Hải cũng kinh ngạc, vội ho
một tiếng, lật tờ báo, che dấu đi nỗi sợ hãi Lục Thiếu Phàm gây ra cho
ông.
“Xột xoạt”,
tiếng tờ báo bị lật một cách vội vàng, Mẫn Chí Hải cũng không hề đáp lại tiếng “cha”, đối với sự kết hợp của Mẫn Nhu và Lục Thiếu Phàm thái độ
của ông cũng không rõ ràng.
Mẫn Nhu có
chút lúng túng, giật nhẹ ống tay áo Lục Thiếu Phàm, anh lại tỏ vẻ như
không có chuyện gì chỉ cười nhạt, đôi môi đỏ mọng trơn bóng đầy vẻ thất
vọng, bàn tay tính rút về lại bị Lục Thiếu Phàm giữ lại, sau đó ngồi
xuống trên ghế salon
Dù sao cha cũng là nhất, Mẫn Nhu liền làm nũng giữ lấy cánh tay cầm tớ báo của Mẫn Chí Hải, cô mỉm cười đoạt lấy tờ báo nói: “Cha, cha đang coi gì vậy? Là quản lý khách sạn sao?”
Nhìn Mẫn Nhu ngây thơ lật lật tờ báo, gương mặt nhỏ nhắn sáng rực động lòng người,
nụ cười thuần khiết khiến vẻ mặt sa sầm của Mẫn Chí Hải giãn ra trong
chốc lát. Ông khẽ thở dài, cầm lấy tờ báo từ trong tay Mẫn Nhu, hiền từ
nói: “Con từ nước ngoài về khi nào? Sao không gọi điện báo cho cha một tiếng?”
Mẫn Nhu cũng nhận ra giọng nói của Mẫn Chí Hải trở nên ôn hòa, không hề nguội lạnh
như lúc bắt đầu, liền dịu dàng mỉm cười, nghiêng người kéo tay Lục Thiếu Phàm, sau đó nhìn sang anh, sung sướng cười nói với Mẫn Chí Hải: “Hai ngày trước, Lục Thiếu Phàm có sang Hollywood chăm sóc con, vì vậy cha không cần phải lo đâu”
Mẫn Chí Hải
có chút suy nghĩ xấu nhìn về Lục Thiếu Phàm, chỉ thấy ánh mắt anh rất tự nhiên, khóe môi tạo độ cong nhỏ, lúc nào cũng cúi đầu nhìn về phía con
gái ông, đôi mắt tuy lạnh lùng nhưng lại đầy dịu dàng.
Sau đó ông
nhìn sang đứa con gái đang ngồi bên cạnh, vẻ chán chường cô đơn của nửa
tháng trước đã biến mất, ông nhìn lại đôi mắt Lục Thiếu Phàm, dịu dàng
nhưng có chút nhút nhát, nhưng tất cả đều không qua khỏi ánh mắt tinh
nhuệ của người làm kinh doanh như ông.
Trước kia
ông cũng muốn tác hợp Mẫn Nhu và Lục Thiếu Phàm, kết quả như giỏ trúc
múc nước, công dã tràng. Do cuộc hôn nhân giữa Mẫn Tiệp và Lục gia không thành nên mối quan hệ của hai nhà cũng xuống dốc không phanh, ngay cả
quan hệ chi giao cũng không có.
Hiện nay,
Lục gia và Mẫn Gia lại tạo dựng quan hệ, trưởng nam Lục gia coi trọng
con gái nhà mình, một người đàn ông ngay cả cam nguyện bước vào Mẫn Gia
cũng chưa từng lại vì một đứa con gái cam nguyện ăn nói khép nép đứng
trước mặt ông, Mẫn Chí Hải cũng không nói ra được sự do dự và nỗi cảm
thán.
Nếu đồng ý
hôn sự của hai đứa, thì mối quan hệ giữa hai đứa con gái và hai người
con rể sẽ loạn lên cũng đủ khiến ông đau đầu cả ngày, chứ đừng nói là cả đời.
