Ring ring
Lục Thiếu Phàm, Em Yêu Anh!

Lục Thiếu Phàm, Em Yêu Anh!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212623

Bình chọn: 8.00/10/1262 lượt.

của Lục Thiếu Phàm, Lục gia không thể không phòng, cho nên họ mới không đồng ý

để cô và Lục Thiếu Phàm đến với nhau.

“Thiếu Phàm, chuyện với Tiểu Tiệp trước đây, dù cậu trong lòng có toan tính gì nhưng nếu đã quyết định kết hôn với Tiểu Nhu, như vậy người làm cha như tôi cũng phải khuyên cậu một câu, hôn nhân không phải trò đùa, nếu

không thật lòng không bằng chấm dứt ở đây”

Mẫn Chí Hải

nghiêm túc nhìn vào mắt Mẫn Nhu, không khỏi thẳng lưng đồng thời ông

cũng tò mò thái độ của Lục Thiếu Phàm, hôn nhân của hai người, Lục Thiếu Phàm có bao nhiêu phần nghiêm túc?

Nhưng anh

chỉ im lặng ngồi đó, gương mặt tuấn nhã vẫn nở nụ cười, đôi mắt đem thâm thúy như như vụ lý khán hoa khiến cô không thể nhìn thấy đáy.

Một người đàn ông như Lục Thiếu Phàm có thể trở thành một phần cuộc sống của cô sao?

Trước cái nháy mắt của Mẫn Nhu, bên tai là giọng nói thành khẩn chắc nịch của Lục Thiếu Phàm: “Con đối với Tiểu Nhu thật sự nghiêm túc không thua gì cha đối với Mẫn Thị”

Lục Thiếu

Phàm cười mỉm khiến cho người ta thấy được thành ý, lấy Mẫn Thị ra so

sánh như bắt lấy đúng xương sườn của cha! Mẫn Thị đối với Mẫn Chí Hải

tựa như linh hồn, một người không có linh hồn thì chỉ như cương thi biết đi, như vậy Mẫn Nhu đối với Lục Thiếu Phàm mà nói quan trọng như thế

sao?

Trong phòng

khách trở nên yên tĩnh, hai người ngồi đối diện, trong mắt Mẫn Nhu lóe

lên ánh sáng nhìn thẳng về người đàn ông cao quý đang mỉm cười như xuất trần, đôi mắt kiên quyết khiến cho lòng cô run lên,

Khi gặp Kỷ

Mạch Hằng, sự lạnh lùng đạm mạc của anh ta khiến cô tò mò muốn tìm hiểu; ánh mặt trời buông xuống, anh quay đầu cười nhẹ có thể làm tan cả băng, sưởi ấm tâm hồn tĩnh mịch của cô suốt hai mươi năm qua.

Trên sân

thượng, anh nắm chặt tay cô không buông, đôi mắt lạnh lẽo nhưng lại kiên quyết muốn chiếm lấy trái tim cô, cũng như sự kiên định của cô trong

suốt ba năm. Khi Kỷ Mạch Hằng bỏ đi, mới biết bản thân đã yêu quá mức,

cũng bỏ lỡ những năm đẹp nhất của cuộc đời, thậm chí còn vì anh ta thoát từ bỏ mọi kế hoạch bản thân.

Lúc này, người đang ở cùng cô, dám đối mặt với sự chất vấn của cha cô tên là Lục Thiếu Phàm.

Người đàn

ông đột ngột xông vào cuộc sống của cô khiến nó dừng lại, sự bình tĩnh

của anh khiến cha hài lòng, tính cách thanh lịch cao nhã khiến cho cha

cô không thể soi mói, cứ thế cướp lấy cô từ trên tay cha mang đi. Cô đã

mang danh là vợ Lục Thiếu Phàm, như vậy bất ly bất khí, gần nhau đến

già.

