía Lục Thiếu Phàm.
“Hằng, anh nghe em giải thích đã, em không có ý đó…”
Giữa hàng
lang yên tĩnh, giọng nói thanh minh của một cô gái cất lên đầy vội vã,
tiếng giày cao gót chát chúa nện xuống đất. Đó là giọng của Mẫn Tiệp,
giọng nói dịu dàng có thể kích thích cảm giác bảo hộ của đàn ông, Mẫn
Nhu chán ghét nhíu mày.
“Vậy ý cô là thế nào? Anh tôi bị bệnh dạ dày nghiêm trọng như thế, cô chỉ
nghĩ tới hôn lễ. Trong mắt cô, anh tôi quan trọng, hay thân phận địa vị
của cô quan trọng”
Giọng nói
phản bác chế giễu theo sát Mẫn Tiệp, Mẫn Nhu quay đầu nhìn ra sau lưng
Kỷ Mạch Hằng. Mẫn Tiệp trên vai đeo túi hàng hiệu, chạy chầm chậm về
phía Kỷ Mạch Hằng, Kỷ Nguyệt Hân cũng bám sau không rời.
Lông mày Kỷ
Mạch Hằng nhíu chặt, sâu thẳm trong đôi mắt từ từ dâng lên cảm giác lạnh lẽo, không hề vui vẻ. Anh ta cũng không quay đầu lại nhìn Mẫn Tiệp đang chạy tới, cất bước bỏ đi, ánh mắt hờ hững khi tiếp xúc với ánh mắt tò
mà của Mẫn Nhu thì bước chân khựng lại, để cho Mẫn Tiệp cũng kéo được
tay Kỷ Mạch Hằng lại.
“Hằng, em không muốn tới lúc đó vác bụng bầu mà kết hôn. Dù là đối với Mẫn gia hay Kỷ gia chắc chắn cũng không tốt đẹp gì!”
Mẫn Tiệp
kiên nhẫn giải thích, gương mặt nhỏ dịu dàng đầy vẻ ủy khuất đáng
thương, ngước mắt nhìn bóng người cao lớn của Kỷ Mạch Hằng, cơ thể như
cành liễu chập chờn trong gió, bất cứ khi nào cũng có thể ngã xuống đất.
Màn trình
diễn đau khổ của Mẫn Tiệp, cô đã sớm quen thuộc. Mẫn Nhu bĩu môi khinh
bỉ, không muốn lội xuống vũng nước đục này, liền thừa dịp Mẫn Tiệp không để ý đến cô, nuốt cơn khó chịu vào người, nhún vai đứng dậy bỏ đi.
“Nó… nó sao lại ở đây?”
Mẫn Nhu vừa
mới nhấc một chân đặt xuống đất. Sau lưng, giọng nói tức giận chất vấn
của Mẫn Tiệp cất lên, âm thanh chói tai đến mức khiến Mẫn Nhu phải mím
môi, bước chân cũng trở nên gấp gáp.
“Mẫn Nhu, mày đứng lại đó!”
Chó cắn
người, chẳng lẽ người còn phải cắn ngược lại chó? Mẫn Nhu đút hai tay
vào túi, thong thả đi về phía Lục Thiếu Phàm đang tính tiền viện phí.
Trước câu ra lệnh của Mẫn Tiệp, cô nhắm mắt làm ngơ.
“Mẫn Nhu, mày có phải cứ quấn chặt lấy không buông!”
Khuỷu tay
mảnh khảnh bị kéo mạnh về sau, Mẫn Nhu mất thăng bằng thiếu chút nữa ngã xuống. Ánh mắt lạnh lùng nhìn Mẫn Tiệp đuổi theo cô, muốn hất cánh tay
đang làm đau cô ra.
“Buông ra!”
Giọng nói
lạnh lùng bình thản của Mẫn Nhu khiến Mẫn Tiệp hơi chột dạ. Nhưng nỗi
oán hận cùng tính kiêu ngạo của cô ta đã che lấp tất cả, sống chết giữ
chặt Mẫn Nhu, cao giọng mắng, dường như muốn tất cả mọi người đều nghe
được, khiến Mẫn Nhu phải mất mặt:
“Hằng đã nói là không thích mày, vì sao cứ tới phá hạnh phúc của tao? Chẳng
lẽ, Lục Thiếu Phàm không yêu mày, cho nên mày không chịu nổi cô đơn mà
chạy tới đây quấn lấy Hằng? Mẫn gia nuôi mày nhiều năm như thế chẳng lẽ
đây chính là cách mày báo đáp sao?”
Mẫn Nhu
giống như đang xem kịch, môi nở nụ cười lạnh. Dáng vẻ oai phong lẫm liệt tỏ ra chính nghĩa của Mẫn Tiệp khiến Mẫn Tiệp ghê tởm, rất may sáng nay cô cũng không ăn quá nhiều đồ”
Mẫn Nhu còn
chưa kịp phản bác lại sự sỉ nhục của Mẫn Tiệp, có người đã ra tay
trước, đẩy mạnh Mẫn Tiệp ra, cầm lấy tay cô, thuận thế đẩy Mẫn Tiệp sang bên.
“A”
Mẫn Tiệp
kinh hoàng thét chói tai vang lên giữa hành lang nhưng cô ta không ngã
xuống đất. Mẫn Nhu nhíu mày, nhìn Kỷ Mạch Hằng sắc mặt tái nhợt ôm lấy
Mẫn Tiệp, chịu đựng cơn đau do Mẫn Tiệp ngã thẳng vào người. Ngược lại,
Mẫn Tiệp cũng được thế nhào vào lòng Kỷ Mạch Hằng, nhẹ giọng nức nở.
“Hằng, con của chúng ta thiếu chút nữa đã không còn”
Kỷ Mạch Hằng nhíu chặt lông mày, ánh mắt lạnh lùng nhìn Kỷ Nguyệt Hân đứng bên cạnh
Mẫn Nhu, giọng nói lạnh như băng không để cho bất cứ ai kháng cự:
“Mau xin lỗi tiểu Tiệp”
Mẫn Nhu
không muốn ân oán giữa cô và Kỷ Mạch Hằng bị đẩy sang cho Kỷ Nguyệt hân, cô lo lắng nhìn Kỷ Nguyệt Hân, ngước mắt lại thấy vẻ mặt khinh thường
dành cho Mẫn Tiệp, căn bản không hề nhận ra là mình làm sai.
“Xin lỗi? Anh hai đang nói đùa sao? Anh muốn em xin lỗi thứ phụ nữ dối trá này thì trừ khi mặt trời mọc hướng Tây”
Thái độ kiên quyết của Kỷ Nguyệt Hân khiến môi Kỷ Mạch Hằng mím chặt, bất mãn trước hành động vô lễ của Kỷ Nguyệt Hân.
“Em vừa rồi thiếu chút nữa đã giết cháu mình, mau nói xin lỗi”
Kỷ Nguyệt
Hân từ trước tời giờ thích mềm không thích ứng. Bị Kỷ Mạch Hằng ép buộc
hai lần cũng áp chế không nổi cơn giận liền đi về trước