Mẫn Nhu len
lén liếc nhìn Mẫn Chí Hải, thấy ông trầm tư cau mày, quan sát Lục Thiếu
Phàm vẻ mặt thiên biến vạn hóa có nghi ngờ có do dự, nhưng không thấy vẻ vui mừng khi gặp con rể.
Chẳng lẽ, Mẫn Gia cũng cùng thái độ với Lục gia, không chịu chấp nhận Lục Thiếu Phàm làm con rể?
Bàn tay Mẫn Nhu đặt trên ghế nhẹ nhàng nắm thành quyền, liếc nhìn vẻ mặt vân đạm phong khinh (1) của Lục Thiếu Phàm, cô tính mở miệng nói gì đó với Mẫn Chí Hải thì ông
lại nói trước tiên, chỉ vào ghế salon đối diện nhìn Lục Thiếu Phàm nói: “Thiếu Phàm, không cần đứng, ngồi đi”
(1) vân đạm phong khinh – chỉ tính cách không màng đến những điều gì khác, đạm (nhàn nhạt) như mây trôi, nhẹ nhàng như gió thổi
Mẫn Nhu cũng hiểu, tiếng ngồi đi này đại biểu cho cái gì, nỗi lo trong lòng rơi
xuống đất an tâm nhìn Lục Thiếu Phàm bước đi, chỉ thấy anh thản nhiên
cong khóe môi đầy tự tin và bình thản.
Lục Thiếu
Phàm đoán cha sẽ đồng ý sao? Mẫn Nhu mơ màng nhìn Mẫn Chí Hải, đôi mắt
sắc bén đầy nét thăng trầm không còn có ý chất vấn như lúc nãy, có vẻ
rất hài lòng với Lục Thiếu Phàm.
“Nghe tin tức gần đây nói Lục Lão muốn nghỉ hưu an hưởng tuổi già, Lục Thiếu Phàm cậu có tính phát triển ở đâu không?”
Mẫn Chí Hải
cầm tớ báo xếp gọn qua một bên, hai chân bắt chéo nhau, rõ ràng chỉ
thuận miệng hỏi thăm nhưng Mẫn Nhu cảm thấy không đơn giản.
“Chí hướng của con không ở nơi này, huống chí tâm nguyện lớn nhất lúc này là có lấy sợ sinh con, xây dựng một gia đình, về công việc còn rất nhiều
thời gian, không sợ không có cơ hội.”
Gương mặt
nho nhã tuấn mỹ của Lục Thiếu Phàm nở nụ cười yếu ớt, khiêm tốn trả lời, tiến thoái có chừng mực, không kiêu căng không cổ hủ, lại hợp với tâm ý Mẫn Chí Hải.
“Phải, con đường làm chính trị khó tránh khỏi những lúc thăng trầm, quan trọng là tâm tính, nếu tâm đoan chính, những việc khó khăn trong sự nghiệp tự nhiên sẽ được hóa giải dễ dàng”
Mẫn Nhu biết những lời này của Mẫn Chí Hải nói ra đều vì cô, không muốn Lục Thiếu
Phàm vì quyến thế địa vị trong tương lai mà bạc đãi cô, làm một người
cha, Mẫn Chí Hải dù không thập toàn thập mỹ nhưng cũng hoàn thành hết
trách nhiệm.
Với quyền
thế và địa vị của Lục gia muốn cưới được một người con dâu môn đăng hộ
đối không thành vấn đề. Nhưng Lục Thiếu Phàm lại chọn cô, dù cô cũng là
thiên kim nhà giàu, nhưng công việc của cô hiện tại sẽ ảnh hưởng tới
tiền đồ của Lục Thiếu Phàm.
Dù trong
tương lai sẽ có kẻ thù dùng cái này ngăn cản con đường chính trị