Lục Thiếu Phàm, Em Yêu Anh!

Lục Thiếu Phàm, Em Yêu Anh!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215000

Bình chọn: 8.5.00/10/1500 lượt.

ẫn Nhu khẽ cong môi, lặng lẽ vén chăn lên, bước xuống giường.

Bóng người

mảnh mai nhẹ nhàng lui tới trong phòng ngủ, cố tạo ra tiếng động nhỏ

nhất, đi qua đi lại bận rộn Mẫn Nhu không chú ý tới, từ khi cô xuống

giường, người đàn ông tưởng chừng đang ngủ say lại mở mắt, đôi mắt đen

nhánh như ngọc bám sát theo mỗi hành động của cô.

Mặc quần áo

tử tế xong, Mẫn Nhu rón rén đi đến bên giường. Trên chiếc giường rộng

rãi, Đậu Đậu ngủ theo hình chữ đại, đôi môi bụ bẫm ngáp ngáp vài cái,

cánh tay mũm mĩm gãi má, nhìn dáng vẻ buồn cười của Đậu Đậu, Mẫn Nhu lại không kiềm được tình cảm, cúi người, hôn lên mặt Đậu Đậu.

Ánh mắt thu

lại, nhìn gương mặt tuấn tú của Lục Thiếu Phàm đang nằm bên cạnh, ngũ

quan trong suốt không chút tì vết, tựa như bức tượng điêu khắc với những đường nét rõ ràng. Lục Thiếu Phàm bình an ngủ say, Mẫn Nhu chỉ nhìn

ngắm gương mặt tuấn tú tuyệt mỹ đó thôi mà tim đã đập nhanh.

Khi ngón tay trắng nõn chạm nhẹ vào gò má Lục Thiếu Phàm, Mẫn Nhu liền vội vàng rụt

tay lại, lo sẽ đánh thức anh. Mẫn Nhu hơi rướn người, hôn nhẹ lên môi

Lục Thiếu Phàm, rồi đứng dậy từ từ đi ra khỏi phòng ngủ.

Cửa phòng

phát ra tiếng đóng cửa rất nhỏ, người đàn ông lại mở mắt ra. Bên trong

đôi mắt không hề có vẻ buồn ngủ, khóe miệng nhếch lên, gương mặt tuấn tú nở nụ cười thỏa mãn.

Mẫn Nhu vừa đi ra tới cửa liền thấy chiếc xe quen thuộc, mở cửa bước lên, Chân Ni tò mò hỏi: “Ông xã cậu sao không đưa cậu đi”

“Anh ấy còn ngủ, hơn nữa cậu cũng tới đón mình mà?”

Việc Lục

Thiếu Phàm có đưa cô đến trường quay cô không để tâm. Ngược lại, cô

không muốn bước lên xe thể thao của Lục Thiếu Phàm, để anh chở đi rêu

rao khắp nơi, như vậy quá mức phô trương, nếu bị bắt gặp không biết sẽ

tạo nên phiền toái thế nào.

“Bà xã ngôi sao đi quay phim, chồng dĩ nhiên phải đảm đương lái xe, chỉ có hai cậu là ngược đời?”

Mẫn Nhu nhìn Chân Ni đang dùng ánh mắt hoài nghi đánh giá cô, khóe miệng cười nhẹ: “Chờ cậu kết hôn thì sẽ hiểu tâm trạng lúc này của mình”

Chân Ni vừa nghe đến kết hôn liền lập tức hạ hai vai xuống đầy mỏi mệt, gối đầu vào vai Mẫn Nhu, ai oán nói:

“Mình cũng muốn vậy, nhưng A Nham nói còn sớm quá, chờ thêm hai năm nữa mới kết hôn, mình cũng không có cách nào”

Mẫn Nhu cũng biết từ khi học đại học Chân Ni đã có bạn trai, hai người ở bên nhau đã năm năm nhưng nhà trai không chịu cầu hôn, Chân Ni vì quá yêu anh ta

nên không dám cưỡng ép.