Mẫn Chí Hải

nặng nề gật đầu, không còn do dự, nhưng hơi lo lắng nhìn dáng vẻ thất

thần của Mẫn Nhu, nghiêm túc nói với Lục Thiếu Phàm:

“Thiếu Phàm, cậu là người của Lục gia, Mẫn gia lại ở thế dưới, nhưng Tiểu Nhu là vô tội, đối với chuyện của cậu và Tiểu Tiệp hoàn toàn không biết gì

cả. nếu đã muốn lấy Tiểu Nhu, tôi hy vọng cậu có thể ở trước mặt trưởng

bối Lục gia tỏ rõ thái độ, tôi không muốn để con gái mình và Lục gia

chịu tội”

Mẫn Nhu giữ lấy tay Mẫn Chí Hải, cảm động nói: “Cha. Nếu con đã đồng ý lấy Lục Thiếu Phàm thì mọi chuyện không thể

thành trách nhiệm của Lục Thiếu Phàm, làm vợ như con cũng nên làm chút

gì cho hôn nhân của mình. Trước kia con đã trốn tránh nhiều lần, cũng

sai rất nhiều nhưng bây giờ không muốn ngay cả Lục Thiếu Phàm cũng bỏ

mất”

Mẫn Nhu có

thể cảm nhận ánh mắt Lục Thiếu Phàm nhìn cô, loại nhiệt độ này khiến hai má cô nóng lên, lại chỉ có thể tỏ ra không biết, không hề nhìn anh một

lần.

Mẫn Chí Hải vui mừng vỗ vỗ mu bàn tay Mẫn Nhu: “Ăn cơm tối rồi hãy về”

Mẫn Nhu vui sướng nhìn Lục Thiếu Phàm, Mẫn Chí Hải đã đồng ý hôn sự của hai người, xem ra chỉ còn cửa Lục gia.

Dì Lý bày đồ ăn lên bàn, tuy đồ ăn không phải cao lương mỹ vị nhưng nhìn sơ qua cũng rất ngon.

Mẫn Chí Hải

đứng lên, Lục Thiếu Phàm cũng từ salon đứng dậy, khiêm nhường lễ độ

khiến cho Mẫn Chí Hải hài lòng xoa cằm, ông đưa Mẫn Nhu tới phòng ăn.

Mẫn Nhu thừa dịp Mẫn Chí Hải không chú ý len lén quay đầu lại, nháy mắt cười đắc ý

nhìn Lục Thiếu Phàm đang đi phía sau. Ánh mắt Lục Thiếu Phàm ôn hòa nhìn cô một lát rồi phí cười, khóe môi hơi giãn ra tạo thành độ cong hoàn

mỹ.

“Chủ Tịch, có cần mời phu nhân xuống ăn không?”

Mẫn Chí Hải ngồi xuống vị trí chủ tọa, cầm đũa, thong thả nói: “Không cần, bà ấy chắc cũng không đói”

Mẫn Nhu cùng Lục Thiếu Phàm liếc nhau hiểu ý cười, hai người ngồi xuống bên trái Mẫn Chí Hải.

“Tiểu Nhu, đây là món trứng với cà chua con thích ăn nhất, ăn nhiều một chút.”

Mẫn Chí đem

nữa dĩa gắp vào chén cô, giữa hàng lông mày đầy vẻ hiền từ, Mẫn Nhu dạ

nhẹ một tiếng, tuyệt đối không lãng phí ăn hết.

“Thiếu Phàm những thức ăn này không biết có hợp khẩu vị con không!”- Mẫn Chí Hải thích Lục Thiếu Phàm là điều không thể nghi ngờ, nếu bỏ qua thái độ nói chuyện lạnh lùng thì đã nhiệt tình không ít.

Khi Mẫn Chí

Hải kẹp một miếng cá đặt vào chén Lục Thiếu Phàm thì một đôi đũa liền

lập tức đè xuống miếng thịt, không hiểu nhìn lại, thì Mẫn Nhu đã cười

tủm tỉm gắp miếng cá ông chuẩn bị cho Lục Thiếu Phàm bỏ vào chén mình.

Trước ánh mắt trách cứ của Mẫn Chí Hải, Mẫn Nhu chớp mắt cười to lên: “Cha g