“Yêu một người không sai, nhưng mà cậu cũng nên có chừng mực, nếu không

những gì cậu bỏ ra sẽ không được báo đáp, hạnh phúc được duy trì bằng

cách đó sẽ rất mệt mỏi”

Giống như cô đối với Kỷ Mạch Hằng, cô mù quáng hi sinh cho anh ta, lại hết sức tự

tin cho rằng như vậy có thể trói anh ta bên cạnh mình. Kết quả chỉ có

trái tim cô bị trói buộc với đầy vết thương, làm người đứng ngoài, nhìn

thấy Chân Ni như vậy, cô liền khuyên bảo nhắc nhở, không muốn Chân Ni

bước theo con đường giống mình.

Cô có thể

gặp Lục Thiếu Phàm, gặp được người đàn ông yêu thương cô, nhưng trên

thực tế, một người chồng toàn tâm toàn ý yêu mình như thế có được bao

nhiêu. Nếu như bạn trai Chân Ni không muốn kết hôn với Chân Ni, như vậy

lúc Chân Ni vẫn chưa tiến quá sâu thì hãy buông tay tìm hạnh phúc khác.

Nghe Mẫn Nhu khuyên, Chân Ni khẽ cau mày, hạ thấp đầu chìm vào im lặng. Vẻ mặt

nghiêm túc của Chân Ni khiến Mẫn Nhu cũng không muốn nhiều lời, cô nhắm

mắt giả vờ ngủ say, cô có thể khuyên nhưng không thể làm thay đổi suy

nghĩ của Chân Ni, kết quả ra sao vẫn phải xem Chân Ni quyết định thế

nào.

Lúc Mẫn Nhu

đến trường quay, tổ đạo diễn đã chuẩn bị xong, cách ly khu vực quanh với xung quanh, không cho phép người đi đường tùy tiện ra vào.

“Mẫn Nhu tới rồi, mau đi trang điểm thay quần áo đi”

Lý Nghị đang chỉ đạo nhân viên bố trí trường quay, thấy Mẫn Nhu từ trên xe đi xuống, đầu tiên bước tới chào hỏi, nhưng cũng không quên chỉ vào bóng người

cao ráo ở xa:

“Nhiễm Phong đến từ rất sớm, vừa rồi còn hỏi cô đâu, lát nữa chỉ có thể dựa vào hai người diễn”

Mẫn Nhu mím

môi cười một tiếng, nói chuyện với Lý Nghị vài câu sau đó để Chân Ni đón tiếp, đi vào phòng thay đồ chuẩn bị đổi trang phục.

Mẫn Nhu và

Chân Ni đi về phía khu vực quay, đi được 100m của con đường đã thấy vô

số ánh đèn flash lóe lên, cùng với tiếng gọi sung sướng.

“Mẫn Nhu, thật là Mẫn Nhu”

“Aya, aya!! Chúng em mãi mãi yêu chị”

Mẫn Nhu đi

nhanh hơn, cô lịch sự khẽ quay đầu mỉm cười, không ngờ đám đông lại càng hô to xáo động, Chân Ni vội vàng kéo Mẫn Nhu đi sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Nam thứ là

diễn viên Nhị Hào dáng người cao ráo như người mẫu, tuy lần quay này

không cần nam thứ xuất hiện, nhưng Lý Nghị tuyển người luôn rất nghiêm

khắc cho nên vẻ ngoài của nam chính cũng phải thật xuất sắc. Lúc Mẫn Nhu đi ngang qua, hai người cũng chỉ gật đầu chào hỏi, không nói chuyện với nhau.

“Diễn”

Khi Lý Nghị

cất tiếng thì tất cả nhân viên đều chuẩn bị sẵn sàng, đèn chiếu sáng

chiếu vào tấm hội tụ ánh sáng rồi phản ra khu vực quay.

Mẫn Nhu cởi

áo khoác ra, chỉ mặc chiếc váy đơn giản, đầu ngón tay vòng qua khuỷu tay


XtGem Forum catalog